Hôm nay,  

Cha Em

16/12/200500:00:00(Xem: 6422)
tn_12162005_3

Elizabeth Kim-Trang Lê

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 229

Tối nay khi đánh máy xong bài “Mẹ Em” để dự thi “Bé viết Văn Việt” em thấy thật là thiếu sót nếu không viết một bài về Ba em.

Em lấy làm lạ vì em nghe thật nhiều bài hát về mẹ, mà có rất ít bài nói về cha. Hình như với mẹ, người con dễ tâm sự hơn. Em cũng vậy, khi có chuyện gì muốn nói em tìm đến mẹ trước. Lúc nào em cũng kính trọng cả ba lẫn mẹ, nhưng ba thì nghiêm nghị hơn, nên trong sự kính trọng ba, vẫn có một chút gì làm em sợ ba hơn mẹ. Năm nay ba em đã 59 tuổi rồi, sang năm là 60. Ba nói khi chết ở tuổi 60 trở lên người ta nói là hưởng thọ. Câu nói của ba làm em suy nghĩ. Phải chăng ba sẽ không còn ở lâu với em nữa" Tóc ba hình như mỗi ngày mỗi trắng ra vì có nhiều sợi bạc. Thế mà ba vẫn thức khuya, dậy sớm hàng đêm. Công việc của ba đòi hỏi phải dậy sớm. Về nhà, nghỉ ngơi một chút là phải đưa em đi học, vì mẹ em phải chuẩn bị đi làm đến 8 giờ tối mới về nhà. Suốt ngày có ba bên cạnh em, mẹ cũng được an tâm. Em có may mắn không phải đi baby-sit như nhiều bạn em. Ba kể rằng ba được gần gũi với em nhiều hơn với các chị vì khi hai chị được sinh ra là ba phải đi tù cải tạo đến hơn 9 năm. Ngày đi tù cải tạo ba mới 28 tuổi thôi, nên cả thời son trẻ của ba bị mất đi một cách vô ích. Và ngày về khi nhìn thấy gia đình túng quẩn ba lại lao vào kiếm sống phụ mẹ. Ba vẫn ước ao nếu ba đến Mỹ sớm hơn ba sẽ là người thợ máy sửa xe hơi vì ba rất có khiếu về máy móc. Em thật may mắn được sinh ra ở Mỹ nên được hưởng mọi tiện nghi trong đời sống. Ba nhắc lại sự thiếu thốn của hai chị khi còn sống ở Việt Nam lớn lên bằng nước cháo pha đường. Ba dạy em phải biết tiết kiệm, ba khuyên em đọc báo để thấy ở Việt Nam còn quá nhiều người nghèo khó. Em mang quốc tịch Mỹ nhưng em luôn luôn là người Việt Nam. Em sinh ra và lớn lên ở Mỹ nên em biết phải làm gì cho nước Mỹ. Nhưng em cũng là người Việt Nam nên cũng phải học chữ Việt và tìm hiểu về lịch sử, địa lý của nước Việt Nam. Bằng chứng là em đã trả lời được câu hỏi khó của Ban Giám Khảo Giải Khuyến Học “Phụ lưu của sông Đồng Nai là gì"” Em không một chút do dự trả lời: “Đó là sông Bé, sông Sài Gòn và hệ thống sông Vòm Cỏ”. Em thuộc trong sách sử nhưng em vẫn không biết những sông phụ đó nằm ở đâu. Em ao ước một ngày nào đó, em được trở về Việt Nam để nhìn tận mắt vẻ đẹp của quê hương em, mà em chỉ mới biết qua sách vở. Em cũng yêu nhạc Việt, nhất là tiếng đàn tranh. Biết vậy, ba đã phải bỏ công ngồi chờ em hằng giờ trong lúc em học đàn, dù trời mưa hay nắng. Em cảm ơn ba đã cho em cơ hội mà không phải bạn nào cũng có được như em. Càng lớn lên, em bắt đầu hiểu là mọi người đều có trách nhiệm đối với gia đình và xã hội. Em tự hứa sẽ làm ba mẹ vui lòng bằng cách chăm chỉ học hành và nghe lời ba mẹ dạy.

