Hôm nay,  

Các Mỏ Đất Hiếm ở Myanmar Đang Đầu Độc Các Dòng Sông Thái Lan

03/10/202510:27:00(Xem: 2940)

Các Mỏ Đất Hiếm ở Myanmar   
Đang Đầu Độc Các Dòng Sông Thái Lan

Cuộc khủng hoảng môi trường xuyên biên giới này đã ảnh hưởng đến sông Mekong, và các chuyên gia cảnh báo rằng chất ô nhiễm có thể lan tới cả Biển Đông.


TOM FAWTHROP
blank

Tom Fawthrop



Lời Giới thiệu:
Tom Fawthrop là nhà báo Anh, đã và đang theo dõi các vấn đề liên quan đến sông Mekong suốt 12 năm qua với vai trò nhà nghiên cứu, nhà hoạt động môi sinh và là giảng viên khách mời tại các trường đại học ở Cambodia, Singapore, Thái Lan và Việt Nam. Những bài viết của Tom được đăng trên nhiều tờ báo quốc tế như The Economist, The Diplomat và The Guardian. Tom đã từng là Bạn đồng hành với Nhóm Bạn Cửu Long / Hội Sinh Thái Việt (Việt Ecology Foundation)  trong nhiều năm. Tom Fawthrop được coi như là một trong những nhà báo đầu tiên lên tiếng sớm nhất về Thảm hoạ Môi trường do lượng chất độc thạch tín – arsenic đang thải ra từ các mỏ khai thác Đất Hiếm của Trung Quốc tại Myanmar (Miến Điện), không phải chỉ có các dòng sông Thái Lan bị ô nhiễm –  mà là một ảnh hưởng xuyên biên giới, lan tới con sông Mekong chảy qua các quốc gia Lào, Cambodia, và Việt Nam với Đồng Bằng Sông Cửu Long – một vựa lúa của Việt Nam với 20 triệu cư dân đang sống trên đó. Tom Fawthrop đã đồng ý và tâm đắc để bài viết của Anh chuyển ngữ sang tiếng Việt và được phổ biến rộng rãi trong và cả ngoài nước. NGÔ THẾ VINH  

*

Nước dòng chính của sông Mekong tại khu vực Tam Giác Vàng đã chuyển sang màu vàng cam đục. Các cuộc khảo sát của Ủy hội Sông Mekong (MRC) và các tổ chức khác đã xác nhận có ô nhiễm chất thạch tín / arsenic tại nhiều địa điểm giữa hai huyện Chiang Khong và Chiang Saen thuộc tình Chiang Rai nằm ở phía Bắc Thái Lan.

blank

Hình 1: Dòng chính sông Mekong tại khu vực Tam Giác Vàng đã chuyển sang màu vàng cam đục. Các xét nghiệm của Ủy hội sông Mekong (MRC) và các tổ chức khác đã xác nhận có sự ô nhiễm chất thạch tín / arsenic tại một số điểm giữa Chiang Khong và Chiang Saen. [Nguồn: Earth Thailand.]

 

Các nhánh sông Mekong chảy từ Myanmar sang miền bắc Thái Lan, trước đây từng trong trẻo và nguyên sơ, nay đã chuyển sang màu vàng cam đục ngầu. Nguyên nhân là nồng độ chất arsenic cao bất thường. Ảnh vệ tinh đã xác định các khu vực khai thác đất hiếm ở bang Shan, Myanmar, là nguồn gốc chính gây tác động nghiêm trọng đến ba phụ lưu song (tributaries) của Mekong.

Aweera Pakkamart, Giám đốc Văn phòng Kiểm soát Ô nhiễm và Môi trường Khu vực 1 (Chiang Mai, Thái Lan), cho biết:

“Sông Kok có mức arsenic cao, trong khi sông Sai và sông Ruak – cũng là nhánh sông Mekong – còn có mức cao hơn, từ đó làm tăng mức ô nhiễm trong sông Mekong.”

Ông Pakkamart cảnh báo:

“Đây không còn là vấn đề địa phương – mà là cuộc khủng hoảng môi trường xuyên biên giới. Các chất ô nhiễm có thể lan ra tận Biển Đông.”

blank

Hình 2: Toàn cảnh nhìn từ trên cao bằng Drone máy bay không người lái của sông Kok gần Thaton. [Nguồn: Earth Thailand.]

Trung tâm ô nhiễm: Các mỏ đất hiếm ở Bang Shan, Myanmar.

