Hôm nay,  

Trang

23/08/200300:00:00(Xem: 10721)
(kỳ ba)

Vinh, người “thanh niên yên lặng” hỏi:
-Mấy người có nghe chuyện nầy chưa" Cũng chuyện lấy chồng trẻ nè. Có bà đó giàu lắm tới tuổi hồi xuân, bả cưới một anh thanh niên mới cắt chỉ về làm chồng. Thôi thì ngồi trên đống đô la nhà cửa xe cộ “honey” xài thả cửa. Bà vô tình mê mang tàn tịch ngụp lặn trong đám mây ngủ sắc cho tới một ngày honey bỏ đi. Xét lại cái chương mục nhà băng thì tất cả tiền bạc nử trang vàng vòng cũng biến theo anh chồng nhí. Tình tiền tiêu tan bà buồn khổ vô vọng mới gọi bác sĩ của bà và hỏi: Trái tim nằm ở đâu" Bác sĩ cho biết trái tim của bà nằm đàng sau đầu vú, bên tay trái. Nghe xong bà liền sắm con dao phay dài tám inchs nhọn lểu can đảm nhắm ngay đầu vú mình ấn sâu theo kiểu hiệp sĩ Nhựt đâm bụng tự sát đó, để đâm lủng luôn trái tim ứ máu mà tự vận chết mẹ nó cho rồi. Chẳng dè không chết chỉ bị thương đau thấu ông Trời tự nhiên sợ chết bà gọi 911 kêu cứu.
Bác sĩ của bà nghe tin chạy vô nhà thương thăm. Vừa gặp ông, bà trách liền “ Sao ông nói trái tim của tôi nằm đàng sau đầu vú mà tui đâm ngay vô không trúng" Ông bác sĩ mới dở vết thương bà lên coi thì Hởi ôi!!! Bác sỉ đã quên đi một điều quan trọng. Dù cho có giàu sang phú quí, cũng đâu cản được sức hút của trọng lực trái đất" Hai đầu vú của bà già đã bị xệ xuống tới bụng, bà lại là người cả tin như đã tin ở anh chồng tre,û bà cứ nhắm ngay đầu vú mà làm chuẩn, thay vì đâm vô tim, bà đã đâm lủng ruột, cho nên bà chỉ bị thương!
Cả tiệm ngồi im ru. Nghe thấm thía. Cho nhân tình thế thái. Rồi chị Ngà bổng cười bật ngửa ra:
-Vinh. Chuyện tiếu lâm hả.
Vinh cười:
- Dạ. Chuyện em mới nghe mấy ông tới nhà nhậu với ba em kể bữa hổm.
Thu cười mỉa:
-A.a.a. Còn nữa, còn kiểu tìm chồng như bà Thanh.
Thanh sừng sộ:
- Kiểu của tui là kiểu ừm sao"
Thu cũng không vừa:
-Là kiểu lấy Việt kiều với bất cứ hình thức nào hổng hỏi trước coi sau tới chừng qua đây gặp ba đứa con chồng mới bật ngửa ra đó.
Thanh nói:
-Ối chịu đựng một thời gian bây giờ tui cũng khỏe ru. Chả trả công tôi bằng chiếc xe “Lắc xệt” mới tinh.
Thu đưa hai cánh tay lên trời mắt trợn dọc, học bộ dáng diệu giọng nói y như Mỹ:
-Oh my goodness!
Loan can:
-Thôi thôi hai người nầy. Kiếm chuyện gì vui vui một chút nói nghe cho đở mệt coi. Ờ, mai mình tổ chức mổi người đem vô một món ăn chung để mừng Trang mới trở về, chịu hôn"


