Hôm nay,  

Thiền Phật Giáo vào nhà thờ Mỹ

31/12/202510:06:00(Xem: 738)

Thiền Phật Giáo vào nhà thờ Mỹ
 

Tác giả: Luis Andres Henao và Deepa Bharath

Dịch giả: Nguyên Giác
 

Bài viết sau đây cho thấy một số phương pháp Thiền của Phật giáo đang được sử dụng tại nhiều cộng đoàn tôn giáo Hoa Kỳ. Bài viết của hai tác giả Luis Andres Henao và Deepa Bharath trên thông tấn AP ngày 29/12/2025, nhan đề "Ancient meditation practices find new life in modern religious communities across America" (Các phương pháp thiền định cổ xưa tìm thấy sức sống mới trong các cộng đồng tôn giáo hiện đại trên khắp Hoa Kỳ). Sau đây là bản dịch toàn văn.
 
blank        Ngồi Thiền ở một công viên Hoa Kỳ. (Hình do AI Gemini tạo ra).

Vào hầu hết các tối thứ Hai, thánh đường của Nhà thờ All Saints Episcopal Church (Nhà thờ Giám nhiệm All Saints, thuộc hệ thống Anh giáo) — với trần nhà hình vòm, mái vòm bằng đá và cửa sổ kính màu — biến đổi một cách liền mạch thành một không gian tĩnh lặng để lắng tâm, chiêm nghiệm.

Chính tại nhà thờ theo kiến ​​trúc Gothic Revival ở thành phố Pasadena, California, bà Betty Cole, một người thực hành Thiền Tông, Zen Buddhism, lâu năm và là một tín đồ Hội thánh Giám nhiệm Episcopalian, hướng dẫn một nhóm liên tôn hàng tuần thực hành thiền ngồi và thiền đi bộ. Nhóm này đã phát triển thành một “cộng đồng tĩnh lặng” kể từ khi bà bắt đầu thành lập vào năm 2001, theo bà Cole cho biết.

“Đó chủ yếu là những người không thực sự hứng thú với nghi lễ, sự trang trọng và âm nhạc của nhà thờ, nhưng lại thích tòa nhà, sự tĩnh lặng của nhà nguyện và cảm giác được khuyến khích và có trách nhiệm trong sự tĩnh lặng chung đó,” theo lời bà nói.
 

Các giáo đoàn Cơ đốc giáo, Do Thái giáo và các tôn giáo khác trên khắp nước Mỹ trong những năm gần đây đã giới thiệu các phương pháp thiền định từ các tôn giáo phương Đông như Phật giáo và Ấn Độ giáo, hoặc khôi phục lại các phương pháp thiền định cổ xưa trong truyền thống tôn giáo của riêng họ, hiện được điều chỉnh cho phù hợp với nhu cầu của một thế giới hiện đại nhịp độ nhanh.

Trong khi những người thực hành lâu năm như bà Cole nói rằng những phương pháp thiền định này vốn mang tính tâm linh hoặc tôn giáo, họ nhận ra rằng sức khỏe tinh thần và lợi ích xã hội là những thuộc tính bổ sung.
 

Trong một số không gian tôn giáo sâu sắc, thiền định đã bị coi thường như một con đường dẫn đến ma quỷ; trong một số nhóm người thế tục, thiền định bị bài bác như một sự mê tín. Những người hoài nghi bày tỏ lo ngại về việc chiếm đoạt văn hóa, đặc biệt là trong những trường hợp các phương pháp phương Đông được tiếp thị như những phương pháp tự cải thiện bản thân hợp thời.

Nhưng trên toàn quốc, ngày càng nhiều người — cả những người đang theo tôn giáo và đang ở ngoài các tôn giáo — dường như đang thể hiện sự quan tâm nhiều hơn đến những phương pháp này. Ngày càng nhiều nhà thờ khuyến khích nhiều phương pháp thiền định khác nhau.
 

-- Kết nối với các phương pháp cổ xưa

Những giọng nói tụng niệm chữ “Om” — một âm thanh thiêng liêng trong một số tôn giáo phương Đông — hòa quyện với âm thanh của chuông thiền, đàn piano và các nhạc cụ khác trong buổi thiền định được tổ chức tại một nhà nguyện của trường đại học thuộc nhóm Ivy League. Một giáo sĩ Do Thái hướng dẫn buổi thiền định và dạy pháp thiền hơi thở trực tuyến trong khi dựa vào kinh thánh Do Thái. Trong thánh đường của một giáo đoàn Unitarian Universalist (Phổ độ Nhất vị luận), một cộng đoàn tập họp để nghiên cứu Phật pháp và được bao bọc trong thực hành thiền định bằng âm thanh.

