Hôm nay,  

Bilingual: The Clouds of Sorrow / Những Áng Mây Sầu

10/05/202323:44:00(Xem: 6912)

blank 

 

Những Áng Mây Sầu

 

Nghiêm Xuân Hồng

 

Gặp anh mấy lần trên đất này, lần nào anh cũng than phiền về sự buồn bã. Nhưng không cứ anh, tôi gặp nhiều người cũng thấy than phiền như vậy, và ngay chính tôi nhiều khi cũng thấy sự buồn bã thấm thía. Nó đôi khi ùn ùn kéo đến chẳng hiểu từ đâu, tương tự như một áng mây chiều, rồi bủa giăng đằng đặc.

 

Có lẽ thân phận của con người, của bọn mình là vậy, phải đối diện với những nỗi buồn phiền liên miên, những áng mây sầu gần như bất tuyệt. Có lẽ đó là một niềm khổ đau, nhưng cũng là một niềm vinh hạnh hy hữu của con người. Vì người là loại động vật gần như độc nhất được nếm mùi vị của buồn phiền. Và chắc rằng, các động vật khác không có nếm đâu, vì chúng không hề có nhớ tưởng đến quá khứ, cũng không hề dự tưởng đến tương lai.

 

Nhất là bọn mình lại là những kẻ lưu đầy lữ thứ, vừa lữ thứ lại vừa tóc bạc.

 

Có những nỗi buồn phiền nhè nhẹ, hầu như vô duyên cớ. Phải chăng là vì vắng bạn? Hay thiếu một khung cảnh quen thuộc, thiếu một chén rượu nồng, thiếu một nụ cười một ánh mắt một hình bóng để thân mến? Hay phải chăng là sự e ngại âm thầm trước một cuộc sống lạ hoắc?… Nhưng cũng có áng mây sầu của những kẻ thấy mình như những khách lữ hành lang thang trên con đường bất tận, và chợt thấy rằng con đường mình đi là một thứ đường đi không đến. Không những đường đi không đến mà chính là kẻ lữ hành đó cũng không thể hiểu mình là gì nữa, mình là ai, mình là thực hay mộng. Và sống làm gì đây?… Bởi vậy, những áng mây sầu qủy quái của tâm tưởng cứ ùn lên đằng đặc.

 

Tuy nhiên, không riêng gì bọn mình, mà trong những người đã đi qua mặt trái đất này, đã có nhiều kẻ bị ám ảnh bởi nỗi sầu lữ khách đó. Chỉ cần nhớ lại Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, Ôn Như Hầu, Nguyễn Du:

 

Mây Tần khóa kín song the

Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao

Hoặc Nhất Linh:

 

“Làm gì băn khoăn thế? Dù có núp mình trong cánh hoa, dù ẩn mình trong hạt bụi, thì nỗi băn khoăn vẫn còn nguyên vẹn…”

 

Hoặc nhớ lại mấy câu thơ tiền chiến:

 

Sao ở đâu mọc lên từ đáy giếng

Lạnh như hồn u tối vạn yêu ma?

Hồn của ai trú ẩn ở đâu ta

Ý của ai trào lên đáy óc?…

Ai bảo giùm: Ta có ta không?

 

Anh cũng có lần nói với tôi: “Khi tôi ngồi bồng bềnh trên biển cả, nhìn biển sâu thăm thẳm, tôi nghĩ nếu mình rớt xuống đáy, chắc là phải lơ lửng lâu lắm, rớt lâu lắm, rớt sâu đến mấy chục dặm mới được nằm ở đáy biển cả.”

 

Lời nói khiến tôi nghĩ đến nhu cầu điểm tựa của con người, của những kẻ lữ hành bất đắc dĩ.

 

Vì thân xác chúng ta nặng nề về phần cát bụi, nặng về đất, nên ngay khi rớt xuống biển, ta cũng chỉ thích nương về nơi một điểm tựa là nước hoặc hư không. Cái lòng muốn nương đó, nhà Phật gọi là Nghiệp.

