Hôm nay,  

‘Chủ Nghĩa Độc Tài Không Sinh Ra Từ Chân Không’

20/10/202511:08:00(Xem: 3035)

blank

Chủ nghĩa độc tài lan rộng khi sự tàn ác trở thành trò tiêu khiển. Nó lan rộng khi người dân trở nên chai sạn với những lời dối trá. Nó lan rộng khi các thể chế được thiết kế để kiểm soát quyền lực bị xói mòn bởi tinh thần đảng phái. (Ảnh: Việt Báo)

  

‘Chủ Nghĩa Độc Tài Không Sinh Ra Từ Chân Không’
 

Kalynh Ngô
 

Giữa biển người lan tỏa tiếng nói phản kháng khắp nước Mỹ cuối tuần qua, một lần nữa, Tổng thống Donald Trump đã biến sự tàn ác thành trò đùa sỉ nhục phẩm giá của hàng triệu người dân Mỹ. Trump đăng tải một video do AI tạo ra, tự mô tả mình là một phi công đầu đội vương miện, mang mặt nạ dưỡng khí, điều khiển chiếc phi cơ chiến đấu, bay lượn trên bầu trời, thả phân lên đầu người biểu tình “No Kings.”

Đúng. Đó là phân, là chất dơ từ đại tiện, là chất là tờ Washington Post không dám thẳng thắn gọi đúng tên của nó, mà chỉ là “một chất lỏng”; còn NBC thì rụt rè hơn, “có vẻ như là phân.” Chỉ có những người đang hứng trọn chất dơ đó từ người đứng đầu một quốc gia, mới thẳng thắn gọi đúng tên.

Những gì chúng ta và cả thế giới đang chứng kiến ​​không chỉ là sự suy đồi của một cá nhân - mà là sự sụp đổ đạo đức của một phong trào chính trị tiếp tục coi những màn trình diễn như vậy là vô hại hoặc thậm chí là hài hước.

Sáng Thứ Hai, truyền thông hỏi Mike Johnson: “Ông nói rằng những người Dân Chủ đã thực hiện một cuộc biểu tình chống lại nước Mỹ, căm ghét nước Mỹ, nhưng ông nói thế nào khi Tổng thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đăng video thả phân của ông ấy lên đầu người Mỹ?”

“Tổng thống dùng mạng xã hội để nói lên quan điểm của ông ấy,” người có tiếng nói cao nhất Hạ Viện Hoa Kỳ đã trả lời như thế.

Kenny Loggins, ca sĩ hát bài “Danger Zone” Trump sử dụng trong video AI lên tiếng yêu cầu “bản ghi âm của tôi trong video này phải được gỡ bỏ ngay lập tức.”

Chín tháng qua, nước Mỹ đã chứng kiến quá nhiều những trò đùa cợt từ Tòa Bạch Ốc. Những phát ngôn, hình ảnh hoàn toàn trái ngược với nền tảng đạo đức của nguyên thủ quốc gia và bộ máy cao nhất của đất nước. Gần gũi hơn, những trò đùa đó không nằm trong các chương đầu tiên của một giáo trình giáo dục cơ bản.  

Nếu một chính trị gia nào của đảng Cộng Hòa, hoặc đồng minh nào của Trump bào chữa “tổng thống không làm video đó” thì hãy nhớ một sự kiện xảy ra khoảng hai tuần trước. Ngày 8/10, nhiếp ảnh gia Evan Vucci của AP tại Washington, người đoạt giải Pulitzer và giải thưởng quốc gia Edward R. Murrow đã ghi lại tấm ảnh “nói lên vạn điều muốn nói.” Đó là tấm ảnh Ngoại trưởng Marco Rubio thì thầm vào tai Tổng thống Donald Trump sau khi đưa cho ông một tờ giấy về một thỏa thuận ngừng bắn ở Trung Đông, nói rằng “Sắp xong rồi. Chúng tôi cần ông sớm duyệt một bài đăng trên Truth Social để ông có thể công bố nó.”

