Hôm nay,  

Cuốn sách yêu thích của tôi: The Miracle of Mindfulness

12/10/202519:59:00(Xem: 3683)

 

Cuốn sách yêu thích của tôi: The Miracle of Mindfulness
 

Tác giả: Lena Evans

Dịch giả: Nguyên Giác
 

Lời dịch giả: Vào đúng sinh nhật thứ 99 của Thầy Nhất Hạnh, báo Poker.org ấn bản ngày 11 tháng 10/2025 đăng bài viết của nhà văn Lena Evans nhan đề "My Favorite Book - The Miracle of Mindfulness." Nữ tác giả Lena Evans là nhà vô địch hai lần của World Series of Poker Circuit và là nhà từ thiện.  Cô là người sáng lập Poker League of Nations — một tổ chức chuyên trao quyền cho phụ nữ thông qua trò chơi — và là Giám đốc điều hành của Helix Poker và Suited Poker Gear. Cần ghi chú rằng: Poker là các trò chơi bài, trong đó người chơi đặt cược xem tay bài nào mạnh nhất theo luật chơi cụ thể; poker được chơi trên toàn thế giới, với luật chơi khác nhau ở mỗi nơi. Trong khi đó, Đức Phật lại cấm cờ bạc. Nơi đây chúng ta chỉ chú ý về ảnh hưởng của Thầy Nhất Hạnh trong đời sống thế tục của dân Mỹ.

Cuốn sách đầu tiên của tác giả Lena Evans, "The Poker Powered Brain," đã ra mắt ở vị trí số 1 trong danh mục Sách mới phát hành của Amazon (#1 Amazon New Release) về tâm lý học và sáng tạo. Với ảnh hưởng từ các lời dạy của Thầy Thích Nhất Hạnh và Đức Đạt Lai Lạt Ma, cuốn sách sắp tới của cô, "The Mindful Competitor: Where the Game Meets Awakening" ("Đối thủ cạnh tranh chánh niệm: Nơi trò chơi bài gặp sự giác ngộ") - với sự đóng góp của Tommy Angelo, Daniel Cates, Jeff Madsen và Andrew Lichtenberger - sẽ khám phá cách người chơi bài poker trở thành một thực hành về sự nhận biết chánh niệm, lòng trắc ẩn và khả năng phục hồi, cả trên bàn chơi bài và ngoài đời. Cảnh giác, độc giả cần dè dặt đối với những cách nhìn phi truyền thống. Nếu bạn chơi cờ bạc cho vui ngày Tết thì không sao, nhưng khi khởi tâm tham hay khởi ý phải hơn thua rằng cần thắng ván bài, có lẽ đó là tâm bất thiện không nên có. Bản dịch như sau.

.... o ....
blankThầy Nhất Hạnh và sách The Miracle of Mindfulness (Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức).
 

Cuốn sách yêu thích của tôi: The Miracle of Mindfulness (Phép lạ của sự tỉnh thức)

Lena Evans, báo Poker, ngày 11 tháng 10 năm 2025.
 

Khi tôi mới bắt đầu chơi poker nghiêm túc, tôi nghĩ trò chơi này là về việc kiểm soát bài, chip, đối thủ và kết quả.  Càng tập trung hơn, tôi càng quản lý tốt mọi thứ xung quanh.

Nhưng theo thời gian — không phải thông qua bàn chung kết hay chiếc cúp nào — tôi nhận ra rằng đối thủ lớn nhất chính là tâm trí của tôi.

Nhận thức đó bắt đầu với một vị thầy.  Không phải huấn luyện viên poker, mà là một thiền sư.

Đây là cuốn sách đã dạy tôi tìm thấy sự tĩnh lặng giữa cơn bão, chuyển hóa không chỉ ván bài poker của tôi, mà cả tâm trí, sự cân bằng và hiểu biết của tôi về ý nghĩa của việc cạnh tranh bằng lòng trắc ẩn.
 