Loạt ảnh vệ tinh cho thấy các công trường khai thác đất hiếm đang diễn ra ở hai khu vực tại Mong Yawn, phía nam Mong Hsat, bang Shan, Myanmar – chỉ cách biên giới Thái Lan khoảng 25 km, đối diện huyện Mae Ai của tỉnh Chiang Mai. Tổng cộng có tới 20 mỏ đất hiếm ở bang Shan đang được khai thác, được cho là nguồn gây ô nhiễm.

Giáo sư phụ giảng Satian Chunta (Đại học Rajabhat Chiang Rai) nói:

“Cách duy nhất để giải quyết hậu quả vấn đề này là ngay tại nguồn – tức là ở Myanmar” – một quốc gia mà chính quyền quân sự đã mất quyền kiểm soát nhiều khu vực, bao gồm cả vùng có các mỏ đất hiếm.

Khu vực khai thác vàng và đất hiếm ở bang Shan hiện nằm dưới sự kiểm soát của Quân đội Thống Nhất Wa (USWA)* – một lực lượng dân quân được Trung Quốc hỗ trợ và duy trì an ninh cho các vùng mỏ do Trung Quốc điều hành.

[*Ghi chú của người dịch: USWA hay UWSA viết tắt của United Wa State Army / Quân đội Bang Wa Thống nhất, là nhóm vũ trang sắc tộc mạnh nhất và có ảnh hưởng rất lớn ở bang Shan, Myanmar].

Tại miền bắc Thái Lan, kinh tế địa phương bị tàn phá bởi dòng nước ô nhiễm. Các xét nghiệm nước từ sông Kok và sông Sai cho thấy mức arsenic tăng cao, khiến chính quyền Thái phải cảnh báo người dân tránh tiếp xúc với nước sông. Ba con sông – Kok, Sai và Ruak – đã được xác định là không an toàn, và mọi loài thủy sinh trong sông không thể ăn được.

Người dân phản đối – chính quyền chậm trễ

blank

Hình 3: Một bản kiến nghị nhằm giải quyết vấn đề ô nhiễm đã được đệ trình lên Thứ trưởng Thường trực Bộ Nội vụ, ông Khajorn Srichanonthai (bên phải), trong một buổi lễ được tổ chức ngay giữa cây cầu bắc qua sông Kok đang bị ô nhiễm. [Nguồn: photo by Tom Fawthrop].
.
Người dân ở dọc sông Kok cùng với Mạng lưới Bảo vệ Sông Kok, sông Sai, sông Ruak và dòng chính Mekong – một liên minh các tổ chức môi trường, các nhà khoa học và chính quyền địa phương – đã tổ chức nhiều cuộc biểu tình.

blank

Hình 4: Trên cây cầu bắc qua sông Kok đang bị ô nhiễm, các viên chức chính phủ tiếp nhận một bản kiến nghị tại một cuộc biểu tình phản đối ô nhiễm. [Nguồn: Earth Thailand].
 

Ngày 5/6/2025, cũng nhân Ngày Môi trường Thế giới (World Environment Day), người dân Chiang Rai tụ họp bên bờ sông Kok, diễn một vở kịch đường phố mang tên "Vũ điệu Tử thần của dòng sông". Đại diện các cộng đồng cư dân đã trao một bản kiến nghị cho ông Khajorn Srichanonthai, Thứ trưởng Bộ Nội vụ Thái Lan.

Lá thư gửi đến Thủ tướng lúc đó – bà Paetongtarn Shinawatra – viết:

Chúng tôi, người dân địa phương, nhận ra rằng tình trạng này không thể tiếp diễn. Đây là cuộc khủng hoảng an ninh quốc gia, ảnh hưởng đến hàng triệu người. Chúng tôi yêu cầu chính phủ lập tức đóng cửa các mỏ khai thác gây ô nhiễm.”

Nhóm truyền thông độc lập Lanner (gồm các nhà hoạt động xã hội và các tổ chức phi chính phủ / NGO) đã thống kê thiệt hại do dòng sông Kok bị ô nhiễm. Báo cáo chỉ ra thiệt hại nặng nề ở ba lĩnh vực chính: du lịch, nông nghiệp và thủy sản tại 20 cộng đồng cư dân ven sông. Ước tính tổng thiệt hại lên đến 1.3 tỷ baht (~40 triệu USD) mỗi năm.

blank

Hình 5: Một nhóm kịch biểu diễn “Vũ điệu T thần” để tưởng niệm con sông Kok. [Nguồn: photo by Tom Fawthrop].

