Hôm nay,  

Thơ Thơ

30/09/200100:00:00(Xem: 10635)
Xuân Úc Nhớ Thu Việt

Xuân đến rồi Mẹ ơi! Xuân đất Úc,
Vùng trời Nam, muôn sắc hoa nở rực,
Tỏa hương thơm, gợi lòng con nao nức,
Nhớ Quê Hương... dân mình đang khổ cực,
Tần Nam, tảo Bắc, hao công tổn sức,
Dạ chẳng đủ no, thân gầy kiệt lực!
Tết Thu về, trẻ thơ buồn tấm tức...
Đòi mẹ cha cho đi Hội Trăng Rằm,
Không bánh, không đèn, không có hoa đăng.
Đốt lốp xe, vỏ dừa, chạy lăng xăng...
Cũng ca, cũng hát, vui Hội Trăng Rằm.
Mẹ ơi! Bao thu rồi dân lặn ngụp.
Trong đói nghèo, trong lầm than cơ cực!
Con thương Mẹ, thương đồng bào hết mực,
Ngày và đêm, tâm hồn con ray rứt...
Biết khi nao, dân mình được chấm dứt;
Nạn cường hào, ác bá, thuyết Tam Vô:
Vô Gia Đình, vô Tôn Giáo, vô Tiền Đồ"
Nghĩ... Dân Việt sinh ra thật xấu số;
Ngàn năm dài chinh chiến, Tàu đô hộ,
Nô lệ Tây, trăm năm dân xô bồ...
Ba chục năm lẻ, cưỡng chống Tam Vô,
Ba Miền tị hiềm... cùng nhau xuống hố,
Và Tiền Đồ Việt Nam ta sụp đổ!
Lại tiếp hai chục năm ngoài... Dân đau khổ;
Kiếp phiêu bồng, trôi giạt khắp năm châu,
Nay còn bao kẻ không nơi gối đầu,
Bao trẻ thơ côi cút, sống âu sầu,
Bao quả phụ, thao thức suốt canh thâu,
Bao Mẹ Cha, ngày đêm gắng nguyện cầu...
Cuối mùa tị nạn, biết đi về đâu!"
Mẹ ơi! Dân Việt khổ đến bao lâu"
Nay con chắp tay, thiết tha nguyện cầu:
Xin Thượng Đế ngoảnh mặt thương Dân Việt,
Để muôn người, không còn phải rên xiết...
Ánh bình minh, rạng tỏ bờ cõi ta;
Cho bé thơ, cho cụ già hoan ca,
Cho Mẹ Cha, gái trai trao tình tự,
Và muôn người hưởng trọn vẹn Trăng Thu;
Thu Hòa Bình, Tự Do, Dân Chủ đến ngàn thu!

Joseph Duy Tâm

*
Xưa rồi

Trưa ngồi đếm giọt mồ hôi
Giọt nào thánh thót làm tôi nghẹn lòng
Giọt nào dệt sợi nhớ mong
Giọt nào tuôn chảy má hồng phai son
Giọt nào là của bé con
Giọt đau của mẹ giọt buồn của cha
Giọt nào là của người ta
Bôn ba vất vả nuôi ta tháng ngày
Giọt tình hạnh phúc nồng say
Trộn yêu thương lại thành hai giọt sầu

Nguyễn Thị Mỹ Linh

*
Đầu Thu Houston

...."Ngô đồng-nhất lạc diệp..."

Sáng nay chợt thấy lá vàng rơi
Tháng Chín Houston nắng ngập trời
Cuối Hạ vẫn còn oi ả quá
Thu về bỡ ngỡ bước chơi vơi...

Đất lạ - Ta quên cả tháng ngày
Sáng sớm lên xe - chiều trở về
Thứ Hai, mong đến ngày thứ Sáu
Đêm ngắn mà sao ngày thật dài...

Mỗi tuần lãnh check ra trang trải
Tiền xế, tiền nhà, điện nước gas
Ta có ngày nào ta thoải mái
Chút buồn gửi nhớ chốn quê xa...

Tháng Chín Gò Công mưa tiếp mưa
Mái tole nhỏ nước giọt êm buồn
Chị nằm đọc sách trong màn ngủ
Ta hé cửa nhìn giọt mưa tuôn...!

Tháng Chín giặc về - thân chiến bại
Đời tù mưa gió lại buồn thêm
Đất Bắc chuyển mùa mây thật thấp
Ray rứt trời xa - giọt mưa đêm...!

Houston tháng Chín trời nung lửa
Đốt lá xanh mau úa sắc vàng
Nếu mà màu lá không thay đổi
Ta có biết gì Thu đã sang.

Thy Lan Thảo - Hoa Kỳ

*
Bướm Trễ

Em thiên thần giáng thế
Bắt loài người phải yêu
Ta như loài bướm trễ
Bay lượn ngắm muôn chiều.