 

Trên đường đi không đến của lữ khách bất đắc dĩ, thực ra ai cũng thầm mong kiếm một điểm tựa, một bến nước tạm dừng chân. Kiếm được thì thấy hồ hỡi, chưa kiếm được thì thấy âu sầu… Tùy theo tâm tưởng từng người, điểm tựa có thể muôn hình vạn trạng. Có người tìm điểm tựa nơi đồng đô la, ở quần áo đẹp, ở một chiếc xe hơi mới, ở một căn nhà, ở một chút danh vọng, ở vợ con, ở bạn bè, ở một tác phẩm. Có những kẻ rắc rối hơn, muốn tìm điểm tựa ở một tâm tư, một tâm tưởng: Cái vụ này nó vô hình, khó sờ mó, nhưng có vẻ bền bỉ hơn.

 

Có lẽ bọn mình thuộc loại lữ khách bất đắc dĩ và rắc rối. Nói đến đường đi không đến, lại nhớ đến những câu chuyện cổ xưa, cùng những nhân vật có vẻ huyền thoại. Nhớ đến Tôn Ngộ Không cùng ngài Thiện Tài đồng tử. Tôn Ngộ Không cũng đi hoài đi hủy trong bàn tay Phật Tổ Như Lai, nhưng cũng chẳng đi đến đâu, và cũng không thoát ra khỏi được bàn tay ấy. Còn ngài Thiện Tài đồng tử trong kinh Hoa Nghiêm, thì đi hoài đi hủy trong lỗ chân lông của Đức Phổ Hiền Bồ Tát và vẫn thấy những cảnh giới gần như vô tận, không biết đâu là ngần mé…

 

Tôn Ngộ Không là một nhân vật sáng tạo ra do một vị đạo sĩ Tầu, để tượng trưng cho cái Tâm biến hóa, nhưng sự mơ màng của tác giả cũng không đến nỗi sai lời kinh cho lắm. Còn ngài Thiện Tài là một vị Bồ Tát trong kinh, và theo chỗ tôi biết, thì kinh không có mảy may hư vọng…

 

Ngài Thiện Tài là một bậc đã đắc đạo khá cao rồi, nghĩa là tâm đã tương ưng với vô trụ, tương ưng với vật, có thể chuyển được vật rồi, có thể tùy ý tạo những “hóa thân” mà vẫn phải đi hòai đi hủy, loanh quanh lẩn quẩn chưa thoát được ra ngòai pháp giới. Nếu không có gì lạ, nếu chúng ta còn loanh quanh lẩn quẩn trong giòng đời, chưa thoát ra khỏi giòng đời cùng bàn tay của thần linh…

 

Có một thời tôi say mê lời nói của Trang Tử: “Châu này nằm ngủ, mộng thấy mình hóa bướm, nhởn nhơ bay lượn, tỉnh dậy lại thấy mình lù lù là Châu. Chợt nghĩ, không hiểu mình có phải là Châu nằm mộng thấy hóa thành bướm, hay chính mình là bướm nằm mộng thấy hóa thành Châu?”

 

Tôi say mê, vì đó chính là giấc mơ “hoá thân”, giấc mơ biến hóa vô cùng, giấc mơ tâm chuyển vật để tiêu dao du tại của một kẻ áo vải là Trang Châu.

 

Vào thời kỳ đó, tôi đôi khi cũng mơ tưởng muốn đánh một giấc ngủ cô miên để hoá thành bướm mộng, được tiêu diêu tự tại thì thực thích thú vô cùng.

