Hôm nay,  

Phật Tử Có Nên Truy Bức Và Nhục Mạ Người Phạm Lỗi?

23/06/202412:14:00(Xem: 4562)
blank 

Phật Tử Có Nên Truy Bức Và Nhục Mạ Người Phạm Lỗi?
 

            Sự xuất hiện của hành giả Thích Minh Tuệ đã tạo ra một biến động chưa từng có trong lịch sử Phật Giáo Việt Nam. Qua các triều đại Đinh, Lê, Lý Trần, Lê, Nguyễn và cận đại chúng ta có biết bao thánh tăng, danh tăng, thiền sư chứng đắc. tu hành cả đời, đã đóng góp vào sự hưng thịnh của đất nước đồng thời giữ gìn  giềng mối đạo đức cho dân tộc. Thế nhưng chưa bao giờ có một khối người, có khi lên tới cả ngàn, tràn xuống đường, tung hô, bái lậy như bái lậy hành giả Thích Minh Tuệ. Họ coi đây như một vị thánh, một A La Hán, thậm chí một vị Phật Sống trong khi ông khẳng định mình chỉ là một công dân bình thường đang tụ tập theo lời dạy của Đức Phật.
 

            Trong đám đông ồn ào, kích động và vô tổ chức này chúng ta thấy đa số là phụ nữ, trong đó có những người thật sự có tín tâm, chân thật, song cũng có rất nhiều người hiếu kỳ. Nhiều người đã lợi dụng sự tụ họp đông đảo và được các you tuber thu hỉnh rồi đưa lên mạng lưới toàn cầu với cả trăm ngàn người xem, cũng xuất hiện để đánh bóng tên tuổi của mình. Sự khích động lên tới đỉnh cao khi đoàn người cứ đeo bám theo hành giả Thích Minh Tuệ giữa cái nóng như thiêu như đốt của Tháng Sáu khiến một ông tự nhận là “sư” từ Mỹ về hối hả theo thầy, say nẳng, gục ngã và chết tại Bệnh Viện Quảng Trị. Rồi hai bà nữa ngất xiu xuống đường cũng vì say nắng. Rồi có cả mấy bà được các you tuber “bơm” lên là đại gia ở trong nước và từ Mỹ, Úc, bốc đồng nói sẵn sàng xuống tóc, quy y thực hiện hạnh đầu đà và đi theo thầy. Rồi có cả mấy “sư cô” không biết thuộc giáo phái nào cũng xuất hiện và nhập đoàn, không biết buổi tối ăn ngủ thế nào, đi vệ sinh ra làm sao? Rồi có cả mười mấy ông trẻ mặc áo nhà tu nhưng không biết có phải sư hay không cũng ôm bình bát và nhập cuộc với hành giả Minh Tuệ trong khi ông Minh Tuệ nói rằng xin đừng đi theo tôi. Hạnh đầu đà là hạnh cô độc, không tăng đoàn, không đệ tử, không trú xứ và không bạn đồng hành. Rồi có ông vì quá say mê đã nói với vợ rằng anh sẵn sàng bỏ cả gia đình, ôm nồi cơm điện để tu theo thầy. Không biết ông này đã thực hiện lời hứa như đinh đóng cột chưa hay gia đình tan vỡ vì tính bốc đồng của ông? Rồi có ông mặt mũi dữ dằn, không biết tu hành bao giờ và ở chủa nào, bỗng dưng may áo bá nạp giống hệt như chiếc áo của hành giả Thích Minh Tuệ rồi nhận mình là Kim Cương Hộ Pháp xua đuổi những người áp sát ông Minh Tuệ vì làm mất trật tự và phiền thầy. Không biết ông này có hiểu Kim Cương Hộ Pháp là gì không? Trong các pháp hội đại thừa như Lăng Già và Đại Nhật, chỉ có các hàng bồ tát, và các vị kim cang và Trời Đế Thích Tham dự. Các vị Kim Cang hay Chấp Kim Cang này là các vị thần ở Cõi Trời không phải là vệ sĩ bảo vệ Phật mà bảo vệ chánh pháp. Nhưng ông này làm công việc của an ninh bảo vệ ông Thích Minh Tuệ chứ ông có hiểu chánh pháp là gì đâu mà bảo vệ? Vả lại người tu hành từ hơn 2000 năm nay có cần vệ sĩ đâu? Tại sao ông Thích Minh Tuệ phải cần có vệ sĩ? Có điều tức cười là sau khi ông Thích Minh Tuệ âm thầm trở về gia đình để có nơi an tĩnh tu hành thì mấy ông Kim Cang này kéo nhau vào một quán phở ăn uống, nói là gọi đồ chay. Nhưng tôi không biết quán phở này có bán đồ chay không?
 

