Hôm nay,  

Song ngữ: Let go of thoughts, and live with a righteous mind / Buông xả suy tư, sống tâm chánh thiện

16/07/202319:43:00(Xem: 5573)
blank

Buông xả suy tư, sống tâm chánh thiện

 

Quang Minh

 

Trong cuộc sống không phải ai cũng có cuộc gặp luôn thuận lợi hay cũng không phải ai cũng gặp hoài phiền não.  Phiền não tự tâm sinh ắt tự tâm diệt,  vật chất chỉ bổ trợ cho cuộc sống,  nó có khi chỉ giúp cho một phần giảm phiền não nhưng không cắt dứt được não phiền.  Ví như đang buồn thì đi du lịch hay đến các khu vui chơi nhưng cũng chỉ lấy niềm vui tạm bợ khác vùi đắp lên nỗi phiền trong lòng,  có khi tạm quên tạm lắng lòng nhưng khi gặp duyên hay qua cuộc vui lại nỗi lòng trỗi dậy thì làm sao cắt đứt,  lại tìm niềm vui khác thế vào hay che lại. Cứ vậy phiền não gốc rể vẫn còn mà chỉ hạ nhánh chặt cành thì làm sau dứt gốc rể cho khỏi mộc lại phiền não.

 

Phiền não là sự bất như ý tới khi tâm mong muốn mà không được thỏa mãn,  không được đáp ứng hay không như mong cầu hay dự định hay dự tính.  Khi không thỏa mãn thì tâm lý tiêu cực sinh khởi làm cho hành vi không đúng pháp không hợp đạo,  từ đó mà gây nên nghiệp phải chịu nỗi khổ của trầm luân trong dòng sinh tử luân hồi của nghiệp thức.

 

Vậy biết được gốc rể phiền não từ tâm sinh thì ngay nơi tâm mà hành đạo,  ngay nơi tâm mà trực kiến đạo,  ngay nơi tâm mà chánh trực đạo,  ngay nơi tâm mà ngay thẳng đạo thì mới gần được đạo,  ngay nơi tâm mà tịnh là trở về gốc đạo. Đạo từ tâm mà sinh, chân tâm là đạo,  khi chánh tâm thì tham sân si không hiện,  khi trực tâm thì phiền não không có đất mộc lên,  khi tịnh tâm thì đạo liền hiện,  đạo là con đường quy về tâm,  tâm ngay thẳng không nhiễm ô,  tâm thanh tịnh không động loạn,  tâm an ổn không khởi chấp,  tâm giải thoát không bị ràng buộc.

 

Mọi sự mọi việc đều có nhân duyên của nó,  nếu có cưỡng cầu mà cũng không thay đổi được gì thì chi bằng không nên cưỡng cầu mà làm khổ tâm trí.  Nhân quả hiện đời thuận lợi hay không thuận lợi cũng có từng giai đoạn,  vận hạn có khác nhau,  khi nghiệp tới thì trả nghiệp thì không thuận không may mắn.  Khi quả phước tới thì mọi sự mọi việc đều có thuận lợi.  Hành thiện tích phước,  tịnh tâm tịnh niệm,  đối với các pháp trần thấy nhưng không phân biệt,  biết nhưng không động tâm,  hiểu nhưng không bám chấp,  một lòng chánh tâm ngang thẳng thì đường đạo mới sáng tỏ.

 

Cuộc đời vô thường thì hiện hữu cái ta cũng vô thường,  do duyên hợp mà có,  hết duyên lại tan,  nhưng khi đang duyên tụ thì dùng duyên làm phương tiện mà tu tập,  tiến tu thần thức linh căn tiến hóa trong vũ trụ,  hòa nhập vào pháp giới tâm an.  Thời gian không chờ đợi,  vì thiếu gì người mất trẻ,  thời gian không thỏa hiệp vì thiếu gì sự trở ngại hay gian nan,  thời gian là vô tình vì nó không có châm chước hay cho cơ hội làm lại thêm lần nữa nếu sự xảy ra có nghiêm trọng hay mất mát.

 

Vậy tu đạo là tu trong tâm,  hành đạo ngay phút giây hiện tại.  Chỉ trực tâm kiến tánh,  tâm thanh tịnh,  tâm an thì đạo sáng. Hãy lấy phiền não làm thầy,  lấy sự bất như ý để tôi luyện thân tâm rền luyện tâm trí,  để từ đó mới mong tiến tu về con đường giải thoát, con đường hòa nhập vào sự tiến hóa của vũ trụ pháp giới hay nhập vào niết bàn giải thoát của tự tâm.