"Cuộc cạnh tranh thực sự không phải ở bên kia bàn cờ bạc - mà là ở bên trong."

Tôi may mắn được học với cố Thiền sư Thích Nhất Hạnh, nhà sư, nhà thơ và nhà hoạt động hòa bình người Việt Nam,  thường được gọi là cha đẻ của chánh niệm ở phương Tây. Những lời dạy của ngài đã hé lộ một hình thức làm chủ mới; một hình thức không bắt nguồn từ sự thống trị hay kiểm soát, mà là từ sự nhận biết và tâm từ bi trắc ẩn.

Cuốn sách của ngài, "Phép lạ của sự tỉnh thức" (The Miracle of Mindfulness), đã trở thành kim chỉ nam cho tôi. Nó không chỉ là một hướng dẫn thiền định mà còn là lời mời gọi sống sâu sắc hơn - để trải nghiệm nhận thức như một thực hành hàng ngày. Thầy, như các học trò trìu mến gọi ngài, đã dạy rằng hành động đơn giản như hít thở, rửa bát, hay đi bộ cũng có thể hé lộ những chân lý tương tự như hàng giờ học tập hay chiến lược tại bàn chơi bài poker.
 

"Trong chánh niệm, người ta không chỉ được an lạc và hạnh phúc, mà còn tỉnh giác và tỉnh thức. Thiền không phải là trốn tránh; đó là một cuộc gặp gỡ thanh thản với thực tại." ('In mindfulness, one is not only restful and happy, but alert and awake. Meditation is not evasion; it is a serene encounter with reality.')

Những dòng chữ này đã thay đổi cách tôi nhìn về cuộc sống và poker. Chánh niệm không phải là trốn tránh căng thẳng — mà là đối mặt với thực tại bằng sự hiện diện. Poker, giống như cuộc sống, không tưởng thưởng cho sự trốn tránh; nó tưởng thưởng cho sự nhận biết.
 

"Hơi thở là cây cầu nối liền cuộc sống với ý thức."

Cây cầu đó đã cứu tôi vô số lần. Khi cảm xúc dâng trào — sau một cú đánh tệ hại, một cú lừa bịp sai lầm, hay áp lực ngày càng tăng của ván bài cuối — tôi trở về với hơi thở của mình. Mỗi hơi thở vào neo tôi vào hiện tại; mỗi hơi thở ra giải phóng những gì tôi không thể kiểm soát. Trong nhịp điệu đó, sự nghiêng ngả tan biến thành sự sáng suốt.

Trước khi có chánh niệm, tôi thấy sự nghiêng ngả như một kẻ thù cần chinh phục. Sau khi có chánh niệm, tôi thấy nó như một sứ giả. Mỗi cơn bộc phát của sự thất vọng hay một thoáng cái tôi đều trở thành thông tin — một tín hiệu yêu cầu được đón nhận bằng sự nhận biết thay vì phán xét.

Thầy cũng viết: "Cảm thọ, dù là lòng từ bi trắc ẩn hay sự khó chịu, đều nên được chào đón, thừa nhận và đối xử trên cơ sở hoàn toàn bình đẳng; bởi vì cả hai đều là chính chúng ta."

Điều này đã làm dịu đi xung đột nội tâm của tôi. Thay vì dán nhãn cảm thọ là tốt hay xấu, tôi bắt đầu chào đón chúng như một phần của tổng thể. Trên bàn bài  poker, nhận biết đó đã trở thành lợi thế lớn nhất của tôi.

Thầy cũng nhắc nhở chúng ta: "Khoảnh khắc hiện tại là thời điểm duy nhất chúng ta có thể làm chủ."

Trong poker — và trong cuộc sống — có rất nhiều thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta: những lá bài, đối thủ, sự biến thiên của cơ hội. Nhưng chúng ta luôn có thể làm chủ một điều: sự hiện diện của chính mình.
 

"Đừng làm bất cứ điều gì để cho xong việc."