            Đó là sự ồn ào, náo nhiệt, vô tổ chức và nhiều khi đến hỗn loạn trên các đoạn đường mà hành giả Thích Minh đi qua. Thế nhưng trên mạng lưới toàn cầu đã xuất hiện một đợt sóng thần,  lan truyển và bình luận tin tức. Cả một đội ngũ you tuber từ khắp mọi nơi kéo về giống như các trinh sát bám sát theo thầy để làm phóng sự, kể cả lúc thầy ăn cơm, ngủ nghỉ và đi vệ sinh. Ngoài việc ca ngợi hạnh đầu đà, họ tô vẽ ra rất nhiều huyền thoại về Thích Minh Tuệ như sư có mùi thơm rất lạ. Tại một ngọn đồi nào đó có hai hòn đá chồng lên nhau, tuổi đã trăm năm mang hình dáng của Thích Minh Tuệ. Rồi ở một ngôi chùa nào đó có nhiều bức tượng thờ sư Thích Minh Tuệ. Rồi sấm sét vang trời ở Hà Nội để trừng phạt những người không tin tưởng sư Minh Tuệ và chống phá ông. Rồi xuất hiện vài ba “ông đạo” ở Núi Sam, Châu Đốc nói rằng sấm giảng của Phật thầy nói rằng năm nay đúng 100 năm là năm Phật tức sư Minh Tuệ ra đời. Rồi có một cậu còn rất trẻ không biết trích dẫn kinh điển nào mà nói rằng hễ tu hạnh đầu đà sáu năm là thành Phật. Nếu tu hạnh đầu đà mà thành Phật thì từ khi Đức Phật thành đạo tới nay đã có cả ngàn vị Phật rồi. Cuối cùng chỉ có Thái Tử Tất Đạt Đa tu theo Trung Đạo thành Phật thôi.
 

            Ngoài việc tạo ra những huyền thoại để tô vẽ cho hành giả Thích Minh Tuệ, xuất hiện như một đợt sóng thần những video lên án, chửi bởi, hát nhạc nhái kết tội nặng nề không thương tiếc những tu sĩ đã lên tiếng chỉ trích ông Thích Minh Tuệ. Tất cả những chủ video này đểu trích dẫn kinh sách Phật và thuyết giảng giáo lý còn hay hơn cả những giảng sư uyên bác. Câu hỏi đặt ra là- một khi am hiểu giáo lý Trí Tuệ và Từ Bi Hỷ Xả của Phật  như thế, người Phật tử có nên truy bức và nhục mạ người phạm lỗi cho dù người đó đã xúc phạm tới giáo chủ, hay thần tượng của mình? Xin hãy coi lại con đường hoằng hóa của Đức Phật để tìm câu trả lời.
 