Trong suốt nhiều thế kỷ, thiền định đã phổ biến trong Phật giáo, nơi mục tiêu là trở nên giác ngộ khi học theo Đức Phật, và trong Ấn Độ giáo, trong đó thực hành tâm linh cổ xưa của yoga bắt nguồn từ đó. Các thực hành thiền định và chiêm nghiệm trong nhiều tôn giáo đều hướng đến việc tìm kiếm sự kết nối trực tiếp với Nguyên lý Tối cao. Điều đó bao gồm các "Desert Fathers and Mothers" (Giáo phụ và Giáo mẫu Sa mạc) – những người khổ hạnh Cơ đốc giáo thời kỳ đầu, những người thực hành một hình thức thiền định tập trung vào sự tĩnh lặng ở sa mạc Ai Cập. Nó cũng bao gồm các kỹ thuật thiền định Kabbalah và Hasidic trong truyền thống Do Thái giáo, và các vũ điệu xoay tròn của các tu sĩ Sufi, một phong trào thần bí trong Hồi giáo.

“Sự hồi sinh tiếp theo mà chúng ta đang chứng kiến ​​hiện nay là mọi người đang chuyển từ việc nói ‘Tôi sẽ thực hành một truyền thống tôn giáo’ sang ‘Tôi sẵn sàng thực hiện một số pháp hành tồn tại trong các truyền thống đó’”, theo lời Lodro Rinzler, một giáo thọ Phật giáo và tác giả cuốn sách “The Buddha Walks into a Bar” (“Đức Phật bước vào quán bar”) cho biết.

Đối với những người khác, Rinzler nói, điều đó đã giúp khơi dậy lại sự kết nối với tôn giáo của chính họ và các pháp hành thiền định cổ xưa, ít được biết đến hơn.

“Một số pháp hành đã bị tách rời và tồn tại độc lập giờ đây đang quay trở lại dưới những chiếc dù chung”, ông nói. “Mọi người sau đó bị thu hút bởi những truyền thống mà họ luôn là một phần của nó.”
 

-- Hồi phục thiền định bắt nguồn từ truyền thống Do Thái

Đó là trường hợp của Or HaLev – Center for Jewish Spirituality and Meditation (Or HaLev –Trung tâm Tâm linh và Thiền định Do Thái giáo). Được thành lập từ năm 2011 bởi giáo sĩ James Jacobson-Maisels, trung tâm này tìm cách giúp mọi người tiếp cận với thực hành thiền định bắt nguồn từ truyền thống Do Thái.

“Chúng tôi đang mang thiền định và hiểu biết Hasidic đến với khán giả đương đại”, Jacobson-Maisels nói. “Chúng tôi cũng đang tích hợp điều đó với các truyền thống phương Đông đã đến từ phương Tây.”

Ông nói, những thực hành thiền định này ít được biết đến hơn, chủ yếu là do ảnh hưởng của thời hiện đại và Holocaust, cuộc trấn áp đã phá hủy nhiều cộng đồng và các giáo viên đang bảo tồn những truyền thống này.

“Là một phần của sự hòa nhập của người Do Thái vào thế giới hiện đại, nhiều phần của truyền thống thần bí đã bị từ chối hoặc gạt bỏ vì chúng được coi là không thể chấp nhận được, phi lý, không phù hợp với thế giới hiện đại”, ông nói.

“Kabbalah là mô hình thần học chiếm ưu thế nhất trong Do Thái giáo. Nhưng sau thời hiện đại, nó thực sự đã bị đẩy sang một bên”, ông nói. “Giờ đây, nó lại đang trải qua một sự hồi sinh.”
 

-- Thiền định âm nhạc tại nhà nguyện đại học

Nhiều người đã tập trung tại Nhà nguyện Đại học Princeton để tham dự các sự kiện thiền định bao gồm nhạc thính phòng, các bài tập thiền hơi thở và tụng kinh.

“Phản hồi mà tôi nhận được chủ yếu là mọi người nói, ‘Tôi muốn làm điều đó một lần nữa. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi cảm thấy bất cứ điều gì đã xảy ra, tôi cần nhiều hơn nữa,’” theo lời Hope Littwin, một nhà soạn nhạc, người hướng dẫn các nghi lễ âm nhạc cho các buổi thiền định, cho biết.

