ĐỢI NGHE

02/11/201600:01:00(Xem: 2863)

 

ĐỢI NGHE

 

Anh vẫn thường gieo điều ước đơn sơ

Bên gia đình… mà ước mơ thật khó

Ước mơ đó chỉ bóng đêm thấu tỏ

Những buổi đi làm vò võ mình anh…

 

Cái ôm nhẹ thủa ấy qua mong manh

Nó thường vỡ vụn tan tành những lúc

Tủi hổ tràn về mang theo ấm ức

Kẻ tha hương đọa cùng cực niềm riêng…

 

Cái ôm nhẹ thường làm anh đảo điên

Mỗi khi ngủ lại vẹn nguyên đến thế

Anh choàng tỉnh… mà… vỡ tan… thật tệ

Cơn cuồng phong khan lệ quặn nỗi lòng…

 

Em có còn nhớ cái ôm đó không

Anh hi vọng em nhớ - không quên nó

Để giấc mơ về anh luôn lại có

Hạnh phúc và hơi ấm chút phong phanh…

 

Cảnh tha hương rồi cũng sẽ qua nhanh

Em nhớ đợi – đợi anh về em nhé

Hỡi tình yêu – ơi gia đình nhỏ bé

Anh trở về - sẽ sớm… sớm – đợi nghe…

 

24-09-2016

Nguyên Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tranh một màu xanh huyền hoặc./ và những cô gái Huế ngước mặt đáng yêu, / mãnh khảnh,/ không che dấu nỗi u hoài,
Tôi chẳng bao giờ là người chuyên môn làm thơ. Nhưng ở trong tù lâu ngày, thì cũng lai rai làm được một số bài ngăn ngắn cho dễ nhớ
Trăng thanh. Gió mát. Hoa đua thắm. Lá reo xanh. Huyền Không. Nhà thơ. Mãn Giác. Thiền sư.
Bên Đường Xuân Bước đi, ngàn cánh hoa đào nở
Còn gì chăng" Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.