            Trên bước đường du hóa, Đức Phật đã gặp rất nhiều người chửi bới, thóa mạ Phật như : Ông là kẻ ăn bám, kẻ lường gạt, tà đạo…Thế nhưng chúng ta không thấy trong 1250 đệ tử Phật có người đứng ra sắn tay áo chửi bới lại. Và cũng không thấy vị nào tâu lên vua vốn là đệ tử của Phật để trả thù, truy sát, đuổi những người này ra khỏi làng. Họ đứng yên lặng để Đức Phật trả lời. Bằng tâm lượng từ bi, bằng trí tuệ và linh mẫn, Đức Phật đã thuyết phục được những người này. Rồi lại có một bà sắc đẹp tuyệt trần khiến bao vương tôn công tử mê mẩn nhưng người đẹp vẫn chưa ưng một ai. Khi gặp Đức Phật, bà bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp của Phật và đề nghị Phật cưới bà làm chồng. Đức Phật trả lời rằng Như Lai đã lìa bỏ ái dục cho nên không còn rớt vào con đường bất tịnh đó. Lời từ chối của Phật khiến tự ái của bà nổi lên. Bà sai tỳ nữ ngày ngày đón đường khất thực của Phật chửi bới thậm tệ. Thấy vậy ngài A Nan nói rằng,”Bạch Thế Tôn mình nên đi nơi khác chứ con không chịu đựng nổi những lời chửi rủa này.” Đức Phật nói rằng, “Này A Nan, bệnh ở đâu thì chữa ở đó. Giả dụ tới nơi đó lại có người chửi ta như thế này thì chúng ta đi đâu?” Nghe Phật nói vậy, ngài A Nan đại ngộ và nhẫn nại chịu đựng trước những lời chửi rủa, không vì bênh thầy mà đứng ra xỉ vả kẻ có lỗi.
 

            Dù là Phật tử tại gia, dù là cư sĩ, dù là tu sĩ, một khi đã tự nhận là đệ tử của Phật thì phải đặt đức Từ Bi lên hàng đầu. Không những không căm ghét, thù hận kẻ thù, mà cũng không nên phỉ báng, nhục mạ người đã phạm lỗi vì đã công kích tôn giáo, thần tượng của mình. Không từ bi thì đạo Phật chết ngay trên tự thân của nó dù biện minh thế nào đi nữa. Đạo Phật là đạo từ bi cứu khổ, đem an vui tới cho mọi người chứ không phải tạo thêm khổ đau. Chửi bới, nhục mạ, lên án một cách cay nghiệt là tạo thêm nghiệp dữ, dù là bênh vực chính nghĩa. Tôi qúy trọng việc tu hành của Thích Minh Tuệ nhưng tôi rất buồn về những gì xảy ra chung quanh hiện tượng Thích Minh Tuệ. Việc tu hành còn dài. Cứ bình tĩnh thử xem vài ba chục năm nữa hành giả Thích Minh Tuệ có thành Phật với trí tuệ tuyệt vời làm kinh ngạc thế giới và chuyển hóa dung mạo tầm thường của mình thành 32 tướng tốt đẹp hay không? Và có khả năng Điều Ngự Trượng Phu tức chinh phục vua quan, các bậc trí tuệ, đạo sư của thế gian này và Cõi Trời hay không?
 

            Một thánh nhân ra đời thường tạo ra một tư tưởng mới, một làn gió mát, một cơ hội thái bình, yêu thương cho muôn loài. Nhưng hiện tượng Thích Minh Tuệ không tạo ra sự an vui, lành mạnh, từ bi-hỷ xả trong lòng mọi người mà nó tạo ra một làn sóng ồn ào náo nhiệt, vô kỷ luật, phẫn nộ, căm ghét, cuồng tín, phô trương, khoe khoang, làm dáng và là cơ hội ngàn vàng để các you tuber, các nhà sản xuất quần áo kiếm tiền và nguyền rủa người khác. Một xã hội tự nhận là Phật tử như thế thật đáng buồn và đáng sợ. Còn các you tuber đang kiếm tiền bằng hiện tượng Thích Minh Tuệ giống như những người đang ném đá vào phạm nhân thời Trung Cổ hay các tín đồ của Nhà Nước Hồi Giáo ISIS ở Trung Đông vậy.
 

