Hôm nay,  

Phật Tử Có Nên Truy Bức Và Nhục Mạ Người Phạm Lỗi?

23/06/202412:14:00(Xem: 4844)
blank 

Phật Tử Có Nên Truy Bức Và Nhục Mạ Người Phạm Lỗi?
 

            Sự xuất hiện của hành giả Thích Minh Tuệ đã tạo ra một biến động chưa từng có trong lịch sử Phật Giáo Việt Nam. Qua các triều đại Đinh, Lê, Lý Trần, Lê, Nguyễn và cận đại chúng ta có biết bao thánh tăng, danh tăng, thiền sư chứng đắc. tu hành cả đời, đã đóng góp vào sự hưng thịnh của đất nước đồng thời giữ gìn  giềng mối đạo đức cho dân tộc. Thế nhưng chưa bao giờ có một khối người, có khi lên tới cả ngàn, tràn xuống đường, tung hô, bái lậy như bái lậy hành giả Thích Minh Tuệ. Họ coi đây như một vị thánh, một A La Hán, thậm chí một vị Phật Sống trong khi ông khẳng định mình chỉ là một công dân bình thường đang tụ tập theo lời dạy của Đức Phật.
 

            Trong đám đông ồn ào, kích động và vô tổ chức này chúng ta thấy đa số là phụ nữ, trong đó có những người thật sự có tín tâm, chân thật, song cũng có rất nhiều người hiếu kỳ. Nhiều người đã lợi dụng sự tụ họp đông đảo và được các you tuber thu hỉnh rồi đưa lên mạng lưới toàn cầu với cả trăm ngàn người xem, cũng xuất hiện để đánh bóng tên tuổi của mình. Sự khích động lên tới đỉnh cao khi đoàn người cứ đeo bám theo hành giả Thích Minh Tuệ giữa cái nóng như thiêu như đốt của Tháng Sáu khiến một ông tự nhận là “sư” từ Mỹ về hối hả theo thầy, say nẳng, gục ngã và chết tại Bệnh Viện Quảng Trị. Rồi hai bà nữa ngất xiu xuống đường cũng vì say nắng. Rồi có cả mấy bà được các you tuber “bơm” lên là đại gia ở trong nước và từ Mỹ, Úc, bốc đồng nói sẵn sàng xuống tóc, quy y thực hiện hạnh đầu đà và đi theo thầy. Rồi có cả mấy “sư cô” không biết thuộc giáo phái nào cũng xuất hiện và nhập đoàn, không biết buổi tối ăn ngủ thế nào, đi vệ sinh ra làm sao? Rồi có cả mười mấy ông trẻ mặc áo nhà tu nhưng không biết có phải sư hay không cũng ôm bình bát và nhập cuộc với hành giả Minh Tuệ trong khi ông Minh Tuệ nói rằng xin đừng đi theo tôi. Hạnh đầu đà là hạnh cô độc, không tăng đoàn, không đệ tử, không trú xứ và không bạn đồng hành. Rồi có ông vì quá say mê đã nói với vợ rằng anh sẵn sàng bỏ cả gia đình, ôm nồi cơm điện để tu theo thầy. Không biết ông này đã thực hiện lời hứa như đinh đóng cột chưa hay gia đình tan vỡ vì tính bốc đồng của ông? Rồi có ông mặt mũi dữ dằn, không biết tu hành bao giờ và ở chủa nào, bỗng dưng may áo bá nạp giống hệt như chiếc áo của hành giả Thích Minh Tuệ rồi nhận mình là Kim Cương Hộ Pháp xua đuổi những người áp sát ông Minh Tuệ vì làm mất trật tự và phiền thầy. Không biết ông này có hiểu Kim Cương Hộ Pháp là gì không? Trong các pháp hội đại thừa như Lăng Già và Đại Nhật, chỉ có các hàng bồ tát, và các vị kim cang và Trời Đế Thích Tham dự. Các vị Kim Cang hay Chấp Kim Cang này là các vị thần ở Cõi Trời không phải là vệ sĩ bảo vệ Phật mà bảo vệ chánh pháp. Nhưng ông này làm công việc của an ninh bảo vệ ông Thích Minh Tuệ chứ ông có hiểu chánh pháp là gì đâu mà bảo vệ? Vả lại người tu hành từ hơn 2000 năm nay có cần vệ sĩ đâu? Tại sao ông Thích Minh Tuệ phải cần có vệ sĩ? Có điều tức cười là sau khi ông Thích Minh Tuệ âm thầm trở về gia đình để có nơi an tĩnh tu hành thì mấy ông Kim Cang này kéo nhau vào một quán phở ăn uống, nói là gọi đồ chay. Nhưng tôi không biết quán phở này có bán đồ chay không?
 