 

Tu là sửa đổi,  sửa đổi hành vi không đúng không hợp đạo mà thành cho hợp đạo đúng pháp,  tu là làm lành lánh dữ,  tu là thanh tịnh tâm,  hành thiện thân, bồi dưỡng cái tâm,  rèn luyện cái trí cho hợp chánh đạo,  hãy tu nhanh kẻo trễ,  vì thời gian là không chờ đợi,  trần gian chỉ là cõi tạm,  hà cớ gì phải cứ chìm đắm vào mộng tưởng của thế gian mà che lấp bản tâm thanh tịnh.  An vui là trong phút hiện tại,  hạnh phúc là sự đơn sơ trong tâm hồn thanh tịnh. 

 

Nguồn:

https://thuvienhoasen.org/a35057/buong-xa-suy-tu-song-tam-chanh-thien

 

.... o ....

 

Song ngữ: Let go of thoughts, and live with a righteous mind / Buông xả suy tư, sống tâm chánh thiện

 

Author: Quang Minh

Translated by Nguyên Giác

 

 

In life, not everyone has always positive meetings, and not everyone always has problems. Sorrows occur on their own and will fade away on their own, whereas financial assets simply support life, sometimes only helping to diminish afflictions little but not eliminate afflictions entirely. For example, when you are unhappy, you may go on a trip or to amusement parks, but you can only enjoy other momentary fun moments to compensate for your own melancholy. Sometimes you forget the sadness, momentarily quiet your heart, but when you meet a predestined relationship or the joy departs, the sadness in your heart rises again; how can you cut it off so you may discover another delight instead? Afflictions are still in the root of a tree in your mind, but if you merely chop branches and trim leaves, how can you cut off the roots and prevent afflictions from growing again?

  

Afflictions are unsatisfactory things that happen when your mind's desires are not satisfied, not met, or not as expected. When the mind is not satisfied, a negative mentality will arise, which can lead you to behave in the wrong way, not in accordance with the Dharma, thereby causing bad karma and then having to endure suffering in the cycle of birth and death in samsara.

  

Therefore, knowing the root of afflictions arising from the mind, you should practice the way in your mind, see the Dharma directly in your mind, see the right path in your mind, live with the righteous way in your mind, and live with the pure mind to return to the original path. Because the Way originates from the mind, and the true mind is the Way when you live with an upright mind, greed, hatred, and illusion do not arise, and affliction cannot arise, and when you purify your mind, the Way appears immediately. Because the Way is the path to the pure mind—the mind that is upright and unstained, the mind that is pure and undisturbed, the mind that is calm and free from clinging, the mind that is liberated and unattached.

  

Everything has a cause and a condition; if you ask for something and are unable to obtain it, it is best not to desire, for wishing simply harms your psyche. The present positive or negative karma also has stages, coming and going endlessly. When bad karma comes, your life is arduous and unlucky. When merit comes, everything in your life will be favorable. Therefore, do good deeds to accumulate merit, and keep your mind pure in every thought. Regarding the dharmas, you see but do not discriminate, you know but do not shift your mind, you understand the dharmas but do not cling to anything, and when you live with a righteous mind, the path will clearly appear.

  

Life is transient, and your current life is impermanent as well. Your body and mind are made up of the five aggregates, and once the conditions have passed, they will vanish. But now there are conditions for you to practice the Dharma, so take advantage of every opportunity to practice and integrate into the Dharma realm of a serene mind. Time waits for no one; many people die young. Time is unbiased; it does not favor anyone, nor does it allow you to undo what you have done, and wasted time cannot be recovered.

  

Therefore, to practice Dharma is to practice in the mind, to follow the Way in the present moment. When you use the righteous mind to see the original mind, where the mind is pure and peaceful, the path will be clearly revealed. You should consider affliction to be a teacher who inspires you, and dissatisfaction to be a Dharma friend who motivates you to rigorously train and purify your body and mind so that you can walk patiently on the path to liberation and gradually attain Nirvana, the freedom of your original mind.

  

Cultivation is to amend, to turn wrong and unethical behaviors into actions that are right in the Dharma and in accordance with the Path. Cultivation is to avoid evil, to do good, and to purify the mind. Cultivation is to use the body to do good, to direct the mind to study according to the Dharma and to cultivate wisdom in the Right Path. As a Buddhist, you must practice immediately and without delay because time does not wait for you. Because the world is only a temporary domain, do not become enamored with worldly delusions that muddle your pure mind. Joyful peace is in the present moment, and happiness is the simplicity of a very pure mind.

 

…. o ….