            Theo giáo lý của Đức Phật, tất cả những gì đang diễn ra trước mắt chúng ta đây chỉ là huyễn hóa do cái tâm vọng chấp của chúng sinh (Kinh Viên Giác). Nó là pháp hữu vi. Pháp hữu vi là tất cả những gì không tạo ra sự an vui ổn định trong tâm mà nó tạo ra rất nhiều khổ đau phiền não. Tất cả các pháp hữu vi này hoại diệt trong từng sát-na như lời Phật dạy trong Kinh Kim Cang:
 

Tất cả các pháp hữu vi

Như mộng huyễn, như điện ảnh

Như sương mai, như chớp

Nên quán xét đúng như vậy.
 

            Rồi đây hiện tượng tôn thờ Thích Minh Tuệ của một số quần chúng cũng sẽ hoại diệt do cái tâm quay đảo và vọng chấp của chính chúng sinh và theo luật Thành-Trụ-Hoại-Diệt. Khi bạn tôn thờ một thần tượng bằng trí tuệ giác ngộ, bằng tâm từ bi, bằng sự chứng nghiệm bản thân thì thần tượng ấy sống còn. Còn khi quý bạn tôn thờ một thần tượng bằng sự cuồng nhiệt, náo động, mê tín và theo kiểu thời trang, a dua thì thần tượng ấy sớm xụp đổ. Người tu hành chân chính, bậc đại định không vọng chấp vào cảnh, chẳng có gì phải lo ngại như lời đọc tụng hằng ngày, “Tâm Bồ Đề kiên cố. Xa bể khổ nguồn mê. Chóng qua về bờ giác.”         
  

            Trong Tam Bảo thì Tăng Bảo không phải chỉ là mấy ni sư sai lầm và phá giới mà thời nào cũng có. Ngay thời Phật tại thế Ngài đã trục xuất vài trăm vị tỳ khưu ra khỏi tăng đoàn vì phạm giới. Và mọi tôn giáo khác trên thế giới cũng đều có tu sĩ hư hỏng. Tăng Bảo là khối tăng ni gọi là Tăng Già (Shanga) có thể lên tới cả trăm ngàn vị khắp thế giới đang miệt mài tu hành để cứu khổ, độ sanh và hoằng dương giáo lý của Đức Phật. Chúng ta có thể công kích cá nhân nhưng chớ nhục mạ Tăng Bảo.
 

            Ước mong sự bình an sớm trở về với cộng đồng Phật Tử Việt Nam. Chúng ta còn cả trăm chuyện trong cuộc sống phải lo toan.
 