Trên bàn poker, điều đó có nghĩa là chơi từng ván bài không phải để vượt qua nó, mà là để sống trong nó. Để trở thành một với trò chơi khi nó diễn ra. Khi tôi tiếp cận poker theo cách này, lối chơi của tôi trở nên trôi chảy hơn, trực quan hơn — và nghịch lý thay, thành công hơn.

Kể từ đó, chánh niệm đã len lỏi vào mọi khía cạnh của cuộc sống tôi. Nó đã định hình lại cách tôi chơi, lãnh đạo và sống. Là người sáng lập Poker League of Nations (Liên đoàn Poker Quốc gia), tôi đã thấy sự nhận biết đã thay đổi văn hóa như thế nào. Khi phụ nữ ngồi xuống không chỉ để cạnh tranh mà còn để kết nối, toàn bộ bàn chơi sẽ thay đổi. Sự hung hăng cân bằng với sự đồng cảm; sự im lặng trở thành sự tập trung; và chiến thắng, được định nghĩa lại, trở thành sự phát triển cho tất cả.

Thầy cũng dạy rằng chánh niệm vượt ra ngoài bản ngã: "Khi bạn chánh niệm, bạn hoàn toàn sống động, hoàn toàn hiện diện… bạn có thể nhận diện, ôm ấp và xử lý nỗi đau, nỗi buồn trong và xung quanh mình."

Chơi bài poker chắc chắn mang lại đau khổ — những thất bại, cái tôi, mất mát — nhưng chánh niệm biến đổi chúng. Nỗi đau của thất bại trở thành sự khiêm nhường; sự khiêm nhường của mất mát trở thành lòng trắc ẩn. Trò chơi, từng là đấu trường xung đột, giờ đây trở thành một lĩnh vực thực hành.
 
blankNhà văn Lena Evans cũng là người sáng lập Poker League of Nations (Liên đoàn Poker Quốc gia).

"Nếu bạn là một nhà thơ, bạn sẽ thấy rõ ràng rằng có một đám mây lơ lửng trên tờ giấy này."

Đó là mô tả của Thầy về sự tương tức tương liên — sự hiểu biết rằng vạn vật tồn tại trong mối quan hệ. Tương tự như vậy, không có lá bài poker nào đứng riêng lẻ. Mỗi quyết định, mỗi người chơi, mỗi khoảnh khắc nhận thức đều phụ thuộc lẫn nhau, là một phần của một mạng lưới ảnh hưởng rộng lớn hơn. Chơi bài poker một cách chánh niệm là nhận ra sự thật đó: rằng chúng ta liên tục định hình lẫn nhau.

Thầy cũng viết: "Khoảnh khắc hiện tại tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Nếu bạn chú tâm, bạn sẽ thấy điều đó."

Đường nét đơn giản đó đã trở thành kim chỉ nam của tôi. Dù đang đối mặt với một thất bại thảm hại hay ăn mừng chiến thắng, tôi đều quay trở về với phép màu của khoảnh khắc này — khoảnh khắc duy nhất có thật.
 

Trong bài diễn thuyết TEDx năm 2021 của tôi, "A Sport for the Mind: Why Poker Is Good for You and Your Brain" ('Một môn thể thao cho tâm trí: Tại sao Poker tốt cho bạn và bộ não của bạn'), tôi đã nói về chính cây cầu nối giữa sự cạnh tranh và ý thức này. Tôi đã mô tả cách các nhà sư Tây Tạng tạo ra các mandala như một hình thức thiền định, những thiết kế phức tạp sau đó được xóa bỏ trong im lặng. Tôi nhận ra rằng Poker cũng không khác biệt lắm. Mỗi ván bài, giống như mỗi hạt cát, đều vô thường. Chúng ta chơi, chúng ta học, chúng ta buông bỏ, và chúng ta bắt đầu lại.