 

Ngày nay, tôi đọc kinh Phật, thì thấy muốn dừng chân tại đó. Trên con đường đi không đến, muốn dừng chân lại nơi trang kinh huyền hoặc. Vì tất cả lời kinh cũng chẳng dậy gì khác, mà chỉ dạy cách thực hiện giấc mơ “hoá thân” đó đến chỗ tuyệt vời mà thôi, dạy cách làm thế nào để chuyển cái xác thân nặng nề u ám này thành một hóa thân tuyệt diệu. Và đồng thời cũng chỉ cách hóa giải tất cả những áng mây sầu.

 

Vì thế, nên nơi lữ thứ này, mỗi khi có áng mây sầu hiện đến, thì tôi lại giở mấy trang tôn-kinh-huyền-hoặc:

 

Trở giấc mình với bóng

Mây sầu dâng ngang mây

Khép cửa niệm kinh cũ

Mưa khi nào chẳng hay.

Chúc anh tìm được cái thú cô tịch trong cử chỉ nâng chén rượu và nhìn tuyết bay, và nghĩ rằng tâm tư của mình nhiều khi cũng bời bời như tuyết bay vậy.

   

Source:

https://thuvienhoasen.org/a17302/nhung-ang-may-sau

.

 ---- o ----

 

Bilingual: The Clouds of Sorrow / Những Áng Mây Sầu

 

 

Author: Nghiêm Xuân Hồng

Translated by Nguyên Giác

 

 

I met him several times in this county and each time he complained of sadness. But it's not just him; I've also met a lot of other people who feel the same way, and even I sometimes feel a creeping sense of sadness. It sometimes rushes in from nowhere, similar to an evening cloud, and then spreads.

  

Perhaps the human condition, ours is like that, to face constant sorrows, almost endless clouds of sadness. Perhaps it is a pain, but also a rare human honor. Because humans are almost the only animals that can taste sadness. And sure enough, the other animals don't taste it, because they have no memory of the past, and no anticipation of the future.

  

Particularly we are exiles, who have silver hair and are wandering exiles.

  

There are mild sorrows, almost without cause. Is it because of your absence? Or lack of a familiar scene, lack of a cup of strong wine, lack of a smile, an eye ray, a silhouette to love? Or is it a silent apprehension before a strange life? But there are also the melancholy clouds of those who see themselves as travelers wandering on an endless road, and suddenly find that their path has no goal to reach. Not only is the road without a destination but also that traveler can't understand what he is anymore, who he is, whether he is real or a dream. And what's the point of living? Therefore, the disturbed clouds of the mind keep gathering.

  

However, not only us but among those who have walked on this earth, there are many people who are haunted by that wandering sadness. Just remember to Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, Ôn Như Hầu, and Nguyễn Du.

  

Clouds of Qin locked the song

The worldly dust carelessly flew into the dream.

  

Or Nhất Linh: "Why worry? Even if you hide in the petals, even if you hide in the dust, the anxiety is still intact..."

   

Or recalling some pre-war verses:

Where do the stars rise from the bottom of the well,

cold as the dark souls of thousands of demons?

Whose soul resides in me?

Whose thoughts come to the bottom of my mind?

Who could answer for me: Do I exist, or do I not?

   

He also once said to me, "When I was sitting on the surface of the water and scanning the depths, I imagined that if I were to fall to the bottom, I would take a very long time to drop and tumble to the bottom, traveling many kilometers in the process.”

 

His words made me think of people's need for support, of reluctant travelers.

  

Because our bodies are heavy on dust and heavy on the earth, even when we fall into the sea, we just like to rely on a fulcrum, which is water or space. The desire to rely on that, Buddhism called Karma.

  

On the way there is no destination for reluctant travelers, everyone is secretly looking for a fulcrum, a temporary stopover. When you earn, you feel happy, if you don't get it, you feel sad... Depending on each person's mind, the fulcrum can be in thousands of forms. Some people find support in the dollar, in nice clothes, in a new car, in a house, in a bit of fame, in a wife and children, in friends, or in a work of art. There are people with more trouble, who want to find support in something in mind: This case is invisible, hard to touch, but it seems more durable.