            Đó là sự ồn ào, náo nhiệt, vô tổ chức và nhiều khi đến hỗn loạn trên các đoạn đường mà hành giả Thích Minh đi qua. Thế nhưng trên mạng lưới toàn cầu đã xuất hiện một đợt sóng thần,  lan truyển và bình luận tin tức. Cả một đội ngũ you tuber từ khắp mọi nơi kéo về giống như các trinh sát bám sát theo thầy để làm phóng sự, kể cả lúc thầy ăn cơm, ngủ nghỉ và đi vệ sinh. Ngoài việc ca ngợi hạnh đầu đà, họ tô vẽ ra rất nhiều huyền thoại về Thích Minh Tuệ như sư có mùi thơm rất lạ. Tại một ngọn đồi nào đó có hai hòn đá chồng lên nhau, tuổi đã trăm năm mang hình dáng của Thích Minh Tuệ. Rồi ở một ngôi chùa nào đó có nhiều bức tượng thờ sư Thích Minh Tuệ. Rồi sấm sét vang trời ở Hà Nội để trừng phạt những người không tin tưởng sư Minh Tuệ và chống phá ông. Rồi xuất hiện vài ba “ông đạo” ở Núi Sam, Châu Đốc nói rằng sấm giảng của Phật thầy nói rằng năm nay đúng 100 năm là năm Phật tức sư Minh Tuệ ra đời. Rồi có một cậu còn rất trẻ không biết trích dẫn kinh điển nào mà nói rằng hễ tu hạnh đầu đà sáu năm là thành Phật. Nếu tu hạnh đầu đà mà thành Phật thì từ khi Đức Phật thành đạo tới nay đã có cả ngàn vị Phật rồi. Cuối cùng chỉ có Thái Tử Tất Đạt Đa tu theo Trung Đạo thành Phật thôi.
 

            Ngoài việc tạo ra những huyền thoại để tô vẽ cho hành giả Thích Minh Tuệ, xuất hiện như một đợt sóng thần những video lên án, chửi bởi, hát nhạc nhái kết tội nặng nề không thương tiếc những tu sĩ đã lên tiếng chỉ trích ông Thích Minh Tuệ. Tất cả những chủ video này đểu trích dẫn kinh sách Phật và thuyết giảng giáo lý còn hay hơn cả những giảng sư uyên bác. Câu hỏi đặt ra là- một khi am hiểu giáo lý Trí Tuệ và Từ Bi Hỷ Xả của Phật  như thế, người Phật tử có nên truy bức và nhục mạ người phạm lỗi cho dù người đó đã xúc phạm tới giáo chủ, hay thần tượng của mình? Xin hãy coi lại con đường hoằng hóa của Đức Phật để tìm câu trả lời.
 

            Trên bước đường du hóa, Đức Phật đã gặp rất nhiều người chửi bới, thóa mạ Phật như : Ông là kẻ ăn bám, kẻ lường gạt, tà đạo…Thế nhưng chúng ta không thấy trong 1250 đệ tử Phật có người đứng ra sắn tay áo chửi bới lại. Và cũng không thấy vị nào tâu lên vua vốn là đệ tử của Phật để trả thù, truy sát, đuổi những người này ra khỏi làng. Họ đứng yên lặng để Đức Phật trả lời. Bằng tâm lượng từ bi, bằng trí tuệ và linh mẫn, Đức Phật đã thuyết phục được những người này. Rồi lại có một bà sắc đẹp tuyệt trần khiến bao vương tôn công tử mê mẩn nhưng người đẹp vẫn chưa ưng một ai. Khi gặp Đức Phật, bà bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp của Phật và đề nghị Phật cưới bà làm chồng. Đức Phật trả lời rằng Như Lai đã lìa bỏ ái dục cho nên không còn rớt vào con đường bất tịnh đó. Lời từ chối của Phật khiến tự ái của bà nổi lên. Bà sai tỳ nữ ngày ngày đón đường khất thực của Phật chửi bới thậm tệ. Thấy vậy ngài A Nan nói rằng,”Bạch Thế Tôn mình nên đi nơi khác chứ con không chịu đựng nổi những lời chửi rủa này.” Đức Phật nói rằng, “Này A Nan, bệnh ở đâu thì chữa ở đó. Giả dụ tới nơi đó lại có người chửi ta như thế này thì chúng ta đi đâu?” Nghe Phật nói vậy, ngài A Nan đại ngộ và nhẫn nại chịu đựng trước những lời chửi rủa, không vì bênh thầy mà đứng ra xỉ vả kẻ có lỗi.
 