Video AI là giả tạo, nhưng thông điệp thì có thật. Đối với Trump, bất đồng chính kiến ​​không phải là biểu hiện của quyền công dân dân chủ, mà là một sự xúc phạm cần phải xóa bỏ vĩnh viễn. Nước Mỹ hiện nay dưới chính quyền của tổng thống 47 là nơi chính sách và đường lối của người cai trị là tuyệt đối, và những ai thách thức nó sẽ bị biến thành đối tượng để chế giễu cần phải tiêu diệt.

Sự nghiệp chính trị của Donald Trump được xây dựng trên sự hạ thấp phẩm giá của người khác. Ông chế giễu những người khuyết tật, những cựu chiến binh bị xúc phạm, gọi những người nhập cư là "súc vật" và mô tả các đối thủ chính trị là “lũ sâu bọ.” Mục đích của những lời lẽ như vậy không chỉ là để gây sốc; mà còn là để tước đoạt phẩm giá của con người.

Một khi một nhóm người bị phi nhân tính hóa, sự tàn ác đối với họ không chỉ trở nên được chấp nhận mà còn trở nên thú vị.

Do đó, video AI “thả phân xuống đầu người Mỹ” không phải là một sự khiêu khích ngẫu nhiên. Đó là đỉnh điểm, là giới hạn (cao nhất?) của một thế giới quan coi quyền lực đồng nghĩa với sự sỉ nhục. Khi một tổng thống tự mô tả mình là người là người đổ rác, đổ phân lên đồng bào của mình, ông ta không nói đùa – ông ta đang bộc lộ quan niệm của mình về quyền lực.

Chủ tịch Hạ Viện Mike Johnson đã nói như thế!

Tuy nhiên, những nhà lập pháp Đảng Cộng Hòa không hề có sự phẫn nộ, không có ranh giới đạo đức nào được vạch ra. Thay vào đó, là một cái nhún vai tập thể. Là cùng nhau ngoảnh mặt. Không thấy! Không nghe! Không biết!

Những người trong bộ máy chính quyền hiện tại đã dễ dàng bỏ qua hết lần này đến lần khác, bỏ mặc những “tương tác” quái thai hiện ra từ những gì Trump đăng tải trên mạng xã hội. Khi một đảng phái từ chối lên án sự suy thoái như vậy không phải là sự trung lập – mà là sự đầu hàng.

Những người đó không hề mù quáng. Họ biết Donald Trump là ai. Họ biết ông ấy đã làm gì. Họ đã chứng kiến ​​sự kích động, những lời dối trá, sự coi thường luật pháp và sự thật. Có vẻ như họ đang chọn chính sách “thà ở gần Trump còn hơn mất quyền lực quyền lợi hoàn toàn.” Những người khác tự thuyết phục mình rằng sự tàn ác của ông ta chỉ là một màn kịch nhằm đánh lạc hướng khỏi “những vấn đề thực sự” như Epstein. Nhưng, điều họ bỏ lỡ, là sự tàn ác, mới chính là vấn đề.

Và khi ấy, chủ nghĩa độc tài lan rộng. Không phải vì một quốc gia đầy rẫy những kẻ muốn trở thành bạo chúa, mà bởi vì nó chứa đầy những người không còn quan tâm một kẻ như vậy xuất hiện trong xã hội.

Chủ nghĩa độc tài lan rộng khi sự tàn ác trở thành trò tiêu khiển. Nó lan rộng khi người dân trở nên chai sạn với những lời dối trá. Nó lan rộng khi các thể chế được thiết kế để kiểm soát quyền lực bị xói mòn bởi tinh thần đảng phái.

Donald Trump hiểu điều này một cách bản năng. Video AI của ông ta không chỉ là hành vi phá hoại kỹ thuật số—mà ​​là một bài thử. Mỗi khi Trump đăng tải điều gì đó thái quá, ông ấy đang thăm dò ranh giới của sự khoan dung của công chúng. Mỗi khi sự phẫn nộ lắng xuống nhanh hơn, ông ấy học được rằng giới hạn có thể được đẩy xa hơn.

Video AI “thả phân xuống đầu người Mỹ” là một viên đạn được bắn ra sau hàng loạt phép thử trong chín tháng qua. Do thế, video đó không phải là một trò đùa – mà là một lời cảnh báo. Nó cho chúng ta thấy một nhà lãnh đạo cảm thấy mình bất khả xâm phạm tưởng tượng sẽ làm gì với người dân của mình. Và nó cho chúng ta thấy loại văn hóa chính trị mà tổng thống Trump đã xây dựng: một nền văn hóa coi sự tàn ác là sức mạnh và sự tử tế là điểm yếu.