Sự hiểu biết đó đã truyền cảm hứng cho cuốn sách đầu tiên của tôi, "The Poker Powered Brain" (Bộ não được tăng lực bởi Poker), khám phá poker như một phương pháp rèn luyện tinh thần; một cách để tăng cường sự tập trung, khả năng ra quyết định và sự cân bằng cảm xúc. Cuốn sách sắp ra mắt của tôi, "The Mindful Competitor: Where the Game Meets Awakening" (Người cạnh tranh chánh niệm: Nơi trò chơi gặp sự tỉnh thức) — được truyền cảm hứng từ những học hỏi của tôi với Thầy Thích Nhất Hạnh và Đức Đạt Lai Lạt Ma — tiếp tục hành trình khám phá đó, với những suy ngẫm của Tommy Angelo, Daniel Cates, Jeff Madsen và Andrew Lichtenberger về cách nhận biết, lòng từ bi trắc ẩn và sự hiện diện chuyển hóa hiệu suất và cuộc sống.

Phép màu của chánh niệm không chỉ cải thiện trò chơi của tôi; nó còn định hình lại cuộc đời tôi. Nó dạy tôi rằng làm chủ không phải là thống trị, mà là nhận biết. Thành công không phải là kiểm soát, mà là hiện diện. Và chiến thắng không phải là không có thất bại, mà là sự trọn vẹn của việc sống.

