Hôm nay,  

Trump đánh thuế quan: hãng may dệt Nam Hàn Panko Vina rời bỏ VN sau 23 năm sản xuất, 2.700 thợ VN mất việc; ngành giày dép VN, Indonesia cũng bầm dập, co cụm

24/12/202510:43:00(Xem: 1448)
blank

Trump đánh thuế quan: hãng may dệt Nam Hàn Panko Vina rời bỏ VN sau 23 năm sản xuất, 2.700 thợ VN mất việc; ngành giày dép VN, Indonesia cũng bầm dập, co cụm
 

BANGKOK (VB) -- Theo báo The Nation Thailand từ Thái Lan. Trump đánh thuế quan bầm dập: Ngành sản xuất giày dép Việt Nam và Indonesia thê thảm. Thuế quan của Mỹ dưới thời Trump đang buộc các nhà sản xuất giày dép ASEAN phải xem xét lại đầu tư, với các dự án bị hủy bỏ ở Indonesia và các nhà máy ở Việt Nam đẩy nhanh quá trình tự động hóa. Trong khi đó, báo The Investor cho biết Panko Vina, một công ty Nam Hàn, chuyên về sản xuất may dệt tại Việt Nam tuyên bố đóng cửa, bỏ chạy khỏi Việt Nam sau 23 năm mở xưởng ở đây.
 

Theo báo cáo của Nikkei Asia, các nhà sản xuất giày dép nước ngoài đang hủy bỏ kế hoạch đầu tư tại Indonesia, trong khi các nhà máy ở Việt Nam đang gấp rút áp dụng tự động hóa và giảm tốc độ tuyển dụng mới khi các biện pháp thuế quan của Mỹ bắt đầu có hiệu lực.

Sự sụt giảm nhu cầu từ Mỹ cũng đang thúc đẩy các nhà sản xuất châu Á tìm kiếm thị trường mới. Tuy nhiên, một số công ty Hoa Kỳ mua hàng từ Châu Á đã báo hiệu rằng họ không có ý định từ bỏ các nhà cung cấp lâu năm trong khu vực, đặt ra câu hỏi liệu thuế quan có đạt được mục tiêu đã nêu của Trump là đưa sản xuất trở lại Hoa Kỳ hay không.
 

Việt Nam và Indonesia là hai nước xuất cảng giày dép lớn thứ hai và thứ ba thế giới về số lượng, sau Trung Quốc. Năm 2024, Việt Nam xuất cảng khoảng 1,58 tỷ đôi, trong khi Indonesia xuất cảng khoảng 601 triệu đôi; Campuchia cũng nằm trong số 10 nước xuất cảng hàng đầu.

Sau các cuộc đàm phán kéo dài, Hoa Kỳ đã đặt mức thuế quan "có đi có lại" ở mức 19% đối với hàng hóa từ Indonesia và Campuchia, và 20% đối với hàng hóa từ Việt Nam.

Ông Yoseph Billie Dosiwoda, giám đốc điều hành Hiệp hội Giày dép Indonesia, cho biết sự không chắc chắn do thuế quan tạo ra đã khiến một số nhà đầu tư hủy bỏ kế hoạch xây dựng nhà máy ở nước này. Ông cho biết tâm lý đầu tư đang suy yếu và bày tỏ hy vọng mức thuế của Mỹ có thể được giảm xuống 15% hoặc 10%.
 

Ông Dosiwoda cho biết nhu cầu đối với giày dép Indonesia tại Mỹ đã giảm khoảng 23% trong chín tháng đầu năm 2025, mà ông cho rằng có liên quan đến sức mua yếu hơn của người Mỹ. Ông cảnh báo rằng nếu thuế quan vẫn "trên 15%", các sản phẩm sản xuất tại Indonesia sẽ trở nên kém cạnh tranh do chi phí sản xuất cao hơn và năng suất lao động tương đối thấp.

Ông cũng kêu gọi bãi bỏ quy định trong nước để nâng cao năng suất, cải thiện môi trường đầu tư và điều chỉnh cơ cấu tiền lương, trong bối cảnh các nhóm lao động đang thúc đẩy tăng lương. Trong khi đó, Việt Nam đang chuẩn bị tăng mức lương tối thiểu trên toàn quốc.
 