“Mọi người nhận thấy phẩm chất huyền bí và cảm thấy được thay đổi bởi nó,” Littwin, người đang theo học tiến sĩ về sáng tác âm nhạc tại Princeton, nói.

Nhà nguyện kiểu Gothic không thuộc giáo phái nào của trường đại học này tổ chức các buổi hòa nhạc, đám cưới và các buổi lễ liên tôn giáo trong suốt năm học.

“Những người thuộc các tôn giáo khác nhau, và thậm chí cả những người không theo tôn giáo nào… đều kết nối với thiền định bởi vì thiền định giúp chúng ta kết nối với một điều gì đó phổ quát, sâu sắc hơn cả hệ thống tín ngưỡng hay giáo lý,” theo lời A.J. Alvarez, một giáo thọ về thiền định, cho biết.
 

-- Thiền Phật giáo tại một giáo đoàn Unitarian Universalist

Thiền định cũng đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống tâm linh tại All Souls NYC, một giáo đoàn Unitarian Universalist tại thành phố New York.

Khi Mục sư Pamela Patton, một người theo chủ nghĩa Unitarian và theo Phật giáo, bắt đầu chương trình Chánh niệm, Thiền định, Phật giáo (Mindfulness, Meditation, Buddhism program) vào năm 2016, bà không chắc chắn chương trình sẽ được đón nhận như thế nào.

Tuy nhiên, trong một thập niên, nó đã phát triển thành một cộng đồng khoảng 800 thành viên đang tham học từ các giáo thọ thuộc các dòng Phật giáo khác nhau.

Phong trào tôn giáo Unitarian Universalist chào đón những người có tín ngưỡng tâm linh đa dạng. Về chương trình của mình, Patton nói, “Nó đã mang lại rất nhiều điều cho cộng đồng của chúng tôi.”
 

-- Sufi và yoga

Omid Safi, giáo sư tôn giáo tại Đại học Duke, người tổ chức các chuyến du lịch và khóa tu thiền Sufi, cho biết ông thấy những người Hồi giáo trẻ tuổi thực hành yoga, chánh niệm và các bài tập thiền hơi thở, những người đang tìm cách tích hợp chúng với bản sắc tôn giáo của họ. Ông nói rằng điều đó xuất phát từ sự nhận thức rằng Hồi giáo có truyền thống riêng của mình, có từ hơn 1.000 năm trước, được phát triển trong sự đối thoại với các truyền thống Ấn Độ giáo và Phật giáo.

Safi nói về một thực hành Sufi cơ bản là hướng hơi thở vào các trung tâm nhận thức tinh tế trong cơ thể con người được gọi là “lataif” — tương tự như các luân xa trong yoga — nhưng với một sự khác biệt quan trọng.

“Trong mô hình Sufi, đó là một mô hình xoay tròn trong cảnh quan nội tâm của bạn và đi vào trái tim bạn,” ông nói. “Đó không phải là sự siêu việt thuần túy, mà là sự cân bằng giữa đất và trời.” Theo ông Safi, thiền định theo truyền thống không được thực hiện trong các nhà thờ Hồi giáo, mà thường ở những nơi gần đó, có thể với một giáo thọ Hồi giáo hướng dẫn một buổi thiền định kết hợp thơ ca và âm nhạc.

Trong truyền thống Sufi, âm nhạc là “âm thanh của sự chuyển động của các thiên thể”, ông nói thêm. “Âm nhạc vô hình, nhưng bạn cảm nhận được nó trong trái tim. Thơ ca nói bằng ngôn ngữ biểu tượng. Những trải nghiệm tâm linh mà chúng ta có cũng tương tự như vậy.”
 

-- Các thực hành thiền định trong Công giáo

Susan Stabile, một người hướng dẫn tâm linh, người dẫn dắt các khóa thiền định trên khắp cả nước, cho biết các giáo xứ Công giáo đang chứng kiến ​​sự hồi sinh của các thực hành chiêm nghiệm tĩnh tâm (contemplative), bao gồm cả thiền định (meditation). Lớn lên trong gia đình Công giáo, Stabile trở thành Phật tử ở độ tuổi 20s và sống như một nữ tu trong vài năm ở châu Á. Bà trở lại với Công giáo sau khi kết hôn và sinh con. Stabile nói rằng Phật giáo đã giúp bà hiểu rõ hơn về đức tin Kitô giáo của mình.