Giải pháp của chính phủ: chưa đủ mạnh

Chính phủ Thái Lan đưa ra một vài giải pháp tạm thời như: xây dựng các hàng rào trầm tích dưới nước ở sông Kok để giảm nồng độ arsenic. Tuy nhiên, TS. Suebskul Kittanugron (Đại học Mae Fah Luang) cho rằng đây là giải pháp thiếu nghiên cứu và không tham vấn cộng đồng.

Ông nhấn mạnh:

“Chúng ta phải ngừng nói rằng ô nhiễm đang ở ‘mức chấp nhận được’. Người dân có quyền biết sự thật. Cách giải quyết duy nhất là đóng cửa các mỏ và đàm phán trực tiếp với Trung Quốc và Myanmar.”

Xung đột biên giới Thái – Cambodia khiến ô nhiễm bị lãng quên

Trong lúc người dân kêu gọi chính phủ có chiến lược rõ ràng, chính phủ yếu kém của bà Paetongtarn (bị miễn nhiệm vào 29/8) lại bị cuốn vào xung đột biên giới với Cambodia.

GS. Pavin Chachavalpongpun (ĐH Kyoto) nói:

“Điều quan trọng nhất lúc này là ưu tiên xử lý ô nhiễm arsenic trên sông Mekong, chứ không phải là căng thẳng lãnh thổ. Đây là mối đe dọa đến an ninh quốc gia, sức khỏe và sinh kế của hàng triệu người trong khu vực.”

Ông Brian Eyler, Giám đốc Trung tâm Stimson Đông Nam Á (Dự án Mekong Dam Monitor) đưa ra cảnh báo:

“Sự ô nhiễm được phát hiện ở Thái Lan chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Ít nhất 15 mỏ đất hiếm cũng đã được xác định ở các nhánh sông Mekong của Lào, gần Cambodia.”

Ông kêu gọi Chính phủ Cambodia bắt đầu xét nghiệm arsenic trên sông Mekong và Biển Hồ Tonle Sap ngay lập tức.

MRC là tổ chức duy nhất đã xác nhận mối đe dọa, với các cuộc kiểm tra cho thấy nồng độ arsenic bất thường giữa Thái Lan và Lào. Tuy nhiên, MRC lại đánh giá tình hình là “vấn đề môi trường xuyên biên giới ở mức độ trung bình.”

Vai trò của Trung Quốc và thế khó của Thái Lan

Năm 2024, các mỏ ở Myanmar chiếm hơn 57% lượng đất hiếm nhập khẩu của Trung Quốc. Vì Trung Quốc đã ban hành luật môi trường nghiêm ngặt trong nước, khiến nhiều công ty Trung Quốc chuyển hoạt động sang Myanmar để né tránh quy định này.

Khi nhận được kiến nghị từ Thái Lan vào tháng 6, Đại sứ quán Trung Quốc tại Bangkok chỉ đăng tuyên bố trên Facebook, cho biết Trung Quốc "rất coi trọng sự việc" và kêu gọi "đối thoại thân thiện".

Tuy nhiên, các chuyên gia nhận định: chỉ khi Thái Lan có lập trường mạnh mẽ, dựa trên bằng chứng khoa học và sự hỗ trợ của MRC, Trung Quốc mới có thể bị thúc ép phải hành động.

GS. Pavin đề nghị Trung Quốc có thể:

  • Áp dụng các tiêu chuẩn môi trường nghiêm ngặt với công ty hoạt động ngoài lãnh thổ;
  • Hỗ trợ tài chính và kỹ thuật để phục hồi các dòng sông;
  • Thiết lập cơ chế giám sát và báo cáo chung với các nước bị ảnh hưởng.

TS. Suebskul nói:

“Chính phủ luôn nói là quá khó, nhưng chưa bao giờ thực sự cố gắng. Chúng tôi cần trung tâm kiểm tra kim loại nặng tại Chiang Rai và công khai dữ liệu.”

Giải pháp toàn diện cần được xây dựng

Một giải pháp khả thi cần phải mang tính đa phương diện: cần có một khuôn khổ toàn cầu để truy nguyên chuỗi cung ứng và chứng nhận nguồn gốc nhằm đảm bảo rằng đất hiếm được khai thác một cách có đạo đức và bền vững.