Thiện Quả Đào Văn Bình

(California ngày 23/6/2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
New York hiện có 113,704 trường hợp bị lây COVID-19, theo Thống Đốc Cuomo cho biết trong cuộc họp báo vào sáng Thứ Bảy. Tiểu bang ghi kỷ lục cao mới về các trường hợp bị lây hôm Thứ Sáu với 10,841. Có 15,905 người đang nằm bệnh viện và 4,126 người đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, theo ông Cuomo cho hay. Tính đến nay, tiểu bang New York đã có 3,565 người thiệt mạng vì dịch vi khuẩn corona. Trong khi đó trên toàn thế giới có hơn 1.1 triệu người đã bị nhiễm vi khuẩn corona và hơn 60,000 người thiệt mạng, theo Đại Học Johns Hopkins cho biết. Tại Hoa Kỳ có 270,000 người bị lây và hơn 7,100 người thiệt mạng. Wyoming là tiểu bang duy nhất tại Mỹ chưa có báo cáo về người nào thiệt mạng vì COVID-19.
Con số trường hợp bị lây vi khuẩn corona hàng ngày tại Nhật đã tăng gấp đôi trong tuần qua, từ khoảng 40 vào những ngày cuối tháng 3 tới 97 hôm Thứ Năm và 89 hôm Thứ Sáu, theo Chính Phủ Thành Phố Tokyo cho biết mà CNN tường thuật. Nếu khuynh hướng này tiếp tục, thì kết quả là xấu tệ, theo Kentaro Iwata, chuyên gia kiểm sót lây nhiễm từ Đại Học Kobe cho biết. “Nhật Bản cần phải can đảm thay đổi, khi chúng ta biết rằng chúng ta đang đi sai đường,” theo Iwata phát biểu. Tính tới Thứ Sáu, Nhật Bản có 3,329 trường hợi bị lây được xác nhận và 74 người thiệt mạng. Trên toàn cầu tính tới Thứ Sáu có 1,097,909 trường hợp bị lây và 59,113 người thiệt mạng. Hoa Kỳ có 277,355 trường hợp bị lây và 7,381 người thiệt mạng. Ý có 119,827 trường hợp bị lây và 14,681 người thiệt mạng. Tây Ban Nha có 119,199 trường hợp bị lây và 11,198 người bị thiệt mạng. Đức có 91,959 trường hợp bị lây và 1,275 người thiệt mạng.
Trung Tâm Kiểm Soát Bệnh Tật Hoa Kỳ (CDC) vào chiều Thứ Sáu, 3 tháng 4 đã đưa ra hướng dẫn tự nguyện đối với người dân Mỹ để che miệng và mũi khi đi ra ngoài. Tổng Thống Trump nói rằng ông đã không dự định làm theo đề nghị này. “Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ làm điều đó,” theo ông cho biết trong cuộc họp báo tại Bạch Ốc của lực lượng chống vi khuẩn corona. Hướng dẫn mới đến trong sự ứng phó với chứng cứ tích tục cho thấy con người có thể lây lan vi khuẩn corona mà không có triệu chứng của COVID-19. Bác Sĩ Jerome Adams nhấn mạnh rằng biện pháp nhằm ngăn chận khả năng các cá nhân bị lây nhiễm từ việc lây lan vi khuẩn đúng hơn là bảo vệ người mang khẩu trang.
Trợ giúp thêm cho các tiểu thương bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng sức khỏe đang trên đường đi tới. Thống Đốc California Gavin Newsom đã công bố một loạt nguồn tài trợ mới cho các cơ sở kinh doanh nhỏ và giúp các công nhân tại California là những người bị thất nghiệp vì COVID-19.
Ba mươi học sinh cuối cấp trung học ở khu vực dịch vụ của Southern California Edison đã được xướng danh nhận Học Bổng Edison 2020 và sẽ được nhận 1.2 triệu Mỹ Kim học bổng từ Edison International để theo đuổi ngành khoa học, công nghệ, kỹ thuật hay toán (STEM). Ông Pedro Pizarro, chủ tịch kiêm CEO của Edison International phát biểu: “Chúng tôi rất tự hào về những học sinh này và những thành tích học tập xuất sắc của các em. Các học bổng này hỗ trợ về tài chính cho những học sinh xứng đáng này và gia đình các em để các em có thể tập trung vào việc học tập của mình. Chúng ta trông chờ vào các em để giúp chúng ta đổi mới và biến những ý tưởng lớn thành các giải pháp thực tế và chúng ta biết rằng các em có một tương lai tươi sáng ở phía trước.”