“Một số người trong truyền thống Công giáo nghi ngờ một số thực hành thiền định này, chẳng hạn như cầu nguyện tĩnh tâm,” bà nói, đề cập đến một hình thức cầu nguyện thầm lặng được phát triển vào những năm 1970s bởi các tu sĩ Công giáo như một cách để làm sâu sắc thêm mối quan hệ với Chúa.

Bà cho biết điều đó là do nhiều Kitô hữu không biết rằng các ẩn sĩ Kitô giáo thời kỳ đầu đã phát triển những thực hành này.

“Tôi không biết điều đó có trong truyền thống của chính mình,” bà nói. “Không ai từng nói với tôi về điều đó.”

Stabile nói rằng bà đang thấy nhiều người muốn có trải nghiệm sâu sắc hơn và mong muốn tìm hiểu về chủ nghĩa thần bí (mysticism).

“Tôi hy vọng rằng nhiều người sẽ cho phép bản thân được biến đổi,” bà nói. “Để sống trọn vẹn hơn trong sự sáng tạo và hình ảnh giống như Chúa.”




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
L.G.T.- Bất ngờ đọc được bài Tâm Tình Về Người Lính Năm Xưa, do ông Phạm Phú Nam – Giám Đốc Dân Sinh Media – phỏng vấn Điệp Mỹ Linh, Người Tưởng Đã Nhảy Xuống Biển Tự Tử từ Dương Vận Hạm Thị-Nại, HQ502, năm 1975, liên lạc với Điệp Mỹ Linh. Nhận thấy trường hợp di tản của cựu quân nhân này cũng rất hy hữu, Điệp Mỹ Linh thực hiện cuộc phỏng vấn ngắn để người Việt trốn thoát chế độ Cộng Sản Việt-Nam – cũng như hơn năm ngàn người Việt trên HQ502 đã chứng kiến cảnh Người Nhái Nguyễn Văn Kiệt tiếp cứu quân nhân Không Quân này trên biển – được hiểu rõ thêm nhiều chi tiết(1)
Thay vì ghi lại những gì đang xảy ra, hôm nay xin được nói chuyện về một đại hội âm nhạc được trực tiếp phát ra trên 3 hệ thống truyền hình lớn ở Mỹ (ABC, CBS, và NBC) vào tối ngày thứ bảy 18 tháng 4 năm 2020, lúc 5 giờ chiều giờ California, 7:00PM ở Texas, và 8 giờ tối ở New York.
Trong cuộc chiến chống lại hậu quả kinh tế của cuộc khủng hoảng Corona, Pháp tăng gói biện pháp lên khoảng 100 tỷ euro. Cho đến nay, 45 tỷ euro đã được lên kế hoạch, trong số những thứ khác để tài trợ cho công việc thời gian ngắn, như bộ trưởng ngân sách Gérald Darmanin tuyên bố hôm thứ Năm.
Tên giữa của COVID-19 nên là “tàng hình.” Con người có thể bị nhiễm vi khuẩn từ một tới ba ngày trước khi thấy các triệu chứng - gồm không ho, nhảy mũi hay sốt – trong điều gọi là “truyền nhiễm không có triệu chứng.” Một nghiên cứu của Singapore cho thấy rằng 10% truyền nhiễm là lây lan không có triệu chứng. Nghiên cứu 3,711 hành khách và nhân viên du thuyền Diamond Princess cho thấy rằng 1/5 những người mang bệnh COVID-19 đều không phát triển các triệu chứng. Một số trong những người này lây lan vi khuẩn qua “truyền nhiễm không có triệu chứng.” Tỉ lệ những người bị lây bệnh mà không bao giờ phát triển các triệu chứng có thể nhiều tới 1/3 đối với tổng dân số người trẻ tuổi và mạnh khỏe hơn những người phục vụ trên thuyền. Khả năng lây lan của vi khuẩn rất dễ từ người sang người là lý do tại sao người được yêu cầu giữ khoảng cách vật lý nơi nơi công cộng. Nhưng con ngưiờ vẫn phải đi ra ngoài để mua những nhu yếu phẩm tại những nơi thường có nhiều người đến.
Vài năm trước, bên bàn nhậu, tui có nghe một cha bợm rượu kể lại chuyện sau: Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, chả may, nó sổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa ra mà đã có người đến gõ cửa. Hỏi: Sao anh biết là con vẹt này của tôi? Đáp: Nó chối leo lẻo nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.