  

Maybe we're the reluctant and troublesome type of travelers. Speaking of a road without a destination, it reminds me of ancient stories and characters that seem legendary. I remember Tôn Ngộ Không and Thiện Tài Đồng Tử. Tôn Ngộ Không also walked forever in the hand of Gautama Buddha, but he did not go anywhere, and could not escape from that hand. As for Thiện Tài Đồng Tử in the Flower Adornment Sutra, he wanders around in the pores of Phổ Hiền Bodhisattva and still sees almost endless realms, not knowing where is the border.

  

Tôn Ngộ Không is a character created by a Chinese Taoist to symbolize the changing Mind, but the author's dreaminess is not so wrong with the sutras. And Thiện Tài is a Bodhisattva in the sutra, and as far as I know, the sutra has no false words...

  

Thiện Tài is a person who has attained enlightenment quite high already, that is, the mind has been associated with non-abiding and corresponding with things. He can transform things already, and can arbitrarily create "incarnations." But he's still wandered around forever, not being able to get out of the Dharma Realm. It is not strange, if we are still wandering around in the stream of life, and have not escaped from the stream of life in the sacred hand.

  

There was a time when I was fascinated by the words of Trang Tử: "This Châu is sleeping, dreaming that I have turned into a butterfly, floating around, waking up to find I am Châu. Suddenly, I wonder if I am Châu dreaming and turning into a butterfly, or am I a butterfly dreaming and turning into Châu?"

  

I am fascinated because it is the dream of "transforming," the dream of infinite transformation, the dream of a man in cheap clothes, Trang Châu.

  

At that time, I also sometimes dreamed that I wanted to go into a hypnotic sleep to turn into a dreaming butterfly, and it was very enjoyable to live freely.

   

Today, when I read Buddhist scriptures, I feel like stopping there. On the way to no destination, I want to stop at the pages of noble Buddhist scriptures. Because all the sutras don't teach anything else, but only teach how to fulfill that dream of "incarnation" to greatness, teach how to turn this heavy and gloomy body into a noble incarnation. And at the same time, the Buddhist scriptures show how to dissolve all the clouds of sorrow.

  

Therefore, in this place away from home, every time a cloud of sorrow appears, I turn and read some pages of noble Buddhist scriptures.

  

When I woke up in the shadows,

seeing the clouds of sadness rising,

I closed the door and recited the ancient sutras,

and didn't hear the rain outside.

 

I wished him to find solitude in the gesture of raising a glass of wine and watching the snow fly, and I guessed that his mind sometimes froze with the rain of snow outside.

 

   

  