Anh Hạ - Melbourne

*
Nhớ Em

Leo lên núi
Nhìn em khóc ì ầm
Để cho nguồn suối
Rì rầm dưới kia
Rồi mai
Anh đến bên đìa
Nhìn vũng nước đọng


Ô kìa!
Nhớ em.

Anh Hạ - Melbourne

*
Mưa Ngâu Tình Nhớ

Mưa bay lất phất mưa ngâu
Đợi em góc phố tình đầu của nhau
Trong mưa không dám đi mau
Sợ tan bóng nước sợ nhòa dấu chân
Dìu nhau hai đứa đầu trần
Ướt vai mưa bụi lội dầm trong mưa
Qua con phố nhỏ người thưa
Qua bao hàng quán cho vừa lòng em
Đôi ta ngồi gánh bún nem
Vỉa hè thưởng thức anh thèm biết bao
Sương sa hột lựu ngọt ngào
Chiên xong miếng chuối ta vào phố đông
Anh mua cho nhỏ guốc vông
Cho cô bé chiếc khăn hồng xinh xinh
Không tròn hương lửa ba sinh
Vẫn còn một chút hương tình ngày thơ
Giờ đây ngồi quán mà mơ
Nhớ thương ngày tháng dệt mơ qua rồi
Ngoài trời mưa vẫn rơi rơi
Nhớ nhau một thuở rong chơi hôm nào
Khói cay cho nước mắt nhòa
Thương em dáng nhỏ bên hàng ăn xưa
Giờ anh lạc bước trong mưa
Tìm em tìm chìm chút hương thừa nhỏ ơi.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Tự Thuật Cùng Bạn

Trăm phần, được hơn chín mươi rồi,
Mười thêm vào, trên bách tuế thôi!
Vần thơ tôi được tiếp liên hồi,
Tằm nhả tơ vàng, mãi thảnh thơi.

Thêm năm, thêm tháng, Xuân về đây,
Muôn màu hoa nở, bướm quanh hơi
Mây, nước, hành trang! Ôi tuyệt mỹ,
Để lòng tôi viết, bạn xem chơi!

Dòng đời tô điểm... tình thơ bạn
Gần gũi tới lui, họa thơ chơi.
Vui với cảnh trời, vui bè bạn,
Vui duyên thơ mới: đến mười mươi!

Thanh Tương

*
Gửi Anh

Em vô trại cấm
Đã một năm qua
Tự do đã mất
Mái tóc sương pha.

Cuộc tình đôi lứa
Ngàn dặm cách xa
Quanh em rào sắt
Cảnh sát tuần tra.

Khi vào khi ra
Họ giong họ dắt
Buồn rơi nước mắt
Càng thương quê nhà.

Cộng sản cướp mất
Tự do dân ta
Lòng em héo hắt
Cuộc đời tẻ ngắt

Thương nhớ mẹ cha
Thương nhớ tình xa
Em nơi trại cấm
Ai tỏ lòng ta..."

Anh Mười

*
WTC

Xin nói với chúng tôi tại sao anh phải giết"
Những người dân vô tội kia thật họ đâu biết gì,
Động cơ và con người các anh tàn ác quá đi
Mong lương tâm các anh suốt đời bị ám ảnh.

Tôi đâu biết hôm nay tôi chết
Hàng chồng hồ sơ còn đầy hết trên bàn
Trong văn phòng chúng tôi ngồi đứng ngổn ngang
Một tiếng nổ làm tang thương bao phủ.

Tôi đâu biết hôm nay tôi chết
Còi báo động vang chúng tôi xông đến từng đoàn
Chữa cháy cứu người bao công chuyện đa đoan.
Bỗng phút chốc bị chôn sâu lấp kín.

Tôi đâu biết hôm nay tôi chết
Những chuyến bay chúng tôi vốn chẳng lạ gì
Đưa rước bao người nay đó may đây
Sao nỡ biến chúng tôi thành những cây bom sống"

Và tôi cũng đâu biết hôm nay tôi phải chết
New York phồn hoa tôi muốn đi hết tham quan
Nào thương xá thênh thang, nào lầu cao hai hàng
Lửa khủng bố tôi thây tro nơi đất lạ.

Xin nói với mọi người tại sao anh phải giết
Hàng ngàn chúng tôi thật có đáng chết hay sao"
Hại chúng tôi thảm thương có làm anh được tự hào"
Hay chỉ làm cho thế giới rơi lệ trào căm phẫn.

Xin chia buồn chưa vào cuộc chiến anh đã thua.