Ranh giới giữa sự chế giễu và suy đồi đạo đức mong manh hơn những gì chúng ta có thể biện minh. Khi một nhà lãnh đạo liên tục mô tả các đối thủ chính trị của mình là kẻ thù, cần bị làm nhục hoặc tiêu diệt, ông ta đang định hướng người dân chấp nhận sự tàn ác là một hình thức cai trị. Một khi vượt qua ngưỡng đó, các thể chế không thể cứu chúng ta, chỉ có lòng dũng cảm mới có thể.

Bài toán thử mà tổng thống Trump áp dụng vào nước Mỹ không phải là liệu ông ấy có hành động như một nhà độc tài hay không. Vì Trump đã và đang làm như thế. Bài kiểm tra là liệu các thể chế của quốc gia, và những người lãnh đạo chúng, có tiếp tục để ông ta làm vậy hay không.

Luật sư Andrew Weinstein, từng  phục vụ trong chính quyền Tổng Thống Obama với tư cách là thành viên của Ủy ban Nghệ thuật và Nhân văn và hội đồng Tưởng Niệm Holocaust Hoa Kỳ, chủ tịch Hội đồng Luật Sư DNC, nói về video AI của Trump: “Chủ nghĩa độc tài không sinh ra trong chân không. Nó cần những kẻ tiếp tay. Nó phát triển mạnh mẽ khi các thể chế được cho là phải kiềm chế quyền lực lại khuất phục trước nó. Và khi một lãnh đạo công khai thỏa mãn những ảo tưởng về chế độ quân chủ trong khi toàn bộ đảng của ông ta ngoảnh mặt làm ngơ, những người im lặng không phải là người ngoài cuộc. Họ là những kẻ đồng lõa.”