            Dù là Phật tử tại gia, dù là cư sĩ, dù là tu sĩ, một khi đã tự nhận là đệ tử của Phật thì phải đặt đức Từ Bi lên hàng đầu. Không những không căm ghét, thù hận kẻ thù, mà cũng không nên phỉ báng, nhục mạ người đã phạm lỗi vì đã công kích tôn giáo, thần tượng của mình. Không từ bi thì đạo Phật chết ngay trên tự thân của nó dù biện minh thế nào đi nữa. Đạo Phật là đạo từ bi cứu khổ, đem an vui tới cho mọi người chứ không phải tạo thêm khổ đau. Chửi bới, nhục mạ, lên án một cách cay nghiệt là tạo thêm nghiệp dữ, dù là bênh vực chính nghĩa. Tôi qúy trọng việc tu hành của Thích Minh Tuệ nhưng tôi rất buồn về những gì xảy ra chung quanh hiện tượng Thích Minh Tuệ. Việc tu hành còn dài. Cứ bình tĩnh thử xem vài ba chục năm nữa hành giả Thích Minh Tuệ có thành Phật với trí tuệ tuyệt vời làm kinh ngạc thế giới và chuyển hóa dung mạo tầm thường của mình thành 32 tướng tốt đẹp hay không? Và có khả năng Điều Ngự Trượng Phu tức chinh phục vua quan, các bậc trí tuệ, đạo sư của thế gian này và Cõi Trời hay không?
 

            Một thánh nhân ra đời thường tạo ra một tư tưởng mới, một làn gió mát, một cơ hội thái bình, yêu thương cho muôn loài. Nhưng hiện tượng Thích Minh Tuệ không tạo ra sự an vui, lành mạnh, từ bi-hỷ xả trong lòng mọi người mà nó tạo ra một làn sóng ồn ào náo nhiệt, vô kỷ luật, phẫn nộ, căm ghét, cuồng tín, phô trương, khoe khoang, làm dáng và là cơ hội ngàn vàng để các you tuber, các nhà sản xuất quần áo kiếm tiền và nguyền rủa người khác. Một xã hội tự nhận là Phật tử như thế thật đáng buồn và đáng sợ. Còn các you tuber đang kiếm tiền bằng hiện tượng Thích Minh Tuệ giống như những người đang ném đá vào phạm nhân thời Trung Cổ hay các tín đồ của Nhà Nước Hồi Giáo ISIS ở Trung Đông vậy.
 

            Theo giáo lý của Đức Phật, tất cả những gì đang diễn ra trước mắt chúng ta đây chỉ là huyễn hóa do cái tâm vọng chấp của chúng sinh (Kinh Viên Giác). Nó là pháp hữu vi. Pháp hữu vi là tất cả những gì không tạo ra sự an vui ổn định trong tâm mà nó tạo ra rất nhiều khổ đau phiền não. Tất cả các pháp hữu vi này hoại diệt trong từng sát-na như lời Phật dạy trong Kinh Kim Cang:
 

Tất cả các pháp hữu vi

Như mộng huyễn, như điện ảnh

Như sương mai, như chớp

Nên quán xét đúng như vậy.
 