HPDC

*
Lộc Trời

Đầu xuân lên núi lễ chùa
Ta như về lại ngày xưa làng mình
Cõi thiền thoát tục tâm linh
Khói nhang nói hộ thâm tình lòng ta
Thị thành vui chốn phù hoa
Mặc người ta với người ta dập dìu
Ta về chót núi đìu hiu
Hoa hèn, cỏ mọn nâng niu
Lộc Trời.

L.Đinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ba tù nhân Úc vượt ngục đã bị bắt lại sau khi họ ngoắc một chiếc xe cảnh sát không có dấu hiệu để xin quá giang. Theo bản tin của News.com.au, ba người đàn ông này tuổi 19, 20 và 27, đã trốn ra khỏi nhà tù Warakirri Correctional Central ở New South Wales. Họ đã đi được hơn 125 dậm, nhưng bị bắt lại sau khi vẫy chiếc xe
Tom Cruise và Katie Holmes đang rất bực mình sau khi một tấm hình giả cho thấy Katie bế đứa con gái 3 tháng tuổi của họ Suri- được đăng trên mạng internet. Các người bạn nói rằng cặp vợ chồng này xem tấm ảnh giả mạo này là một toan tính nhằm cản trở cố gắng của họ để bảo vệ bé Suri không bị hại bởi những con mắt dòm ngó
Ta đọc vần thơ thật ngọt ngào Đang khi mưa gió tự trời cao Bỗng ngưng đổ nước nhường cho nắng Sáng tỏ lòng riêng ý dạt dào… Ta uống từng lời thơ mật ngọt Êm đềm huyền dịu lắng trong mơ Chiếu chăn vẫn lạnh …ddêm nay ấm Mây kéo thời gian giữ lại chờ… Nụ cười lãng đãng về theo giấc
"Tài Trợ Tượng Đài Chiến Sĩ Úc-Việt Với Điều Kiện Hạ Cờ VNCH Là Một Hành Động Xúc Phạm Đến Vong Linh và Sự Hy Sinh Của Họ Cho Đất Nước Úc" Với lời tuyên bố trên ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch
ÚC ĐẠI LỢI: Vị tổng trưởng đặc trách du lịch liên bang, bà Fran Bailey, thừa nhận đã có một số lần ghé Singapore để mua sắm và thăm cô con gái trong khi đang thực hiện các chuyến công du chính thức. Thói quen du lịch mua sắm của bà Bailey đã thu hút sự chú ý kể từ khi ông Scott Morrison
ÚC ĐẠI LỢI: Các tổ chức người Do thái ở khắp thế giới ngày hôm qua đã kêu gọi khai trừ siêu tài tử điện ảnh Mel Gibson ra khỏi Hollywood, sau khi anh ta tuôn ra một tràng những lời thù hận người Do Thái với một nhân viên cảnh sát Los Angeles. Các lời kêu gọi khai trừ này xảy ra theo sau
ÚC ĐẠI LỢI: Những người trẻ tuổi đang cố gắng bước vào thị trường nhà cửa lần đầu tiên được chào mời hình thức cho vay trả góp có thể kéo dài đến cả đời. GE Money đã trở thành công ty tài chánh Úc đầu tiên quảng cáo cho vay tiền mua nhà kéo dài đến 40 năm, và ít nhất hai ngân hàng lớn nhất đã bắt đầu thăm dò phản ứng của
Tôi sống tại căn nhà CHÈM được bốn ngày rồi. Bọn chúng ưu đãi tôi hết mức, so với số phận của một tù nhân. Ngay cả đội bảo vệ cũng chỉ có cơm và một nồi rau muống luộc mỗi bữa, quây quần ngồi ăn chung trên một tấm phản ở tầng dưới. Mỗi ngày tôi được cấp cho một nải chuối lớn ăn tráng miệng. Hôm nào ăn
Họ Cảnh, ở Thái Nguyên, là một thế gia vọng tộc đã lâu đời, nhưng đến đời Cảnh Đổng Phục thì bắt đầu sa sút, đến độ người hầu phải dẹp bỏ, nhà cửa bán bớt đi, mới đắp đổi qua ngày nơi dương thế. Ngày nọ, nhân trời chớm sang Đông, Phục mới gọi vợ là Hàn thị đến, uống chén chè xanh, rồi trải phơi niềm tâm sự: - Tôi nói việc này thiệt là hợp ý Trời
Sau khi đọc bài phỏng vấn Cha Nguyễn Văn Lý trong báo Sàigòn Times ngày 13/7/06, tôi thấy rất khâm phục tinh thần đấu tranh bất khuất và sự sáng suốt của Cha Lý. Càng khâm phục Cha bao nhiêu, tôi càng lo ngại cho sự an toàn của Cha bấy nhiêu. Vì vậy trong phạm vi bài viết này, tôi xin được bàn rộng thêm một chút ý 
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.