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngũ Giác Đài cho biết, các đội lặn của Hoa Kỳ và Nhật Bản đã tìm thấy xác của 5 thành viên phi hành đoàn trên chiếc phi cơ V-22 Osprey bị rơi ở ngoài khơi Tây Nhật Bản vào tuần trước, theo Reuters.
Giám đốc Văn phòng Quản lý và Ngân sách (OMB) Bạch Ốc Shalanda Young hôm thứ Hai 4/12/2023 cảnh báo rằng ngân quỹ để Hoa Kỳ cung cấp thiết bị quân sự cho Ukraine sẽ cạn kiệt trước cuối năm nay.
Nhà chức trách quận Queens của thành phố New York cho biết, một người đàn ông cầm dao bếp đâm chết bốn thành viên trong gia đình của mình, gồm hai đứa con, sau đó bị cảnh sát bắn chết, theo Reuters.
Các chiến binh của Nhà Nước Hồi Giáo (Islamic State) đã nhận trách nhiệm về vụ đánh bom chết người tại một Thánh lễ Công giáo ở Philippines hôm Chủ nhật, khiến ít nhất 4 người chết và 50 người khác bị thương, theo Reuters.
Tôi rời chùa mà lòng như không vui, tự hỏi ai đã đem tập tục cúng sao giải hạn vào nơi già lam, biến chốn thiền môn nghiêm tịnh thành nơi thờ cúng Thần Tiên, cầu hên xui may rủi cho con người và cũng thương thay cho những ai đặt lòng tin không đúng chỗ, trao phận mình cho người khác sử lý qua việc khấn sao xin giải trừ hạn xấu.
Giữa rừng già vô minh, Thầy Tuệ Sỹ đã hiện ra trước mắt chúng con như một con voi đầu đàn, với trí tuệ và định lực cực kỳ hy hữu, đã làm sáng thêm ngọn đèn Chánh Pháp cho mọi người cùng nhìn rõ lối đi, và Thầy đã băng băng bước tới, đã dọn lối vượt qua cánh rừng vô minh cho các thế hệ Phật tử đi sau.
Tổng Giám đốc Văn phòng Truyền thông Chính phủ ở Gaza nói với Al Jazeera rằng trong 24 giờ qua, hơn 700 người Palestine đã thiệt mạng trong khu vực, làm tăng thêm thương vong về người trong cuộc xung đột đang diễn ra. Ngoài ra, quan chức này tuyên bố rằng cuộc khủng hoảng đã dẫn đến hơn 1,5 triệu người phải di dời ở Dải Gaza đông dân cư.
Sau ngày 7/10/2023, tình hình chiến sự tại Trung Đông diễn biến cực kỳ tệ hại, khiến cho chính giới và công luận quốc tế quan tâm đặc biệt đến một giải pháp quen thuộc từ lâu, đó là hai nhà nước Israel và Palestine được hoạt động song hành trong yên bình. Giải pháp này tiên liệu là Israel và Palestine đều có chủ quyền dân tộc tự quyết, toàn vẹn lãnh thổ và cùng hoạt động độc lập trong hai khu vực rõ rệt giữa Địa Trung Hải và sông Jordan. Giải pháp này được Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres, Tổng thống Mỹ Joe Biden, Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken và Ngoại trưởng Đức Annalena Baerbock nhiệt tình cổ vũ. Nhưng đâu là hiện trạng và triển vọng thực thi cho giải pháp này?
Kết hôn với người có thẻ xanh hoặc công dân Hoa Kỳ có thể nhận được thẻ xanh dựa trên hôn nhân. Nhưng những người nộp đơn vội vàng có thể bị buộc tội do vi phạm Quy tắc của Sở Di Trú. Quy tắc này là Quy tắc 90 ngày. Mục đích của Quy tắc này là ngăn chặn mọi người sử dụng chiếu khán tạm thời để lưu trú dài hạn ở Hoa Kỳ.
Cũng giống như một cuốn từ điển vật lý, ‘cuốn từ điển’ trong đầu của chúng ta cũng chứa thông tin về các từ, bao gồm các chữ cái, âm thanh và ý nghĩa hoặc ngữ nghĩa của từ, cũng như thông tin về các thành phần câu cú và cách ghép các từ lại với nhau để tạo thành các câu đúng ngữ pháp. ‘Cuốn từ điển’ đó còn là một cuốn từ điển các từ ngữ đồng nghĩa. Nó có thể giúp chúng ta kết nối các từ ngữ và xem chúng giống nhau về ý nghĩa, âm thanh hoặc chính tả như thế nào.
Trong khi lời phán quyết sau cùng của thẩm phán Sarah B. Wallace về vụ án cựu tổng thống Trump có đủ tư cách hợp hiến để được bầu phiếu ở bang colorado đang được chống án lên tòa Tối cao pháp viện của tiểu bang, tôi nhận thấy, đây là một cuộc tranh luận khá rõ ràng trên lý trí, nhưng lại lắt léo trên luật pháp. Nói cho rõ hơn, chính cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo, đã léo đã lắt khiến lời lẽ luật pháp bị giải thích thành léo thành lắt.
Theo tờ Livescience, chiếc tàu thủy chở khách chạy bằng điện đầu tiên trên thế giới vừa hoàn thành các chuyến ‘bay’ thử ở Thụy Điển, và sẽ bắt đầu được sản xuất để sử dụng trong mạng lưới giao thông công cộng ở Stockholm từ năm 2024. Candela P-12, được thiết kế bởi công ty công nghệ Thụy Điển Candela Technology AB, dài 39 feet (12 mét), sử dụng pin 252 kilowatt-giờ và có thể chở được tối đa 30 hành khách. Để dễ so sánh, pin của Tesla Model 3 năm 2024 lên đến khoảng 75 kWh.
Một nghiên cứu mới đã chỉ ra rằng các hạt bụi ô nhiễm không khí từ những nhà máy điện đốt than đá có hại cho sức khỏe con người nhiều hơn so với những gì các khoa học gia từng nhận định, và có khả năng gây ra nguy cơ chết sớm cao gấp đôi so với các hạt bụi ô nhiễm không khí từ nguồn khác. Trong nghiên cứu được công bố trên tạp chí Science, nhóm của Giảng sư Lucas Henneman từ George Mason University đã lập bản đồ cách khí thải của các nhà máy điện than ở Hoa Kỳ di chuyển trong khí quyển, sau đó liên kết lượng khí thải của từng nhà máy với các trường hợp tử vong của những người trên 65 tuổi tham gia Medicare.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.