Ba ơi, con cầu mong ba sẽ sống lâu để con có dịp đền đáp công ơn của ba.

Elizabeth Kim-Trang Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một nghiên cứu mới chỉ ra rằng một phương pháp dò tìm ung thư phổi có thể đồng nghĩa với việc giảm số người chết từ căn bệnh này.
Hãy thử xem menu của bất kỳ hội chợ quận hạt nào, thế nào cũng có xúc xích chiên, bánh rán… Điều này cho thấy người Mỹ … mê đồ chiên.
Một nghiên cứu mới chỉ ra rằng chúng ta có thể giảm đến 60% rủi ro mắc bệnh Alzheimer chỉ với 5 sự thay đổi đơn giản trong lối sống.
Nếu bạn bỏ bữa ăn sáng, ăn trưa nhanh, và ăn tối thật nhiều, điều đó có vẻ như cách ăn uống của bạn không phù hợp với nhu cầu của cơ thể.
Tỉ lệ tự sát ở tuổi teen đã lên đến mức cao nhất kể từ năm 2000. Một nghiên cứu mới vừa được công bố hôm Thứ Hai 15/07 nói rằng việc các em dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội có thể là một trong những nguyên nhân.
muốn nguyện cầu thì phải làm sao, phải tạo nên phước đức rồi từ phước đức này chúng ta hồi hướng đến người thân yêu. Phước đức lớn lao là cúng dường lên Tăng Bảo trong mùa An Cư kiết hạ. Có phước thì mới chia phước cho người khác. Từ ý nghĩa này, người con Phật phát tâm cúng dường chư Tăng cầu phước trong mùa lễ Vu Lan.
Đây là số lượng thơ Nguyễn Lương Nhựt khá nhiều và hiếm đối với một bệnh nhân tâm thần phân liệt làm thơ ở Việt Nam (trường hợp nhà thơ Bùi Giáng và nhà văn Nguiễn Ngu Í thì khác: Hai vị nầy vào bệnh viện tâm thần rất ít, chỉ ở ngoài làm việc, sáng tác, rong chơi...)
cơ thể và đầu óc ông phải chịu đựng những cơn đau đớn hành hạ khốc liệt khi lên cơn, trải qua biết bao năm tháng kéo dài, từ nhẹ đến nặng, từ thuyên giảm tưởng dứt bệnh đến tái phát nặng nề, phải nằm viện tính ra hơn 6 năm trong bệnh viện tâm thần. Người thi sĩ chỉ còn một hy vọng duy nhất và mãnh liệt nhất là “làm thơ” và xem đây là liều thuốc bổ để chữa dứt bệnh tâm thần cho bản thân
Mẹ Về Biển Đông (MVBĐ) là trường ca duy nhất của Du Tử Lê, hình như cũng là trường ca duy nhất viết về mẹ trong thơ Việt Nam cho đến nay. Thực ra giữa các nhà thơ cùng thời, anh là một trong những người nhắc đến mẹ nhiều
Nếu nhìn bằng tà kiến, tức chỉ quan tâm đến cái Tôi, Cái Tôi Thích và Cái Tôi Đúng… thì sáu tỉ người trên trái đất này đều đáng ghét và là kẻ thù của chúng ta... Nếu nhìn bằng chánh kiến tức thấy Cái Tôi này vô thường và giả dối… thì sáu tỉ người trên trái đất này là bạn của ta. Phật Giáo với chánh kiến, không nhìn thấy ai là kẻ thù, mà chỉ nhìn thấy chúng sinh từ vô lượng kiếp đầy dẫy khổ đau và cần cứu độ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.