Từ ngày đại dịch cúm Corona Virus lan tràn ra khắp thế giới, lan tới tận nước Mỹ hiền lành, nhiều giới kinh doanh bị ảnh hưởng nặng nề. Ảnh hưởng nhứt vẫn là bà con trong ngành thẩm mỹ, do nghề nghiệp phải tiếp xúc quá gần với khách hàng, nên bắt buộc phải đóng cửa để tránh sự lây lan. Nhìn qua xứ Phật Ấn Độ, Tổng Thống nước họ lên đài truyền hình vừa ban lịnh nội bất xuất ngoại bất nhập 21 ngày trên toàn quốc, vừa ve vuốt năn nỉ người dân “Ở yên trong nhà 21 ngày hay la cà ngoài đường chơi để vi khuẩn corona tấn công lây bịnh chết chóc khiến đất nước phải lùi lại 21 năm, bà con chọn đi”. Ai mà muốn đất nước mình thụt lùi lại mấy chục năm trong khi thế giới tiến bộ từng ngày, vậy là lịnh ban ra, và Cảnh Sát tuôn ra đường với cây roi mây lăm lăm trên tay, để trừng trị những người bất tuân luật pháp tạm thời.Cô Tư coi cảnh quí ngài cảnh sát xứ Ấn quất cây roi mây vô những người dám chạy rong ngoài đường, hay tụ năm tụ ba ngồi tỉnh bơ trước cửa nhà hút thuốc, a lê hấp, vô nhà mà ngồi,
Do tình hình đại dịch Corona virus, để tránh lây lan theo những hướng dẫn, đề nghị của cơ quan Y Tế địa phương và tiểu bang California, văn phòng chính của Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) sẽ đóng cửa không tiếp xúc với công chúng cho tới khi có thông báo mới. Tuy nhiên, văn phòng vẫn mở cửa cho các nhân viên làm việc. Nếu bạn cần gia hạn bằng cấp hành nghề, xin giấy phép môn bài, hoặc thay đổi chi tiết cá nhân xin vui lòng ghi danh với : www.breeze.ca.gov
Thời gian rảnh rổi phải ở nhà tránh lây lan dịch Corona virus, chị em bạn gái không còn có dịp trang điểm hay diện đẹp đi làm đi chơi…, thì chúng ta ở trong nhà cùng gia đình, dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng sạch sẽ, chăm sóc vườn hoa cây trái, những chuyện mà khi bận rộn làm việc, không có nhiều thờì gian, nhất là gần gũi, chăm sóc, chơi đùa với các con. Hơn thế nữa, với đôi bàn tay khéo léo, phụ nữ có thể tự may lấy những tấm khẩu trang che mũi, che miệng, cho người thân trong nhà dùng khi cần ra ngoài đường, đi chợ, đi ngân hàng, đi đổ xăng, đi theo hẹn với bác sĩ nếu có máy may. Nếu may nhiều, dư ra, hãy cho bạn bè không biết may, gởi tặng cho nhà thương nào cần. Khi may khẩu trang, bạn nhớ nên có túi để có thể nhét vào miếng “Filter” có thể lấy ra thải bỏ sau khi dùng thì bác sĩ, y tá, hay nhân viên làm việc trong nhà thương mới dùng được. May rất dễ chỉ cần vải 100% cotton, sợi giây thun, xếp 2, hay 3 li là vừa vặn. Các bạn có thể tìm trên mạng “YouTube” hướng dẫn cách may.
Họng được cấu tạo như thế nào? Cuống họng là một ống cơ bắp lót bằng một màng nhờn, chiều dài khoảng 2.7 phân và kéo dài từ phía sau của mũi tới thực quản.Nó cấu tạo một phần của hai bộ phận khác nhau là hô hấp và tiêu hóa.Không khí và thực phẩm đi qua đó và chúng ta rất ngạc nhiên là sự cộng sinh này xẩy ra êm ả. Họng chia ra làm ba vùng. Phần trên cùng là mũi hầu, bắt đầu từ xoang mũi. Từ đây không khí và các chất tiết từ mũi và các xoang bắt đầu chẩy ra. Phần giữa là họng miệng, rộng nhất của họng. Chính nơi đây, ngay ở dưới vòm miệng, là đường dẫn không khí hợp với hệ thống chuyên trở thực phẩm. Ở phần thấp nhất của họng là hầu thanh quản với các đường hô hấp và tiêu hóa. Vì chúng gặp nhau, có người cho rằng thực phẩm và nước thường thường đi nhầm đường nhiều hơn. Các ống dẫn không khí, bắt dầu từ phiá sau của họng,uốn cong về đằng trước. Ở đó nó trở thành thanh quản với các dây thanh âm.Thanh quản mở vào khí quản rồi lên phổi.