Dữ liệu thống kê quốc gia của Việt Nam cho thấy xuất cảng giày dép sang Hoa Kỳ giảm 4% so với cùng kỳ năm trước trong tháng 11, sau khi giảm 13% trong ba tháng trước đó. Các công ty đã phản ứng bằng cách tìm kiếm khách hàng mới, cắt giảm chi phí và chuyển sang các sản phẩm có giá cao hơn. Một giám đốc điều hành nhà máy giám sát hàng chục nghìn công nhân cho biết chi phí tăng cao đang được chia sẻ giữa người mua và nhà sản xuất, đồng thời cho biết thêm rằng nhiều nhà máy đang đẩy mạnh tự động hóa.

Nhà kinh tế Brian Lee của Maybank nói với Nikkei Asia rằng nhu cầu bên ngoài yếu hơn có thể ảnh hưởng đến xu hướng việc làm, khiến các công ty trở nên thận trọng hơn trong việc tuyển dụng.
.
Trong khi đó, báo The Investor cho biết Công ty TNHH Panko Vina, một nhà sản xuất dệt may của Nam Hàn, sẽ ngừng toàn bộ hoạt động sản xuất và kinh doanh tại Việt Nam từ ngày 1 tháng 2 năm 2026, kết thúc hơn 23 năm hoạt động tại quốc gia này.

Trong thông báo gửi đến nhân viên vào thứ Hai, công ty đặt tại Khu công nghiệp Mỹ Phước 1, Thành phố Sài Gòn, cho biết quyết định này được đưa ra sau những khó khăn kéo dài trong sản xuất và kinh doanh, đặc biệt là sau đại dịch Covid-19, khi nhu cầu toàn cầu suy yếu khiến việc tìm kiếm đơn đặt hàng mới ngày càng khó khăn.
 
“Mặc dù đã nỗ lực hết sức để duy trì hoạt động, nhưng việc tiếp tục sản xuất không còn khả thi trong điều kiện hiện tại”, Panko cho biết. Việc đóng cửa dự kiến ​​sẽ ảnh hưởng đến 2.700 nhân viên địa phương.

Công ty cho biết sẽ tiếp tục hoạt động cho đến ngày 31 tháng 1 năm 2026, trước khi chính thức đóng cửa một ngày sau đó.
 

Để đảm bảo hoàn thành các đơn hàng đúng thời hạn, công ty đã yêu cầu nhân viên làm việc đến ngày 15 tháng 1 năm 2026. Tiền lương tháng Giêng sẽ được thanh toán đầy đủ đến hết ngày 31 tháng 1/2026, ngay cả khi một số bộ phận ngừng hoạt động sớm hơn.

Công ty cho biết sẽ thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ pháp lý đối với người lao động. Mỗi người lao động sẽ nhận được khoản trợ cấp thôi việc là 2 triệu đồng (76 đô la Mỹ), ngoài các khoản trợ cấp thôi việc theo quy định của pháp luật.