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tối Cao Pháp Viện Đài Loan xử vụ kiện Formosa Hà Tĩnh * Cộng đồng Việt Nam dự hội thảo đề tài thảm họa Formosa tại đại học UCI * Phim Red Sea (Biển Dỏ) hoàn tất cuối năm 2022.
Đúng vào ngày quân Nga bắt đầu xâm lăng Ukraine, Yaryna Arieva và Svyatoslav Fursin làm đám cưới chớp nhoáng. Lẽ ra đám cưới của họ sẽ được tổ chức vào tháng Năm. Nhưng trước hoàn cảnh đất nước lâm nguy, họ đã đổi ý. Vài giờ sau lễ cưới, chú rể Fursin gia nhập đoàn quân kháng chiến Ukraine. Cô dâu Arieva mong đợi được gieo hạt hướng dương trong những ngày đầu xuân này – hướng dương, quốc hoa của Ukraine. Cô quả quyết: “Tôi sẽ làm việc và đợi chồng về. Chúng tôi sẽ chiến thắng. Chúng tôi muốn tự do.”...
Vào thứ Tư, 2 tháng Ba, 2022, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã bỏ phiếu đại đa số lên án nước Nga xâm lược Ukraine (bắt đầu từ 24 tháng Hai, 2022). Trong số 193 nước hội viên, 141 nước đã bỏ phiếu thuận, yêu cầu Mạc Tư Khoa phải chấm dứt chiến sự và rút quân ra khỏi lãnh thổ Ukraine. Trong số năm nước bỏ phiếu chống, tất nhiên dẫn đầu là lá phiếu của Nga, quốc gia gây chiến, và bốn nước khác là Belarus, đồng minh thân cận nhất của Nga, sau đó là Bắc Hàn, Eritrea và Syria. Tất cả năm nước này đều là những chế độ độc tài toàn trị. Điều đáng chú ý hơn cả là trong các lá phiếu trắng của 35 nước (có 12 nước không bỏ phiếu), dẫn đầu là Trung Cộng, có cả một quốc gia mang tên nghe khá kêu là nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Sau này, sau khi đọc lại một đoạn ngắn trong tuyển tập truyện ngắn Ký Thác của Bình Nguyên Lộc, tôi mới hiểu ra sự ân cần và tế nhị của ông: “Cơm là ác mộng của người Trung Hoa, cho đến nỗi họ gặp nhau, chào nhau bằng câu: “Ăn cơm chưa?”
Nhật báo bảo thủ Washington Times, truyền thống là lập trường Cộng Hòa, thú nhận rằng Tổng Thống Joe Biden đã thực hiện kỳ công chưa từng có trong nhiều thập niên: chỉ trong vài ngày đoàn kết được cả người Cộng Hòa và Dân Chủ, nhờ cuộc chiến Putin xâm lăng Ukraine.
"Tuyển tập II chân dung văn học nghệ thuật và văn hoá" là một công trình mới của nhà văn Ngô Thế Vinh, giới thiệu 15 văn nghệ sĩ và nhà văn hoá thành danh thời trước 1975 ở miền Nam Việt Nam. Những tác phẩm, chân dung và chứng từ trong tuyển tập này minh chứng cho một nền văn nghệ nhân bản, năng động và đột phá đã bị bức tử sau biến cố 30/4/1975. Do đó, tuyển tập là một nguồn tham khảo quý báu về di sản của nền văn nghệ và giáo dục thời Việt Nam Cộng Hoà. GS Nguyễn Văn Tuấn, Australia
Cuộc xâm chiếm của Nga tại Ukraine vẫn còn tiếp tục sôi động làm cho hơn một triệu người dân đang tìm đường lánh nạn tại các nước lân cận. Để đối phó với các biện pháp phong toả của các nước phương Tây ngày càng nghiêm khắc, Tổng thống Vladimir Putin cũng đưa ra một đối sách mới quyết liệt hơn, đó là việc đặt các vũ khí hạt nhân của Nga trong tình trạng báo động và đã gây ra nhiều lo âu cho công luận thế giới.
Moskau/Kiew (dpa) (dpa) – Với việc xâm lược quốc gia láng giềng của mình, Nga đã gây ra phản ứng lớn từ phương Tây. Ukraine gồng mình chống lại những kẻ tấn công.
Người Ukraine là một dân tộc quật cường và dũng cảm. Phải quật cường và dũng cảm như thế nào mới đứng vững trước làn sóng xâm lăng hàng bao thế kỷ nay, hết Nga đến Đức, hết Đức đến Ba Lan, hết Ba Lan rồi lại Nga. Và ngày nay xứ sở của người dân yêu nước này đang đứng trước bờ vực thẳm, lấy đôi tay trần mà chống trả bom đạn của quân xâm lược Nga. Lòng yêu nước ấy của dân tộc Ukraine được ký thác vào cây đàn Bandura của họ. Cây đàn là biểu tượng cho tinh thần ái quốc trước sự xâm lược của ngoại bang.