Phó Giáo sư Dulyapak Preecharatch, Chủ tịch Hiệp hội Nghiên cứu Khu vực và giảng viên ngành Nghiên cứu Đông Nam Á tại Đại học Thammasat, đã đưa ra nhận định về khả năng Thái Lan đối đầu với Trung Quốc và lực lượng *USWA:

“Nếu chúng ta muốn các quốc gia khác tôn trọng mình, chúng ta phải phát huy sức mạnh mềm thông qua văn hóa, thương mại và đầu tư – để tạo ra ảnh hưởng, từ đó khiến các nhóm như Wa và đồng minh của họ phải nể trọng chúng ta.”

Ưu tiên hàng đầu: Hợp tác chống lại kẻ thù chung – chất độc arsenic

Cấp thiết nhất hiện nay, chính phủ Thái Lan cần chuyển hướng sự tập trung từ xung đột biên giới với Cambodia sang nhận thức rằng cả hai quốc gia này đang đối mặt với một kẻ thù chung chết ngườisự ô nhiễm arsenic – thứ có thể giết chết con người và phá hủy hệ sinh thái đa dạng của dòng Mekong dũng mãnh.

 

Tom Fawthrop –       [Nguồn: The Diplomat, Ngày 2 tháng 9, 2025]

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào sáng ngày Thứ Sáu 13 tháng 10 năm 2023, tại văn phòng 9600 Bolsa Ave., Suite D & I, Westminster, CA 92683, Clever Care Health Plan (CCHP, hay Clever Care) đã tái khai trương Trung Tâm Cộng Đồng Westminster, tọa lạc tại trung tâm khu Little Sài Gòn.
Một viên chức cho biết, Washington sẽ siết chặt biện pháp ngăn chặn các nhà sản xuất chip của Hoa Kỳ ‘lách luật’ để bán các sản phẩm sang Trung Quốc, theo Reuters.
Mùa xuân năm nay 1994, Bob Brown và nhóm phóng viên truyền hình của chương trình 20/20 ABC Hoa Kỳ đã đến tận nơi đây làm phóng sự về sự tái sinh của bà mẹ này cùng hội họp với những người con của kiếp sống trước của bà. Đây là câu chuyện tái sinh có thực đã xảy ra vào cuối thế kỷ thứ hai mươi này. Một câu chuyện đầy thương tâm và nước mắt, một câu chuyện đi tìm con vượt biên cương và trải dài qua nhiều kiếp người của một bà mẹ.
Theo các công tố viên, một mục sư ở Florida, người điều hành chương trình hồi phục xa lìa ma túy, cũng có một công việc kinh doanh bất ngờ và sinh lợi: Mục sư Robert Dell đã yêu cầu những người trong chương trình cai nghiện hãy ăn cắp các công cụ từ Home Depot, sau đó mục sư bán lại trên eBay
Thống đốc Gavin Newsom (D-Calif.) đã ký một dự luật đêm thứ Sáu nhằm tăng mức lương tối thiểu cho nhân viên chăm sóc sức khỏe ở California lên 25 đô la một giờ. Theo Trung tâm Lao động Đại học California Berkeley, dự luật này nhằm tăng lương cho 455.000 nhân viên y tế, trung bình 3/4 nhân viên được tăng lương là phụ nữ và 76% nhân viên đủ điều kiện được tăng lương là người da màu.
Israel ra lệnh cho hơn 1,1 triệu dân thường ở phía bắc Gaza phải di tản về phía nam. Di tản cũng là nan đề, vì Dải Gaza là một trại tỵ nạn khổng lồ cho khoảng 2,3 triệu dân Palestine, nơi bây giờ đã bị cúp điện, nước, xăng dầu. LHQ nói lệnh di tản hàng loạt là "không thể" nếu không gây ra hậu quả nhân đạo lớn.
Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm Nam California (MPC) xin mời quí đồng hương ở vùng Nam Cali tham dự buổi hội thảo “Chia Sẻ Về Vấn Đề Tâm Lý Gia Đình với Bác Sĩ Đông Xuyến” kỳ II, được tổ chức vào ngày Chủ Nhật 29/10/2023.
Israel đã thông báo cho Liên Hiệp Quốc vào cuối ngày thứ Năm rằng 1,1 triệu người Palestine ở phía bắc Gaza nên di tản về phía nam trong vòng 24 giờ, theo Liên Hiệp Quốc.