Kính thưa bà Chủ Tịch Hạ Viện, Hôm nay tôi đứng lên để vinh danh Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, người vừa từ trần hôm 19 tháng 3, 2020. Thiếu Tướng Đảo đã cống hiến 87 năm cuộc đời của mình để chiến đấu vì lý tưởng tự do và phục vụ đồng bào.
Lệnh hoãn trên toàn tiểu bang bảo vệ những người thuê nhà ở trong các điều kiện đặc biệt gồm yêu cầu người thuê nhà đã trả tiền nhà trước ngày 27 tháng 3 năm 2020, và người thuê nhà thông báo cho chủ nhà bằng văn bản trước kỳ hạn trả tiền nhà rằng người thuê nhà cần hoãn tất cả hay một số tiền nhà bởi vì 3 điều kiện đặc biệt liên quan đến đại dịcjh COVID-19. Lệnh của Thống Đốc Newsom chủ ý xây dựng trên sắc lệnh trước đó của ông cho phép giới chức thẩm quyền đặc biệt thành phố hoãn các trục xuất những người thuê nhà vì ảnh hưởng đại dịch.
Tuy nhiên theo các chuyên gia, chỉ có mặt nạ đặc biệt với phân loại FFP (lọc mặt mảnh / filtering face piece) và phải rất khít với khuôn mặt mới có thể làm được điều này là ngăn chận được những giọt nhỏ trong không khí mà virus bay lơ lửng trong không khí, nhỏ đến mức mà một bảo vệ mũi-miệng đơn giản sẽ không ngăn chận nổi. Biện pháp phòng ngừa đã được chứng minh có hiệu quả vẫn là rửa tay kỹ lưỡng và giữ khoảng cách với người khác .!
Cuối cùng (hay nói chính xác hơn là cuối đời) rồi tôi cũng thấy một cây hoa gạo, mọc cạnh tường thành bao quanh Cung Điện Mandalay – kinh đô cuối cùng của vương triều Miến. Có thể vì mới đầu tháng ba, chưa tới giai đoạn mãn khai, và cũng vì tôi đứng khá xa (khoảng cách là cả một cái hào nước rộng) nên ảnh chụp những cành hoa gạo trông … không rõ nét! Kể cũng hơi đáng tiếc nhưng dù sao thì tôi cũng đã nhìn được tận mắt, và (tưởng) thế cũng đã đủ vui rồi.
Tin ngưng phát hành vé số trong 2 tuần cách ly toàn quốc làm sững sờ đến rơi nước mắt của nhiều bà con. Đây là cách kiếm sống duy nhất của hàng trăm ngàn người nghèo khổ, tàn tật, không nhà.
Một con vật cực nhỏ, mắt thuờng không thể thấy, có tên là Corona 19, đang làm đảo lộn cả thế giới siêu văn minh. Nhưng thật sự nó có phải là một con vật, tức một sinh vật, có đời sống, hay không? Nó có hoạt động vì nó làm cho cả thế giới đảo điên, làm cho vài tỷ người bị cô lập, hằng trăm ngàn người bịnh, hằng chục ngàn người mất mạng. Vậy nó sống thật! Nó sống nên nó đặt ra qui luật quyết định sanh tử cho loài người mà sức mạnh của siêu khoa học chưa ngăn chặn được, chưa phá vở được hệ thống quyền lực của nó. Cả chưa ai vi phạm. Răm rắp tuân hành!
Điều quan trọng nhất bạn cần làm là bảo vệ bản thân và bảo vệ những người bạn yêu thương. Nếu tiểu bang hoặc thành phố của bạn có Lệnh "ở trong nhà" (“shelter in place” policy), thì bạn phải ở nhà. Điều này giữ cho bạn khỏi bị lây nhiễm và truyền cho người khác. Ngay cả khi không có Lệnh như vậy, hãy ở nhà. Sơ đồ GIF này ( GIF diagram ) giải thích việc ở nhà của bạn có thể cứu hàng ngàn người. Chỉ nên có một người, người khỏe mạnh nhất, rời khỏi nhà vì lý do cần thiết như mua thức ăn và lấy thuốc men. Bạn có thể ra ngoài để tập thể dục, nhưng phải tránh đám đông. Nếu bạn đi ra ngoài: Hãy giữ khoảng cách xa người khác ít nhất 6 feet. Nếu có ai đến quá gần thì bạn hãy tránh xa. Cẩn thận khi chạm vào bất cứ vật gì, vì virus COVID-19 có thể tồn tại trong không khí trong vòng 3 giờ, trên những bìa cạc-tông trong vòng 24 giờ và các vật liệu bằng nhựa trong vòng 72 giờ. Nên rửa tay bằng xà-phòng và nước trong vòng 20 giây. Nhớ tắt nước lúc xoa xà-phòng để tiết kiệm nước.