Ai nấy cùng ùa lên hưởng ứng:
-Chịu chịu. Để tui đem chả giò
-Nhớ cuốn bằng bánh tráng đàng hoàng nghe. Phần em đem bún với rau và nước mắm.
-Tôi đem xưng xa hột lựu ăn “la xét”
-Em đem trái vải hột dừa nước, dừa xắt miếng vuông, nhản hộp mứt hộp trái thốt lốt đậu váng trộn nước cốt dừa trắng tinh làm món chè Thái. Ờ tại sao toàn là trái cây Việt Nam mà kiêu là chè Thái vậy cà"""
Khải nói:
-Chả biết. Nhưng chúng tôi không ăn ngọt, chỉ thích món mặn cơ. Các cô nấu ngon ngon tí nhé. Chúng tôi kén ăn lắm đấy. Chả giò cuốn rau riết chấm nước mắm nước tương chi cho khó xơi bỏ xừ. Tiếc thật. Các chị chẳng ai biết làm món giả cầy. Thôi thì, bọn nam nhi nầy sẽ mang cái bụng trống vào. Xơi dùm để xem ngon hay dở, để thức ăn của các chị khỏi bị ế... nhứt là cô Trang sắp lấy chồng...
-Xí.. Nói nghe muốn đụt! Ở đây bình đẳng. Trai gái gì cũng phải biết nấu nướng hết á. Hổng biết nấu thì mua. “Dô”â với “dào” tay không thì đem cái bụng trống đi “dìa” Nói chiện kiểu quá cha người ta ! Chưa chắc người ta cho ăn. Chưa chắc được xực món nào bày đặt dặn nấu ngon mí nấu dở. Ế cho ế. Xí.
Tuấn kêu lên:
-Ối giời! Có chi mà xí mí xó như bà chằng thế. Các chị các cô chẵng ai biết thương hai thằng tôi, không cha không mẹ chưa vợ chả con qua đây ...
Thanh liếc xéo đốp cái bốp:
–Vô gia đình, “mậu” vợ con! Thì chịu khó ở đó quê cô đơn đi hai cậu. Trang nó khôn nó nghe lời cha mẹ đặt đâu ngồi đó. Con ai nuôi tới bây lớn đặng về nâng “bi” sửa “bóp” cho mấy người cà chớn như mấy ngừ!!!. Bày đặt tự lên giá!. Bị con gái nạt một cái là tự xuống giá cái rụp liền. Xí. Nói chiện với mấy người tui cũng “phí nịt i ta li.”
Kim nhíu mày:
-Chị Thanh nói gì vậy" Finish Italy là cái gì"
Thanh cười hề hề:
-Úi zời. Phí nịt i ta li mà hổng biết à. Dở ẹt . Phí nịt là hết, i ta li là nước Ý. Nghĩa là tui hết ý kiến với nhị vị gian tặc nầy đó.
Cả tiệm cười cái rần:
-Thôi mẹ! Trong một chuyện về vụ nói tiếng Anh trong tiệm Nails của tác giả Quyên Trần viết trong chương trình Dự thi Viết Về Nước Mỹ kể, có anh thợ kia hể khách vô tiệm Nails là ổng cười tươi chào khách rồi ảnh đòi “May I ‘hiếp’ you” bây giờ tới bà Thanh xổ tiếng Mỹ kiểu nầy thì tụi tui cũng “on bon phi nan” với bà luôn một lèo à nhe.

Phú Lâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuyệt vời là cụ Nguyễn Công Trứ. Hy hữu là cụ. Văn hay, chữ tốt, nghịch phá cũng là cụ. Báo Tổ Quốc hôm 29/11/2018 kể rằng sắp tới sẽ có: Nhiều hoạt động văn hóa kỷ niệm 240 năm ngày sinh danh nhân Nguyễn Công Trứ.
Các bạn thân mến, Hồi nhỏ mình có học một câu trong chương trình tiếng Việt: Thời gian thấm thoắt thoi đưa Nó đi đi mãi, không chờ đợi ai!
Mùa lễ Tạ Ơn vừa mới qua, nhưng em vẫn còn cảm thấy niềm vui lâng lâng, khi em đuợc làm một việt (việc) nhiều ý nghỉa (nghĩa).
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa, sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Trước nhà có hai cây hoa hồng ra bông trắng và đỏ,nên một cô tên là Bạch Tuyết, một cô tên là Hồng Hoa. Hai cô gái thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều là bạn của họ. Một đêm đông, có tiếng gõ cửa, một chú gấu xin vào trú lạnh. Gấu được ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và hai cô gái quen dần, đùa giỡn với gấu rất thân mật...
Tâm không trú nơi quá khứ, hiện tại hay tương lai; tâm vượt khỏi ba thời gian, vượt khỏi cái sát-na và nơi chốn hiện tiền; vắng lặng trong veo như băng tuyết; an nhiên tịch tĩnh như hư không; hành tất cả hạnh, buông tất cả hạnh, mà không thấy có kẻ hành, không thấy có kẻ buông. Tâm hành như thế, không có sự lượng giá xếp hạng nào của trần gian chạm đến được
dự kiến sẽ bắt đầu vào tháng 9/2019. Chương trình hoc gồm 3 năm (với 2 năm học “online” từ Việt Nam và 1 năm học “onsite” hay "on campus" tại Hoa Kỳ).
Cựu tổng thống Mỹ H.W.Bush chống chọi với bệnh Parkinson trong những năm gần đây và từng nhiều lần phải vào bệnh viện điều trị các vấn đề về hô hấp. Ông cũng mắc chứng cường giáp tự miễn
Đối với những kẻ “xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ” thì không có tư cách gì để đại diện cho dân tộc Việt Nam. Họ không được mời tham dự Lễ Kỷ Niệm Một Trăm Năm Kết Thúc Thế Chiến Thứ Nhất, theo tôi, là chuyện chả có gì đáng để phàn nàn cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.