            Rồi đây hiện tượng tôn thờ Thích Minh Tuệ của một số quần chúng cũng sẽ hoại diệt do cái tâm quay đảo và vọng chấp của chính chúng sinh và theo luật Thành-Trụ-Hoại-Diệt. Khi bạn tôn thờ một thần tượng bằng trí tuệ giác ngộ, bằng tâm từ bi, bằng sự chứng nghiệm bản thân thì thần tượng ấy sống còn. Còn khi quý bạn tôn thờ một thần tượng bằng sự cuồng nhiệt, náo động, mê tín và theo kiểu thời trang, a dua thì thần tượng ấy sớm xụp đổ. Người tu hành chân chính, bậc đại định không vọng chấp vào cảnh, chẳng có gì phải lo ngại như lời đọc tụng hằng ngày, “Tâm Bồ Đề kiên cố. Xa bể khổ nguồn mê. Chóng qua về bờ giác.”         
  

            Trong Tam Bảo thì Tăng Bảo không phải chỉ là mấy ni sư sai lầm và phá giới mà thời nào cũng có. Ngay thời Phật tại thế Ngài đã trục xuất vài trăm vị tỳ khưu ra khỏi tăng đoàn vì phạm giới. Và mọi tôn giáo khác trên thế giới cũng đều có tu sĩ hư hỏng. Tăng Bảo là khối tăng ni gọi là Tăng Già (Shanga) có thể lên tới cả trăm ngàn vị khắp thế giới đang miệt mài tu hành để cứu khổ, độ sanh và hoằng dương giáo lý của Đức Phật. Chúng ta có thể công kích cá nhân nhưng chớ nhục mạ Tăng Bảo.
 

            Ước mong sự bình an sớm trở về với cộng đồng Phật Tử Việt Nam. Chúng ta còn cả trăm chuyện trong cuộc sống phải lo toan.
 