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi quen Từ Hiếu Côn khi đến nhờ anh đóng sách và cắt xén cho gọn gàng cuốn Mặt Trận Kiện Báo Chí của tôi viết và xuất bản cuối năm 1995. Anh có một cái máy làm công việc này- công đoạn cuối của việc in thành một cuốn sách phát hành trong cộng đồng Việt Nam thời thập niên 80, 90 ở San Jose.
Thomas Paine sinh ngày 9 tháng 2 năm 1737 tại Anh Quốc (Great Britain). Ông là lý-thuyết gia chính-trị, nhà cách-mạng nổi tiêng, nhà báo, nhà phát-minh và còn là một triết-gia.
Vào tối ngày 15/12/2020, tổ chức Rise ( https://www.vietnamrise.org/ ) đã tổ chức một buổi hội thảo qua mạng zoom, để báo cáo kết quả cuộc khảo sát về nhu cầu giúp đỡ của người dân trong các vùng lũ Miền Trung. Cuộc khảo sát này được thực hiện bởi các thành viên của Rise tại VIệt Nam, tại Quảng Bình vào thời điểm 20/10 đến 4/11.
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
(Robert Mullins International) Vào ngày 4 tháng 12 năm 2020 vừa qua, một chánh án liên bang đã ra lệnh cho hành pháp khôi phục hoàn toàn chương trình Tạm Hoãn (Thi Hành Trục Xuất) Những Người (Đến Hoa Kỳ Bất Hợp Pháp) Khi Còn Thơ Ấu (DACA). Phán quyết của chánh án khôi phục chương trình DACA của cựu Tổng thớng Obama đề ra và cũng ra lệnh cho Bộ Nội An đăng thông báo công khai trước ngày 7 tháng 12 và nói rằng Sở di trú đang chấp nhận những người nộp đơn mới.
Cuối cùng rồi cũng có thuốc chích ngừa Covid-19 để làm cho mọi người cảm thấy yên tâm hơn dù đại dịch vi khuẩn corona vẫn còn đang lây lan với mức độ cao nhất từ trước tới nay tại Hoa Kỳ. Tuần qua tình hình chính sự tại Hoa Kỳ cũng đã trở nên sáng sủa hơn khi các Cử Tri Đoàn tại 50 tiểu bang và thủ đô đã bỏ phiếu bầu cho Joe Biden làm Tổng Thống Hoa Kỳ thứ 46.
Hiện nay, không có vẻ gì là thuốc chích ngừa sẽ sẵn sàng cho trẻ em trước khi bắt đầu niên học mới vào tháng 8. Các thử nghiệm người lớn của 2 loại thuốc chích ngừa hàng đầu đã có nhiều kết quả hứa hẹn.
Trong khi thương lượng cứu trợ Covid-19 vẫn phải được hoàn tất, nó được dự kiến sẽ gồm 300 tỉ đô la cho chương trình cho vay các tiểu thương, tiền cho việc phân phối thuốc chích ngừa và thử nghiệm, các tài trợ giáo dục, và tới 600 đô la tiền cho trực tiếp một lần cho người dân Mỹ tùy vào mức thu nhập. Thương lượng sẽ gia hạn thời gian tạm hoãn việc đuổi khỏi nhà và khôi phục trợ giúp thất nghiệp có khả năng ở mức 300 đô la một tuần.
Trong khi Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, 17 tháng 12 năm 2020, vượt hơn 17 triệu người bị truyền nhiễm Covid-19, nhóm cố vấn của Cơ Quan FDA đã đề nghị thuốc chích ngừa vi khuẩn corona thứ hai cho đất nước này, theo bản tin của CNN tường trình hôm Thứ Năm.
Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron đã bị “sốt” và “mỏi mệt và ho” sau khi thử nghiệm dương tính với Covid-19 hôm Thứ Năm, 17 tháng 12 năm 2020, theo phát ngôn viên của Điện Élysée cho hay qua CNN tường thuật.
Công an Việt Nam đã bắt một người sử dụng Facebook nổi tiếng vì bị cáo buộc lạm dụng tự do dân chủ và đăng những bài chống nhà nước, theo truyền thông nhà nước VN cho biết hôm Thứ Năm, 17 tháng 12 năm 2020, theo Reuters tường trình hôm Thứ Năm.
10 hôm nay, tui phải tự cách ly trong nhà vì thấy mệt mỏi và thở dốc hơi như sức khỏe có vấn đề. Hai vợ chồng như người từ hành tinh sao Hoả giáng trần , ra dzô hổng ngó mặt nhau và lừ đừ như ông từ vào đền. Fri 11 Dec, ông từ phải tự lái xe đi thử COVID vì bị tội nghi ngờ. Thiệt khổ hơn là có tội. Chịu hết nổi rồi. Thà đi thử sướng hơn là chết.
Trong đời sống của mọi người, đến một lúc nào đó chúng ta cũng phải ngưng làm việc để nghỉ hưu. Ai cũng vậy, làm việc đến một tuổi nào đó thì cần nên nghỉ. Tuy luật không bắt buộc mình phải nghỉ nhưng thông thường thì thiên hạ nghỉ khi họ được 65 tuổi. Đây là tuổi được xem là già, và được luật pháp cho lãnh tiền cao niên pension du Canada hay old age pension. Tuy không nhiều nhưng có vẫn còn hơn không.
Có lần, đang nằm võng giữa rừng thì Liêm móc trong ba lô ra tờ báo Quân Đội Nhân Dân, rồi chỉ cho tôi xem một đoạn thư tình của một anh lính bộ đội gửi (từ chiến trường phía Tây) về cho người yêu bé bỏng ở hậu phương Hà Nội: “Anh muốn cài lên tóc em một cành hoa thốt nốt...” Hai thằng cười lăn, cười lộn thiếu điều muốn đứt võng luôn. Hơn một phần tư thế kỷ đã qua, tôi không còn nhớ được tên tác giả bức thư tình (“bất hủ”) nói trên nhưng vẫn còn giữ nguyên ấn tượng về sự liều lĩnh (quá cỡ) của tác giả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.