Hôm nay,  

Thư Tín

06/12/200100:00:00(Xem: 8228)
- Nguyễn Hồng Lynhthy
Tuần trước Mỹ Lan đã nhắn Lynhthy, sao chưa thấy gửi ảnh. Bài của Lynhthy đã sẳn sàng, chỉ chờ hình của bạn thôi. Vậy nhớ gửi gấp cho Mỹ Lan nhá. Cả bạn Stanley Nguyen cũng vậy. Cho Mỹ Lan hình để đăng bài.

- Mỹ Lan thân mến,
Hoan hô cô giáo T.S ở Garden Grove đã đề nghị mở một mục ảnh "ngộ nghĩnh" thiếu nhi. Thật vậy, nhiều lúc đi ra ngoài gặp chuyện bực mình, về nhà lật sách báo, chỉ nhìn hình một em bé dễ thương, ngộ nghĩnh là quên hết phiền muộn. Mỹ Lan nhớ "nghiên cứu" lời đề nghị này sớm sớm nhé.
(Thanh Thảo. Westminster)

- Cô Thanh Thảo thân mến,
Cám ơn cô đã cổ võ cho lời đề nghị mở mục ảnh "ngộ nghĩnh" của cô T.S. Mỹ Lan sẽ cố gắng kêu gọi các phụ huynh gửi những tấm hình chụp "bất ngờ" của thiếu nhi để phụ huynh và thiếu nhi có những giây phút vui vẻ, thoái mái với nhau.

- Chị Mỹ Lan ơi.
Em đọc bài Ba Vuông Mẹ Tròn của bạn Tí Phá, thiệt phục bạn quá. Em cũng làm một bài về ba má gửi chị Mỹ Lan và hồi hộp chờ. Không phải lần đầu tiên em tập làm thơ đâu, mấy bài trước má em nói đó là văn vần chớ không phải thơ. Em hy vọng lần này không đến nổi phải xé bỏ. (Tí Cô Nương)

- Tí Cô Nương
Trang thơ của Thiếu Nhi đã có Tí Phá, nay thêm Tí Cô Nương nữa thì thiệt là xì trum cái xì trum số dách. Bài thơ Tí Cô Nương viết cho Ba Mẹ hay quá là hay, Mỹ Lan nghĩ là khi đăng lên, các bạn sẽ phục Tí Cô Nương như Tí Phá. Từ nay trang Thiếu Nhi sẽ có một họ nhà Tí "thi sĩ". Bài của Tí Cô Nương sẽ đăng. Các bạn nhớ chờ bài thơ không vuông mà tròn của Tí Cô Nương nhé.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mời quý vị phụ huynh và các em đọc thêm phần viết về bệnh “Trầm Cảm” của Tường Chinh, hiện là một căn bệnh nguy hiểm còn hơn bệnh tự kỷ của một số trẻ trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh thì việc gì cũng giỏi, người em khờ khạo và chỉ thích học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ đã dọa ma, giúp cậu biết rùng mình đã bị cậu đẩy xuống cầu thang gãy chân. Sau khi gây họa, người cha cho cậu 50 đồng tiền và đuổi cậu ra khỏi nhà. Cậu ngốc theo một người đánh xe ra đi. Đến một nhà trọ, câụ nghe ở một lâu đài kia có ma, nhà vua ra lệnh ai vào ở được trong nhà ma ba ngày mà không chết, sẽ gã công chúa. Cậu ngốc tình nguyện đi và đã thoát với bầy ma qủi rùng rợn đêm thứ nhất, đêm thứ hai, và đang thử thách trong đêm thứ ba. Cậu đang than thở ước gì được học rùng mình, thì ...
Trong cuộc sống, ai cũng có một niềm mơ ước cho mình trong tương lai. Khi lớn lên, em muốn trở thành một người có ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Khi bà ngoại em mất vì bệnh tim, em rất buồn và đau lòng lắm. Em tự hứa mình lớn lên sẽ trở thành bác sĩ tim để giúp cho nhiều người sống lâu hơn và vui vẻ hơn.
Mời quí phụ huynh và các em đọc qua kỳ 2 của căn bệnh trầm cảm, hiện là một căn bệnh nguy hiểm của trẻ em trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh siêng năng, giỏi giang, chỉ có tánh nhát gan, nghe chuyện ma thì rùng mình, co rút. Người em khờ khạo, ngốc nghếch, vô công rỗi nghề, chỉ thích đi học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ nhát ma bị cậu xô xuống cầu thang gãy một chân.
Lâu nay, trang thiếu nhi của chúng mình ít thấy các bạn gửi thơ. Chị BN mong các bạn sẽ làm thơ tiếng Việt như đã viết văn tiếng Việt. Hôm nay BN giới thiệu với các bạn, bạn Keira Minh Vi Kuennemann vừa viết được một bài thơ bằng tiếng Anh, BN ghi ra đây, cùng bài tiếng Việt của Minh Vi dịch ra Việt Ngữ mà bạn vẽ và trình bày gửi dự thi mục: Bé Viết Văn Việt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.