Thiện Quả Đào Văn Bình

(California ngày 23/6/2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhiều nhà chuyên môn đã tìm cách giúp người dân Mỹ chuẩn bị đời sống tinh thần vững vàng để vượt qua mùa đại dịch. Tiến Sĩ Giáo Dục Bạch Xuân Khỏe là một trong số này. Thực ra, Tiến Sĩ Khỏe không xa lạ đối với cộng đồng giáo dục California. Là một giáo viên trung học tại Sacramento, trước đây anh đã từng có những buổi huấn luyện cho các giáo viên thuộc các học khu California về chủ đề ứng dụng thực tập Chánh Niệm (Mindfulness) tại các trường học, giúp học sinh tăng cường khả năng học tập, và có sức khỏe tâm lý vững vàng hơn. Trong mùa dịch COVID-19, những buổi hướng dẫn của anh đã được thực hiện theo dạng trực tuyến trên mạng. Đại Học Stanford và The California Teachers Association (CTA) đã phối hợp tổ chức hai buổi webinar: vào ngày 21 tháng 04 có chủ đề “Mindfulness and Self-Care for Educators in the Time of Pandemic”, và ngày 5 tháng 5 có chủ đề “The Science of Mindfulness and Self-Care”. Hai diễn giả là Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ và Jason Dilg- Giám Đốc Điều Hành của tổ chức Be Mindfu
Vào chiều ngày Chủ Nhật 5 tháng 7 2020, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh tiếp tục chương trình giảng pháp trên mạng cho nhóm Giới Trẻ Mây Từ và các Phật tử. Tuần này chủ đề bài giảng là Cư Trần Lạc Đạo, hay Ở Đời Vui Đạo. Cư Trần Lạc Đạo là bài thơ thiền nổi tiếng của đức vua Trần Nhân Tông, cũng được gọi là Điều Ngự Giác Hoàng. Ngài là vị vua đời Trần với chiến công lẫy lừng ba lần đại phá quân Nguyên. Ngài cũng là sơ tổ của Phái Thiền Trúc Lâm Yên Tử, một dòng Thiền Việt Nam với đặc điểm nhập thế.
Chúng ta, trong đó có bạn và cả tôi nữa, ít nhiều đều là dân ghiền Internet chẳng khác nào mình ghiền…một loại ma túy tinh thần nào đó. Lợi ích của Internet thì đã quá rõ ràng rồi, tuy nhiên nó cũng đã bị một số người chỉ trích và kết án thậm tệ như là một trong nhiều nguyên nhân gây nên tội phạm trong xã hội. Ngoài ra, nó còn bị American Psychiatric Association gán thêm cho một tội khác nữa, đó là việc lạm dụng Internet một cách thái quá có thể làm cho người sử dụng bị xáo trộn về tâm thần, một hiện tượng mà các nhà tâm lý học gọi là Internet Addiction Disorder hay IAD. Cũng may là American Medical Association đã không nhìn nhận IAD là chẩn đoán của một bệnh lý thật thụ.
Họ có biết những người dũng cảm, trung kiên cho phong trào tranh đấu vì quyền nghiệp đoàn độc lâp đã bị những bản án khốc liệt, đã ở tù và đang ở tù như Nguyễn văn Đài, Lê thị Công Nhân, Nguyễn Hoàng quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Trương Minh Đức, Hoàng Đức Bình...
Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về… Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nghèo nàn này nữa. Cũng nhếch nhác ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi Sing mới đã, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.
Bác Sĩ Anthony Fauci hôm Thứ Ba, 7 tháng 7, cảnh báo rằng người Mỹ không nên hài lòng với việc giảm số tử vong trong số những bệnh nhân vi khuẩn corona tại Hoa Kỳ dù Tổng Thống Donald Trump ca tụng khuynh hướng này như là chứng cứ của sự đối phó thành công đối với vi khuẩn, theo bản tin CNN cho biết. “Là sai lầm để hài lòng với tỉ lệ thấp hơn của tử vong,” theo BS Fauci cho biết trong cuộc họp báo trực tiếp qua mạng với Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ Doug Jones của Alabama. “Có rất nhiều thứ khác mà rất là nguy hiểm và xấu về vi khuẩn này, đừng để bạn rơi vào tự mãn sai lần.” Lời bình luận của ông đưa ra sau khi Bạch Ốc liên tục chỉ ra sự sút giảm tỉ lệ tử vong tại Hoa Kỳ như là chứng thực của đối phó đúng dù nhiều tiểu bang trên toàn quốc đang vật lộn với những gia tăng cao điểm đột biến trong vi khuẩn.
Tổng Thống Brazil Jair Bolsonaro, người đã đùa giỡn với những hiểm nguy của vi khuẩn, đã tuyên bố thử nghiệm dương tính trong lúc ông phát biểu trên truyền hình toàn quốc hôm Thứ Ba, 7 tháng 7. Ông là nhà lãnh đạo thứ hai trên thế giới, sau Thủ Tướng Anh Boris Johnson, xác nhận bị truyền nhiễm vi khuẩn. Với hơn 1.6 triệu trường hợp bị lây vi khuẩn được xác nhận tính tới Thứ Ba, Brazil là nước bị lây lan nhiều thứ hai trên thế giới, sau Hoa Kỳ. Hơn 65,000 người đã thiệt mạng vì các biến chứng liên quan tới Covid-19 – cũng là nước có số tử vong cao thứ hai trên toàn cầu chỉ sau Mỹ. Các nhà nghiên cứu Brazil tin rằng con số thực sự còn nhiều hơn, cao hơn con số chính thức công bố.