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cái hộp quẹt vỏ nhôm có nắp đậy, với cái bánh xe đánh ( quẹt, bật) vào cục đá lửa, do một cái lò xo phía trong một cái ống nhỏ đẩy lên, tạo thành tia lửa, bắt vào cái tim có tẩm dầu sát bên, tạo nên ngọn lửa vàng run rẩy, song cũng rất ấm áp với bao kỷ niệm của đời người?
Rudy Giuliani và một số phụ tá cao cấp của cựu Tổng Thống Donald Trump đã bị cấm trên làn sóng đài Fox News. Giuliani bị cấm từ 3 tháng nay, nhưng chỉ mới biết vào đêm trước ngày 11/9/2021, khi theo lịch trình Giuliani sẽ lên "Fox & Friends" để tưởng niệm 20 năm khủng bố tấn công thì người dẫn chương trình là Pete Hegseth gọi xin lỗi để hủy.
Pechanga Resort Casino hãnh diện thông báo đã được đề cử vào cuộc bình chọn hàng năm '10 Thể Loại Tuyệt Vời Nhất - 10Best' của độc giả USA Today bắt đầu diễn ra hôm Thứ Hai, 13 Tháng Chín. Từ năm 2015, các chuyên viên ngành sòng bài năm nào cũng đưa tên Pechanga vào cuộc bình chọn này, và năm nay, Pechanga sẽ tranh ngôi vị trong hai thể loại 'Sòng Bài Tuyệt Vời Nhất Ngoài Las Vegas - Best Casino Outside of Las Vegas' và 'Khách Sạn Sòng Bài Tuyệt Vời Nhất - Best Casino Hotel'.
Các nhà khoa học và chuyên gia y tế ở California và trên toàn thế giới đã thu thập thông tin về loại vi rút gây ra COVID-19 kể từ khi vi-rút này tấn công đất nước của chúng ta lần đầu tiên hơn một năm trước, và những bài học đó đang được áp dụng cho niên học mới. Cách tốt nhất để tất cả chúng ta hỗ trợ việc học tập và phát triển cho con cái của chúng ta là làm việc cùng nhau để mở lại hoàn toàn các trường học, vì trường học đóng một vai trò quan trọng trong cộng đồng của chúng ta.
Hàng chục nghìn người tị nạn A Phú Hãn (Afghanistan) trốn thóat khỏi phe Taliban đang đến Hoa Kỳ, và một số cựu viên chức thời Tổng thống Donald Trump đang cố gắng khiến đảng Cộng Hòa chống lại những người tỵ nạn khốn khổ này.
Dù tình hình đại dịch có chiều giảm xuống trên toàn thế giới, trong đó có VN, số người chết vì Covid-19 ở Mỹ đã cao hơn thời đại dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918-19. Tuần qua dư luận thế giới cũng chú ý đến cuộc khủng hoảng ngoại giao giữa Mỹ và các đồng minh gồm Pháp do Mỹ lập Liên Minh AUKUS để chống TQ làm Pháp mất hợp đồng cả 100 tỉ MK với Úc.
Dẫn nhập: Việt Nam Một Thế Kỷ Qua, Nguyễn Tường Bách và Tôi là tên hai tác phẩm hồi ký của bác sĩ Nguyễn Tường Bách và cô giáo Hứa Bảo Liên, người bạn trăm năm của Nguyễn Tường Bách. Đây là hai bộ hồi ký đặc sắc về cuộc tình lãng mạn của một chàng trai Việt và một cô gái người Hoa ở Hà Nội cùng nổi trôi theo vận nước cho tới khi họ gặp lại nhau trên đất Côn Minh Vân Nam và trở thành đôi vợ chồng sắt son thuỷ chung với bao nhiêu tận tuỵ và hy sinh – nhưng quan trọng hơn thế nữa, đây chính là một phần của lịch sử sinh động và đầy biến động trong ngót một thế kỷ qua trong những cơn bão táp của Cách Mạng Việt Nam và cả lục địa Trung Hoa.
Lúc đó, một phát ngôn viên Bạch Ốc của Trump cũng đã xác nhận lá thư nhưng không nói thêm về lá thư đó nói cái gì. Trưởng Phòng Báo Chí Bạch Ốc kế tiếp Jen Psaki chỉ nói đó là lá thư “rộng lượng.” Sau đó, vào tháng 3, Trump đã nói về lá thư trên podcast The Truth với Lisa Boothe. “Cơ bản, tôi chúc ông ấy may mắn và, bạn biết đó, nó dày vài trang và nó được viết ra từ trái tim bởi vì tôi muốn thấy ông ấy làm việc tốt. Xem kìa, ông ấy đó,” Trump đã nói như thế về việc ông để lại lá thư, theo báo The New York Post. Rồi ông Trump lại lập đi lập lại tuyên bố vô căn cứ của ông về sự gian lận trong “cuộc bầu cử mà, bạn biết đó, tôi không bao giờ thừa nhận.”