Hạ Viện Hoa Kỳ vào ngày 3 tháng 10 năm 2023 đã làm một việc mà chưa từng làm bao giờ trước đây trong lịch sử của nước này: Truất phế chức Chủ Tịch Hạ Viện. Kevin McCarthy, đảng viên Cộng Hòa tại California, đã mất chức trong cuộc bỏ phiếu với tỉ lệ 216/210. Để nhìn sâu hơn vào vấn đề này, The Conversation U.S. có cuộc trò chuyện với giáo sư chính trị học Charles R. Hunt tại Đại Học Boise State University.
Nếu vụ tấn công ngày 11 tháng 9 ở Hoa Kỳ đã thay đổi tình hình ở Trung Đông và toàn thế giới, thì "ngày 7 tháng 10" cũng có thể ảnh hưởng đến những gì sẽ xảy ra tiếp theo, bởi tuy hoàn toàn không có một chút liên hệ trực tiếp nào với cuộc chiến đang diễn ra ở Ukraine, nhưng trên thực tế, sự quan tâm đang xoay qua cuộc chiến Hamas-Israel lại có thể là một lợi thế cho Nga. Việc Hamas có thể tấn công bất ngờ vào Israel không chỉ là một thất bại đối với tình báo Israel, mà ngay cả Mỹ cũng đã hoàn toàn bị ru ngủ. Chỉ một tuần trước, Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ Jake Sullivan tuyên bố rằng "khu vực Trung Đông ngày nay yên bình hơn so với nhiều thập kỷ trước".
Theo Ủy Ban Nobel (Nobel Committee) Na Uy, “Woman, Life, Freedom” – câu slogan được người dân Iran dùng để phản đối cái chết bất công của Mahsa Amini vào năm 2022, là những từ phù hợp nhất để mô tả thành tựu của người phụ nữ đoạt giải Nobel Hòa Bình năm 2023: Narges Mohammadi. Mohammadi là người phụ nữ Iran thứ hai nhận giải Nobel Hòa bình, đúng 20 năm sau khi Shirin Ebadi được trao giải với nỗ lực thúc đẩy dân chủ và khởi xướng cải cách luật pháp theo luật Hồi Giáo vào năm 2003. Ngoài ra, Mohammadi là người đoạt giải Nobel Hòa Bình thứ 4 trong khi đang bị giam giữ, trước đó có Aung San Suu Kyi và Ales Bialiatski.
Những người di dân Việt Nam vào Hoa Kỳ trước năm 1995 hầu hết đều là những người tị nạn chạy trốn bạo lực và đàn áp sau khi Chiến tranh Việt Nam kết thúc. Chính sách của chính phủ Hoa Kỳ là họ không phải bị trục xuất. Hoa Kỳ và Việt Nam đã ký một thỏa thuận vào năm 2008 để không trục xuất những người di dân này. Hiệp định năm 2008 nêu rõ: “Công dân Việt Nam không phải là đối tượng bị bắt trở về Việt Nam nếu đến Hoa Kỳ trước ngày 12/7/1995”. Vì vậy, chính phủ Việt Nam đã không cấp giấy thông hành để cho phép những người di dân như vậy bị trục xuất về Việt Nam. Nhưng vào năm 2017, dưới sự chỉ đạo của chính quyền Tổng thống trước, Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) đã bắt đầu giam giữ một số người di dân trước năm 1995 trong khoảng thời gian dài. Chính phủ Hoa Kỳ đã bắt đầu gây áp lực, buộc chính phủ Việt Nam cấp giấy thông hành để những người di dân trước năm 1995 có thể được quay trở về Việt Nam.
Theo Hội Thư Viện Hoa Kỳ (American Library Association), nỗ lực cấm sách ở các trường công lập và thư viện công cộng trong năm 2022 đã đạt mức cao nhất mọi thời đại, và có rất ít dấu hiệu sẽ giảm bớt vào năm 2023. Phong trào cấm sách trong thời gian qua có vẻ như là một chiến dịch phối hợp diễn ra ở cả cấp tiểu bang và địa phương; những cuốn sách bị nhắm mục tiêu thường là những cuốn có nội dung đề cập đến chủng tộc, giới tính hoặc cả hai. Thậm chí một số nỗ lực còn dẫn đến việc ban hành luật đe dọa tống tù các thủ thư.
DB Steve Scalise, người được Đảng Cộng Hòa đề cử làm tân Chủ tịch của Hạ Viện, đã bất ngờ rời bỏ cuộc đua; cuộc khủng hoảng lãnh đạo trong Hạ Viện ngày càng sâu đậm, theo Reuters.
Thủ tướng Anh Rishi Sunak sẽ triển khai 2 tàu Hải quân Hoàng gia (Royal Navy) và máy bay giám sát tới phía đông Địa Trung Hải để hỗ trợ Israel và củng cố sự ổn định trong khu vực, theo Reuters.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.