Tuổi dù cao, mà không bệnh hoạn, thì sức khỏe tương đối vẫn còn khả quan. Tuy nhiên cơ thể về già, cũng như cái máy xe hơi chạy trên trăm ngàn dặm, có những bất thường, chẳng giống ai. Ta mất đi một số khả năng thích ứng với ngoại cảnh và bệnh tật, nên đã đau thì thường trầm trọng hơn và kéo dài lâu hơn. Dấu hiệu bệnh không giống như ở người trẻ. Chẳng hạn khi sưng phổi thì ta hay than phiền mệt mỏi, yếu sức toàn thân, rối loạn tâm thần, còn người trẻ thì có triệu chứng rõ ràng như ho, nóng sốt. Phản ứng của ta với bệnh tật cũng khác. Nhiều người có bệnh mà không nói ra vì tính tình chịu đựng, đôi khi nghĩ là dù có khai với bác sĩ, ông ta lại bảo tại già nó vậy, hoặc e ngại bác sĩ sẽ thực hiện nhiều thử nghiệm, lấy máu, phiền phức, đau đớn. Một số người cao tuổi có nhiều bệnh, uống nhiều thuốc khác nhau do nhiều bác sĩ cho toa. Họ cũng thường đi khám bác sĩ nhiều hơn người ở các tuổi khác. Những phức tạp, khác với bình thường đó đặt ra vấn đề tương quan giữa thầy thuốc
Trước tình trạng đại dịch vi khuẩn corona (COVID-19) ngày càng gia tăng tại Mỹ làm ai nấy đều lo lắng và căng thẳng, Việt Báo xin trích dịch tài liệu hướng dẫn an toàn và vệ sinh của của ký giả Scottie Andrew tư hãng thông tấn CNN cho mọi người để tránh mang vi khuẩn corona vào nhà. Mạng sống của chúng ta đang nằm dưới tay của vi khuẩn corona có nghĩa là mọi người nên ở trong nhà thì tốt nhất, nhưng nếu bạn cần đi ra ngoài để mua thực phẩm hay thuốc men tại một nơi nào đó thì cần phải rất cẩn thận. Sau đây là một số điều bạn nên làm để không phải mang vi khuẩn corona về nhà. Lập kế hoạch. Chỉ định một người trong nhà đi ra ngoài mua đồ đạc các thứ để hạn chế số người bị lây. Lập ra một trạm tẩy trùng, một khu vực nào đó bên ngoài nhà của bạn hay trong một phòng nào đó với ít người đi lại để bạn có thể tẩy trùng thực phẩm đóng gói. Khi đi ra ngoài: Tránh đến những nơi mà người đứng gần hơn 6 feet. Lau tay cầm trên những chiếc xe hay những rổ để đồ trong lúc mua sắm.
(Robert Mullins International) Trong quá khứ, nếu người bảo lãnh nộp đơn Bảo Trợ Tài Chánh I-864 tốt là điều duy nhất cần thiết để bảo đảm rằng người được bảo lãnh sẽ không là gánh nặng xã hội. Nhưng kể từ ngày 24 tháng 2 năm 2020 vừa qua, điều luật mới về gánh nặng xã hội đã có hiệu lực và đã thay đổi hòan tòan trọng tâm của đơn Bảo Trợ Tài Chánh I-864 sang một câu hỏi khó khăn khác: Liệu người được bảo lãnh có khả năng trở thành gánh nặng xã hội bất cứ lúc nào trong tương lai không?Nói cách khác, Sở di trú và Tòa Lãnh sự hiện nay đang xem xét khả năng của đương đơn có thể tự túc lo đời sống của mình hay không, kể cả với năng khiếu hoặc với lợi tức trong gia đình ở Hoa Kỳ. Sở di trú hiện dùng mẫu đơn I-944 - Bản Tuyên Bố Về Sự Tự Túc. Sở di trú muốn biết nếu các đương đơn xin Thẻ Xanh có từng nhận bất cứ phúc lợi xã hội về tiền mặt hay không, chẳng hạn như trợ cấp tiền mặt để duy trì lợi tức, hoặc các chương trình xã hội như SSI, TANF, GA.... Trên đơn I-944, những phúc lợi xã hội khác


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.