Trên bàn poker và hơn thế nữa, tôi cố gắng chạm đến phép màu đó — từng lá bài chánh niệm một.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giận dữ và thất vọng lên cao khi Tổng Thống Joe Biden cho thấy không có dấu hiệu của việc làm sống lại các kế hoạch cho phép lệnh cấm đuổi khỏi nhà trên toàn quốc sẽ hết hạn vào giữa đêm Thứ Bảy, 31 tháng 7 năm 2021 – một nhà lập pháp Dân Chủ cắm trại bên ngoài Tòa Nhà Quốc Hội để phản đối trong khi hàng triệu người Mỹ sắp bị buộc ra khỏi nhà, theo bản tin của AP tường thuật hôm Thứ Bảy.
Florida đã báo cáo 21,683 trường hợp mới bị lây nhiễm Covid-19, tổng số một ngày cao nhất của tiểu bang kể từ bắt đầu đại dịch tới giờ, theo tài liệu sức khỏe liên bang công bố hôm Thứ Bảy, 31 tháng 7 năm 2021, trong khi các khu giải trí nơi công viên đã bắt đầu yêu cầu khách đeo khẩu trang bên trong, theo bản tin của AP tường thuật hôm Thứ Bảy. Tiểu bang Florida đã trở thành trung tâm mới trên toàn quốc đối với vi khuẩn, chiếm khoảng 1/5 tổng số trường hợp mới lây nhiễm tại Hoa Kỳ.
Lúc nào người csVN cũng sống với căm thù cho nên chưa bao giờ người csVN hiểu được “tinh thần mã thượng” của người Tây Phương. Đa số người Tây Phương đánh nhau “chí chóe”, xong, thì thôi, bắt tay nhau. Còn người csVN, đưa tay ra nhận sự yểm trợ của Mỹ rồi quay lại ra lệnh cho dư luận viên lên án, kết tội Hoa Kỳ!
Một phi cơ chiến đấu đa năng Sukhoi Su-35 của Nga đã rớt xuống Biển Okhotsk, theo lời Lực lượng Quốc Phòng vệ Không Gian Nga cho biết hôm thứ Bảy. Thông cáo báo chí của cơ quan này giải thích rằng phi cơ này lúc đó đang thực hiện chuyến bay huấn luyện, lý do bị rơi là do hỏng động cơ.
Nhiều người Việt ở Mỹ tiếc ngẩn ngơ khi nghe tin hàng trăm ngàn liều vaccine ở những tiểu bang Cộng Hòa có nguy cơ phải bỏ đi vì hết hạn sử dụng, lý do là vì nhiều người dân ở đây không muốn chích ngừa covid-19...
Một văn bản lưu hành nội bộ của CEC nói rằng biến thể, lần đầu được phát hiện tại Ấn Độ và hiện khống chế trên toàn cầu, là lây nhiễm như bệnh trái rạ và lây nhiễm xa hơn cảm cúm bình thường. Nó có thể được truyền nhiễm ngay bởi những người đã chích ngừa, và có thể gây ra bệnh nghiêm trọng hơn các chủng vi khuẩn corona lúc đầu. Tài liều, có tên “Cải thiện thông tin chung quanh việc đột phá thuốc chích ngừa và hiệu quả của thuốc chích ngừa,” nói rằng biến thể đòi hỏi một biện pháp mới để giúp công chúng hiểu sự nguy hiểm – gồm việc làm rõ rằng những người không chích ngừa có 10 lần trở thành bệnh trầm trọng hay chết hơn những người đã chích ngừa.
Một người phát biểu tự xác nhận là Tyler Durden, một vai trong phim Fight Club, chỉ trích các chính sách cách ly Covid của Việt Nam và nói với ông Đỗ: “Ông đến đất nước của tôi, và ông hành động giống như một trong những ký sinh trùng cộng sản. Tôi yêu cầu ông trở về lại Việt Nam [chửi thề lời tục tĩu]!” Đỗ là một người tị nạn mà gia đình ông đã chạy thoát khỏi chế độ cộng sản tại Việt nam và đã sống ở Hoa Kỳ 46 năm. Một người phát biểu khác nói: “Ông có gan đến đây và cố biến đất nước của chúng tôi, hỡi Andrew Do, thành nước cộng sản. Xấu hổ ông quá!” “Ông đã nói về việc chạy thoát cộng sản sáng nay,” theo một người phát biểu khác. “Tại sao ông mang theo cộng sản tới Quận Cam? Chúng tôi muốn tự do. Chúng tôi là người Mỹ, chúng tôi có tự do.”
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nói tới thành tựu của nền văn học miền Nam Việt Nam, không thể không nói tới nhà văn, nhà thơ quân đội, những người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vừa cầm súng vừa cầm bút. Người lính nghệ sĩ là chứng nhân của lịch sử miền Nam oai hùng, là những người có khuynh hướng cảm hứng trước cái đẹp của cuộc sống xã hội trong một đất nước loạn lạc. Dù ngày nay, sau 46 năm lưu đày ngay trên đất mẹ hay lưu lạc nơi đâu, người lính cũ Việt Nam Cộng Hòa vẫn bền gan đấu tranh trên mặt trận văn hóa, chính trị cũng như miệt mài, tận tụy với ngòi bút sáng tạo, duy trì và phát huy Văn Học Miền Nam.
Cơn dịch nguy hiểm chết người này là hiện tướng của vô thường, tác hại của nó khó mà tính nổi, mặc khác nó cũng cho chúng ta những bài học thiết thực, nó cũng là hiện thực chứng minh những lời Phật dạy, là cơ hội để quán xét và chiêm nghiệm.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này? Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh, chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...
Giai đoạn một ra mắt San Manuel với nhiều máy kéo nhất Miền Tây Hoa Kỳ, một phòng chơi bài đặt cược cao mới, nhiều trải nghiệm ẩm thực hơn, ba quầy rượu và ba cửa hàng bán lẻ sang trọng
Nay gần hai mươi tháng, dịch bịnh vẫn đang tái phát ở nhiều nơi trong lúc này như Úc châu, Việt Nam v.v… gây tử vong, lây nhiễm cho hàng triệu người khắp nơi trên toàn cầu. Trước khổ nạn bi thảm về cộng nghiệp của cộng đồng nhân loại như thế, chúng ta nên gia tâm cầu nguyện, khắc phục, sửa sai, chia sẻ… bằng thiện tâm của mình mong nhờ thần lực hóa giải ác nghiệp đang đe dọa cuộc sống chung quanh.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.