Bình luận của tác giả Đào Như về tình hình chiến sự Ukraine.
Sau nhiều tuần căng thẳng leo thang, các cuộc sơ tán đại sứ quán và các lệnh trừng phạt ngoại giao, lực lượng xâm lăng Nga đã tấn công Ukraine bắt đầu vào tuần trước. Rạng sáng thứ Năm tuần trước ngày 24 tháng Hai, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã công bố "sự khởi đầu của một cuộc xâm lược của Nga" vào quốc gia láng giềng, ra lệnh tấn công quân sự và chính thức tuyên chiến. Đây là một điều mà người Ukraine đã lo sợ trong nhiều tuần, và chiến tranh – với ý định khôi phục đế chế Liên Bang Xô Viết và sự chán ghét chung của Putin đối với nền dân chủ Ukraine - là một cuộc xung đột mà ngay cả công dân Nga dường như cũng không muốn. Vài giờ trước khi khi chiến tranh bắt đầu, tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã có một bài phát biểu đầy xúc động trước người dân Ukraine, chuẩn bị tinh thần cho dân chúng về “thảm họa” sắp xảy ra. “Mục tiêu chính của chúng tôi là hòa bình ở Ukraine và sự an toàn của người dân Ukraine,” Zelensky nói. "Sẽ không có ai đảm bảo an ninh nữa."
Benjamin Franklin nói: “Wars are not paid for in wartime, the bill comes later.” (Giá chiến tranh không trả trong thời chiến, hóa đơn sẽ gửi sau.) Chúng ta hiểu câu này khá rõ ràng, nhưng có lẽ, hầu hết chúng ta cho rằng hóa đơn đó, liệt kê toàn những thiệt hại và thảm họa; những thế hệ sau phải trả góp cái giá đắt đỏ để được hưởng hòa bình. Trong thực tế, không có chuyện gì, việc gì, thoát ra khỏi định luật “âm dương”. Đã có thiệt hại, tất phải có đền bù. Đã có thảm họa, tất phải có sự cảm nhận sâu sắc về khổ đau và tìm thấy những gì để chữa lành thương tích. Nói một cách khác, tâm tư nhân loại sẽ lớn lên từ đám tàn tro của tàn phá. Chiến tranh Ukraine-Russia cũng không ngoại lệ. Những ngày qua, chúng ta theo dõi, nghe ngóng, bàn thảo, biết bao nhiêu tin tức thời sự, lý luận biết bao nhiêu lời nói, chia sẻ biết bao nhiều điều cảm động, cảnh tang thương. Người Việt trải qua những kinh nghiệm sống, mất còn, ly tán, thảm thiết của chiến tranh.
Cũng như họa sĩ, chúng ta ít nhiều đều nghĩ đến cuộc chiến tranh Ukraine hiện tại, hồi tưởng hình ảnh Việt Nam những ngày trước/sau 75. Câu hỏi được đặt ra từ TS Trần Tuệ Quân, giáo sư Dân Tộc Học, Chủng Tộc Học và Sử Học tại trường đại học Yale (tiểu bang Connecticut) khi xem tranh của họa sĩ Ann Phong: “Khi thế giới của chúng ta đổ vỡ, chúng ta đối phó với những hoàn cảnh xé toạc đi sự tồn tại của mình như thế nào. Chúng ta phải làm gì với những chấn thương tâm lý và mắt mát mà sự đổ vỡ đó gây ra? Làm thế nào mà chúng ta có thể tìm thấy niềm hy vọng giữa sự đau đớn và tuyệt vọng? Chúng ta đi đâu từ đó?” Cuộc triển lãm “Đánh Giá Lại Sự Bình Thường” của họa sĩ Ann Phong sắp tới tại Đại Học Cal State Fullerton (ngày 12 tháng 3 đến ngày 21 tháng 5, 2022) suy ngẫm về những câu hỏi trên và mở ra một khung trời nơi chúng ta có thể chiêm nghiệm, suy nghĩ về những thách thức hiện tại.
"Tôi tin văn hóa có thể tạo ra những khuôn mẫu cư xử nơi con người, và đó là những gì tôi muốn nói đến khi tôi viết về hệ lụy của đất mẹ, Yakimchuk nói về bài thơ nguyện cầu (prayer). "Đây chính là hệ lụy chúng ta gánh theo, và cuối cùng thì chúng ta phải sống hòa hoãn với nó. Và chúng ta nên sáng tạo ra những câu chuyện mới để tự kể cho mình. Nếu chúng ta không làm thế, kẻ thù chúng ta sẽ làm cho chúng ta."


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.