Hôm nay,  

Cha Em

16/12/200500:00:00(Xem: 8434)
tn_12162005_3

Elizabeth Kim-Trang Lê

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 229

Tối nay khi đánh máy xong bài “Mẹ Em” để dự thi “Bé viết Văn Việt” em thấy thật là thiếu sót nếu không viết một bài về Ba em.

Em lấy làm lạ vì em nghe thật nhiều bài hát về mẹ, mà có rất ít bài nói về cha. Hình như với mẹ, người con dễ tâm sự hơn. Em cũng vậy, khi có chuyện gì muốn nói em tìm đến mẹ trước. Lúc nào em cũng kính trọng cả ba lẫn mẹ, nhưng ba thì nghiêm nghị hơn, nên trong sự kính trọng ba, vẫn có một chút gì làm em sợ ba hơn mẹ. Năm nay ba em đã 59 tuổi rồi, sang năm là 60. Ba nói khi chết ở tuổi 60 trở lên người ta nói là hưởng thọ. Câu nói của ba làm em suy nghĩ. Phải chăng ba sẽ không còn ở lâu với em nữa" Tóc ba hình như mỗi ngày mỗi trắng ra vì có nhiều sợi bạc. Thế mà ba vẫn thức khuya, dậy sớm hàng đêm. Công việc của ba đòi hỏi phải dậy sớm. Về nhà, nghỉ ngơi một chút là phải đưa em đi học, vì mẹ em phải chuẩn bị đi làm đến 8 giờ tối mới về nhà. Suốt ngày có ba bên cạnh em, mẹ cũng được an tâm. Em có may mắn không phải đi baby-sit như nhiều bạn em. Ba kể rằng ba được gần gũi với em nhiều hơn với các chị vì khi hai chị được sinh ra là ba phải đi tù cải tạo đến hơn 9 năm. Ngày đi tù cải tạo ba mới 28 tuổi thôi, nên cả thời son trẻ của ba bị mất đi một cách vô ích. Và ngày về khi nhìn thấy gia đình túng quẩn ba lại lao vào kiếm sống phụ mẹ. Ba vẫn ước ao nếu ba đến Mỹ sớm hơn ba sẽ là người thợ máy sửa xe hơi vì ba rất có khiếu về máy móc. Em thật may mắn được sinh ra ở Mỹ nên được hưởng mọi tiện nghi trong đời sống. Ba nhắc lại sự thiếu thốn của hai chị khi còn sống ở Việt Nam lớn lên bằng nước cháo pha đường. Ba dạy em phải biết tiết kiệm, ba khuyên em đọc báo để thấy ở Việt Nam còn quá nhiều người nghèo khó. Em mang quốc tịch Mỹ nhưng em luôn luôn là người Việt Nam. Em sinh ra và lớn lên ở Mỹ nên em biết phải làm gì cho nước Mỹ. Nhưng em cũng là người Việt Nam nên cũng phải học chữ Việt và tìm hiểu về lịch sử, địa lý của nước Việt Nam. Bằng chứng là em đã trả lời được câu hỏi khó của Ban Giám Khảo Giải Khuyến Học “Phụ lưu của sông Đồng Nai là gì"” Em không một chút do dự trả lời: “Đó là sông Bé, sông Sài Gòn và hệ thống sông Vòm Cỏ”. Em thuộc trong sách sử nhưng em vẫn không biết những sông phụ đó nằm ở đâu. Em ao ước một ngày nào đó, em được trở về Việt Nam để nhìn tận mắt vẻ đẹp của quê hương em, mà em chỉ mới biết qua sách vở. Em cũng yêu nhạc Việt, nhất là tiếng đàn tranh. Biết vậy, ba đã phải bỏ công ngồi chờ em hằng giờ trong lúc em học đàn, dù trời mưa hay nắng. Em cảm ơn ba đã cho em cơ hội mà không phải bạn nào cũng có được như em. Càng lớn lên, em bắt đầu hiểu là mọi người đều có trách nhiệm đối với gia đình và xã hội. Em tự hứa sẽ làm ba mẹ vui lòng bằng cách chăm chỉ học hành và nghe lời ba mẹ dạy.

Ba ơi, con cầu mong ba sẽ sống lâu để con có dịp đền đáp công ơn của ba.

Elizabeth Kim-Trang Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Nam là một nước nông nghiệp. Vì vậy, bài ca dao dưới đây cho thấy con trâu gắn liền với đời sống của người nông dân
Giải “Bé Viết Văn Việt” sắp sang năm thứ 5 với ba tuyển tập đã ấn hành. Lễ phát giải thưởng năm nay sắp tới sẽ được tổ chức vào tháng Tám
Một bữa kia, lúc mẹ đang bận nấu cơm chiều thì điện thoại reo. Tay mẹ đang dơ lắm vì mẹ đang xắt một cục thịt bự. Mẹ ngó em, nói
Sao mấy ngày nay, Mẹ thì bận rộn, Chị thì rất vui, Nhà cửa đông người.Ba mẹ thì lo, Lăng xăng đủ chuyện, Trang hoàng cửa nhà, Tay chân không ngừng
Hồi nhỏ, trong chúng mình có ai không phải hát bài “Em Yêu Ai” há! Ngân Hà còn nhớ
Mùa Xuân Những con ong làm thợ nề Thợ xây cất Thợ khuân vác Chúng mang những vật liệu rất xa Để cùng nhau xây tổ Nhưng có một con ong Sáng sớm đi làm
Một mình thôi, trên sân khấu, Jenifer tự diễn lấy màn kịch. Bé dạn dĩ bước lên sân khấu, mỉm cười
Ai trong chúng ta cũng biết rằng, khi đi du lịch chúng ta đựơc nhìn thấy nhiều điều mới lạ, và trau dồi thêm kiến thức
Buổi lễ Tân Niên ở trường em Rất đông Nhiều phụ huynh Nhiều ông bà cô bác Đều tụ về Trung Tâm Đó là trung Tâm Văn Hóa Việt Nam Em học trường Việt Ngữ
Để tập cho mình dạn sĩ, Deanna Nguyễn đã trình diễn âm nhạc trong chợ hoa Xuân. Deanna Nguyễn năm nay 12 tuổi, mặc áo dài bông trắng trên nền xanh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.