Cặp này đã đi du lịch nhiều tuần lễ trước khi Anh Laundrie 23 tuổi và đã trở về nhà ở Florida một mình với chiếc xe van màu trắng của họ hôm 1 tháng 9. Anh đã không liên hệ với cảnh sát hay với gia đình cô Petito khi trở về. Gia đình cô Petito đã báo cáo con gái của họ mất tích 10 ngày sau. Hôm Chủ Nhật, thi thể của cô gái 22 tuổi đã được tìm thấy tại Công Viên Quốc Gia Grand Teton National Park tại tiểu bang Wyoming. Nhân viên điều tra phán quyết cái chết của cô là một vụ giết người nhưng không đưa ra chi tiết cô chết như thế nào.
Các cố vấn cho Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật Hoa Kỳ (CDC) nói rằng các liều bổ sung nên được chích cho những người 65 tuổi trở lên, các cư dân ở nhà điều dưỡng và những người từ 50 đến 64 tuổi có vấn đề sức khỏe nguy cơ tiềm ẩn. Liều bổ sung sẽ được chích một lần sau khi họ chích Pfizer trước đó ít nhất 6 tháng. Việc quyết định ai khác sẽ chích liều bổ sung là khó hơn. Trong khi có ít chứng cứ cho thấy người trẻ có nguy cơ suy yếu hệ miễn dịch, nhóm cố vấn đã đưa ra chọn lựa liều chích bổ sung cho những người ở tuổi từ 18 tới 49 là những người có vấn đề sức khỏe kinh niên và muốn có một liều.
Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao VN Lê Thị Thu Hằng hôm 23 tháng 9 năm 2021 đã lên án TQ “xâm phạm chủ quyền của VN” khi vận tải cơ Y-20 của TQ chở binh lính từ Đá Vành Khăn, Xu Bi và Chữ Thập ở Trường Sa về Hoa Lục, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm 23 tháng 9.
Có phải thế lực đen của TQ đang hoạt động mạnh tại VN hay những tay côn đồ của công an CSVN đã đứng đằng sau cú điện thoại đe dọa tính mạng của Giáo Sư Mạc Văn Trang, người đã viết thư khuyên chính quyền tại Sài Gòn không nên sử dụng 5 triệu thuốc chích ngừa Covid-19 của TQ, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm Thứ Năm, 23 tháng 9 năm 2021.
Thương cha lắm nhưng chẳng biết làm gì được, sẵn sàng chia sẻ bớt cơn đau của cha nhưng chia làm sao đây? Tứ đại như nhau, trước sau cũng vậy nhưng mỗi người mỗi mệnh, phước đức khác nhau, nghiệp lực khác nhau… thương cha nhưng không chia bớt được những cơn đau của cha. Cha đang chịu cái khổ khổ, cái hoại khổ vốn đã và đang có mặt, cái biến hoại vô thường đang hủy hoại từng tế bào của thân xác cha.
Ủy Hội Châu Âu hôm Thứ Năm đưa ra đề nghị để sẽ buộc tất cả các công ty sản xuất thiết bị điện tử phải thống nhất chỉ dùng chung một mô hình USB-C để sạc pin cho tất cả các loại điện thoại di động, máy tính bảng, máy ảnh, loa, trò chơi điện tử... nhằm giúp giản tiện cho khách hàng và giảm rác điện tử.
Một học khu California tuyệt vọng đang gửi các tờ rơi tới nhà qua những họp thức ăn trưa của học sinh, nói với các bậc phụ huynh rằng họ đang “tuyển người,” theo bản tin của AP tường thuật hôm Thứ Tư, 22 tháng 9 năm 2021. Những nơi khác, các hiệu trưởng đang tuyển các bảo vệ hướng dẫn học sinh nơi ngả tư đường, các giáo viên được đề nghị ký tặng thưởng và trường học đang trở lại học online. Hiện nay nhiều trường đã chào đón học sinh trở lại lớp học, họ đối diện một thách thức mới: thiếu giáo viên và nhân viên nhà trường điều mà một số học khu nói là họ chưa bao giờ thấy.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.