Hôm nay,  

Thơ Bé

29/11/200100:00:00(Xem: 8057)
EM MÚA
(Chị Mỹ Lan, tên em là Sương Sương Le, nhưng mẹ gọi em là Bé Nhè, năm nay em mười bốn tuổi, lớn rồi, không nhè nữa đâu)

Em thích múa lắm kìa
Mẹ cho đi họ vũ Ba-lê
Ngày đầu tiên em té
Đầu gối sưng đau tê


Làm em phải nghỉ học
Ở nhà buồn chán quá
Em tập vẽ bằng tay
Hình mẹ sao xấu tệ!


Mẹ em đẹp lắm cơ
Như bà tiên trong mơ
Chuyện đời xưa bà kể
Thôi em tập làm thơ


Dỗ con mẹ kể chuyện
Những bà tiên trong mơ
Nhưng với con chỉ có
Mẹ là người trong thơ


Lành chân em học múa
Bài vũ đã nhuyễn rồi

Em ôm chầm lấy mẹ
Mẹ mới đẹp nhất đời!

Bé Nhè

*
THĂM BÀ

Hôm qua đi thăm bà
Bà Nội tuổi đã già
Nhưng trí nhớ rất tốt
Thấy em bà nhận ra

Nhà có mảnh vườn nhỏ


Em giúp bà nhổ cỏ
Hái hoa bà cúng Rằm
Tủ bày tượng Phật nhỏ

Mẹ em thường nhắc nhở
Bà sanh ra ba em
Nên em nhỏ tới lớn
Càng thương bà nhiều hơn

Bà ơi cháu thương bà
Thương bà như thương ba
Thương bà như thương mẹ
Con thương hết cả nhà

Ngân Hà Phạm
(Lớp 6 trường Ethan Halen- Fountain Valley. Việt Ngữ Lớp Ba San Barbara)

*
BA

Em không có ba
Ba là gì vậy"
Bạn em trả lời
Ba là nhất à
Ba ẳm ba bồng
Ba lo tắm rửa
Ba cưng ba chìu
Ba mua đồ chơi
Ba đi làm việc
Chiều tối mới về
Còn lo dạy học

Em về hỏi mẹ
Ba em ở đâu
Mẹ buồn rơi lệ
Ba đi không về

Khi biết có ba
Con thương con nhớ
Con trông con chờ
Con gọi thầm ba
Ba có nghe không"
Ba ơi ba ơi!

Tiểu Ngọc.
(11 tuổi. Lớp 9.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng, cầu khấn mãi mới sinh được một mụn con gái. Đứa con gái này nuôi hoài không lớn nên hai vợ chồng bàn nhau, đem bỏ trong rừng.
Lâu lắm rồi mới thấy bạn Mai Hân viết bài gửi cho trang thiếu nhi, B.N thông cảm thôi, vì các lên lớp lớn, bạn càng dành thì giờ để học nhiều hơn. Cuối tháng 2 vừa qua,
Đa số các bạn thiếu nhi đều thích các màn trình diễn, bay vọt lên khỏi mặt nước của loài cá heo, và loại động vật này rất dễ thân thiện, gần gũi với con người nếu được huấn luyện.
Một năm sau, Ka Điêng sinh một bé trai mặt mày khôi ngô, tuấn tú. Nàng không còn quạnh hịu như trước nữa. Mặc dù không biết cha của đứa bé là ai, nhưng nàng vẫn cảm thấy vui sướng.
Văn phòng chưa mở cửa, tôi lững thững đi về lớp. Tôi mở tất cả các cửa sổ để đuổi mùi mốc trong phòng. Không khí trong lành ùa vào phòng, tôi rùng mình và vội khoác thêm chiếc áo len.
Em đã trễ, và em phải chạy vội vào lớp, em không muốn bị mất tiền “mừng tuỗi (tuổi)”. May quá, các bạn đan (đang) chúc Tết cô em, em đi mau về chỗ ngồi của mình.
Chủ Nhật tuần rồi, Bảo Ngọc được tham dự một buổi sinh hoạt và Văn Nghệ “Hội Xuân Bắc Ninh” do Hội Đồng Hương Bắc Ninh Nam California tổ chức..
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.