Cháu gái của Tổng Thống Donald Trump là Mary Trump đã san bằng việc chỉ trích về sự chỉ trích Tổng Thống trong cuốn sách sắp ra mắt của cô, cáo buộc ông Trump là một “người mắc chứng rối loạn nhân cách thể hiện ở thái độ và hành vi chống đối xã hội cực đoan và thiếu lương tâm” (sociopath) và buộc tội rằng “sự kiêu ngạo và cố ý” của Trump có từ những ngày xưa của ông đe dọa đất nước, theo bản tin CNN cho biết hôm 7 tháng 7. “Donald, theo sự dẫn dắt của ông nội tôi và với sự đồng lõa, im lặng và không hành động của anh chị em, đã hủy hoại cha tôi. Tôi không thể để ông ta phá hoại đất nước tôi,” theo Mary Trump viết trong cuốn sách, mà CNN có được một bản cho biết.
Tổng Thống Donald Trump đã chính thức rút Hoa Kỳ ra khỏi Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO), theo bản tin của BBC tiếng Anh cho biết hôm 7 tháng 7 năm 2020. Tổng thống đã làm rõ điều này vào cuối tháng 5, cáo buộc WHO về việc bị TQ khống chế trong đại dịch vi khuẩn corona. Bất kể lời kêu gọi từ Liên Âu và những nước khác, ông Trump nói ông rút khỏi tổ chức này và lấy tài trợ đem cho nơi khác. Hôm nay ông Trump đã thông báo với Liên Hiệp Quốc và Quốc Hội về quyết tâm của ông, dù tiến trình này có thể mất ít nhất một năm.
Facebooker Nguyễn Đức Quốc Vượng đã bị tòa án nhân dân tỉnh Lâm Đồng tại Việt Nam kết án 8 năm tù giam và 3 năm quản chế, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 7 tháng 7 năm 2020.
Nghiệp Đoàn Độc Lập Việt Nam vừa ra đời dù chưa thực sự được chính quyền CSVN cấp giấy pháp hoạt động là một sự kiện đáng lưu ý, nhưng việc chính quyền CSVN vì sức ép quốc tế để ngỏ cho sự thành lập tổ chức này có cùng nghĩa với việc họ sẽ để yên cho nghiệp đoàn độc lập này được trọn quyền độc lập hoạt động hay không là vấn đề khác, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 7 tháng 7 năm 2020.
“Vật dưỡng nhơn”, đó là câu tôi thường nghe Ông nội tôi nói ngày trước lúc tôi còn nhỏ. Con người đã biết ăn thịt từ thuở thật xa xưa rồi. Ngày nay, đối với một vài xứ đang phát triển, một bữa ăn có nhiều thịt là dấu hiệu của sự giàu sang và sự sung túc của gia đình. Giàu thì ăn thịt ăn cá, còn nghèo thì ăn rau ăn độn. Trong thực tế, ngày nay Tây phương đã thay đổi cái nhìn về thịt vì khoa học cho biết nó là đầu mối của nhiều vấn đề sức khỏe. Tác giả có được cơ duyên làm việc trên 23 năm ngay trong tuyến đầu của ngành thịt tại Canada nên cũng biết được đôi chút mặt trái cùng những hỉ nộ ái ố của kỹ nghệ thịt.
Cơn ho trở lại, không báo trước, không có lý do. Cơn ho không dữ dội như khi tôi đang bị nhiễm virus nhưng làm cho tôi thấy mình bị yếu đi Như nhiều người khác, tôi nhận ra rằng tôi đang phải sống và chịu đựng "cơn hậu địa chấn", ảnh hưởng lâu dài sau khi đã được chữa lành cúm Vũ Hán. Tôi bị nhiễm Coronavirus vào giữa tháng 4. Toàn bộ triệu chứng đến rất nhanh chóng. Bỗng nhiên tôi cảm thấy suy nhược, rất mệt mỏi, và tôi bị ho, một loại ho chưa bao giờ thấy trong đời.
Viện Kinh tế Đức (IW) đã phân tích cho nhật báo "Spiegel" khi nào bạn chính thức được coi là giàu có ở Đức và do đó là một phần trong mười phần trăm hàng đầu của dân số. Viện IW đã kiểm tra thu nhập và cơ cấu gia đình của tổng số 16.000 gia đình. Kết quả: Tất cả những người kiếm được hơn 3.529 € một tháng (tính ra khoảng 3990 USD !) đã trừ thuế (net income) đều thuộc hạng giàu có - chắc chắn ít hơn nhiều người nghĩ. Tuy nhiên, nghiên cứu đã kiểm tra không chỉ các tài sản tài chính, mà tổng thu nhập. Điều này cũng bao gồm bất động sản hoặc cổ phiếu.
11 giờ sáng ngày 4 tháng 7/2020 trước tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ thành phố Westminster, được mệnh danh lả thủ phủ của người Việt Nam chống Cộng Sản, đồng bào báo chí truyền thông đã đợi sẵn đoàn xe Jeep của ông Phạm Công, chủ tịch Hội cựu quân nhân Việt Mỹ và đồng minh, kiêm chủ tịch hội Quân Xã Việt Mỹ từ từ tiến đến. Ký giả Thanh Phong của báo Viễn Đông, ký giả Thanh Huy của Việt Báo, đang đứng dưới bóng cây đợi đoàn xe Jeep tới, cả hai ông là sĩ quan QLVNCH đã ở tù nhiều năm dưới chế độ Cộng Sản, ngồi bút của các ông rất sắt bén.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.