Thị Trưởng Tạ Đức Trí đã tuyên bố về kết quả cuộc bỏ phiếu nói trên như sau: “Một lần nữa, cư dân của thành phố Westminster đã lên tiếng thật rõ ràng và dứt khoát. Chân thành cảm tạ sự ủng hộ vững vàng của quý vị đối với khối đa số trên hội đồng thành phố và tiếp tục đồng hành cùng chúng tôi trong nỗ lực duy trì hình ảnh “All-America City” của thành phố Westminster. Chúng tôi trân quý niềm tin của cử tri dành cho chúng tôi trong việc cải thiện thành phố ngày một tốt đẹp hơn cho mọi gia đình sinh sống và làm việc. Qua lá phiếu của mình, quý cử tri đã trao cho chúng tôi một sứ mạng rõ ràng là tiếp tục trọng trách đại diện cho quyền lợi chính đáng của mọi cư dân trong thành phố. Dù cuộc bầu cử dai dẳng đã có lúc trở nên căng thẳng, quý cư dân vẫn vững tin vào chúng tôi bằng những lá phiếu. Chúng tôi xin chân thành tri ân sự ủng hộ mạnh mẽ này và chúng tôi tâm nguyện sẽ tiếp tục cống hiến, phục vụ cư dân bằng việc cải thiện cung cách làm việc của Tòa Thị Chánh.
Tháng 5, 2017, tại Hội nghị Y tế Toàn cầu WHA (World Health Assembly) ở Geneva, Thụy Sĩ, lần đầu tiên đại diện 194 nước thành viên của Tổ chức Y tế Quốc tế WHO (World Health Organization) đã được quyền bầu trực tiếp người chủ tịch. Sau nhiều tháng tranh cử gay go, ông “Tedros” Adhanom Ghebreyes người Ethiopian đã chiến thắng với 133 phiếu thuận. Người về nhì, Bác sĩ David Nabarro của Anh, được 50 phiếu. Ông Tedros kế nhiệm Bác sĩ Margaret Chan — một công dân Gia Nã Đại gốc Hồng Kông, để trở thành người thứ 8 và người Phi Châu đầu tiên giữ chức vụ quan trọng này.
Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham (CH-South Carolina) và TNS Chris Coons (DC-Delaware) và một nhóm các thượng nghị sĩ lưỡng đảng hôm Thứ Năm đã “khẩn cấp” yêu cầu rằng TQ “lập tức” đóng cửa tất cả cáca hoạt động chợ ướt [chợ bán động vật hoang dã] mà đã bị liên kết với đại dịch vi khuẩn corona, theo bản tin Newsmax cho biết hôm Thứ Năm. Trong một lá thư mà Fox News có được, TNS Graham và TNS Coons thúc giục Đại Sứ TQ Cui Tiankai đóng cửa các chợ để “bảo vệ” thế giới khỏi bị “nguy hiểm sức khỏe thêm nữa.”
New York, trung tâm đại dịch vi khuẩn corona tại Mỹ, đã có mức tăng hàng ngày thấp nhất số người vào bệnh viện kể từ cuộc khủng hoảng bắt đầu, nhưng Thống Đốc Andrew Cuomo cảnh báo rằng tiểu bang mới chỉ ở “đợt sóng đầu,” theo CNN cho biết hôm Thứ Năm, 9 tháng 4. “Bạn vẫn chưa ra khỏi rừng,” ông Cuomo cho biết như vậy trong cuộc họp báo hôm Thứ Năm. “Chúng ta đã làm xong vài điều vĩ đại và chúng ta đã cứu mạng bởi vì chúng ta tuân thủ các chính sách này (như ở trong nhà).”
Phi Luật Tân hôm Thứ Tư bày tỏ tình đoàn kết với Việt Nam sau khi Hà Nội phản đối đều mà họ gọi là tài duyên phòng của Trung Cộng đã đâm chìm tàu cá Việt Nam trong vùng Biển Đông tranh chấp, theo AP cho biết hôm Thứ Năm.
là quốc gia cuối nguồn của dòng Mekong, Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) của Việt Nam lâu nay đã gánh chịu thiệt hại nặng nề từ những con đập thủy điện phía thượng nguồn. Lần này, Việt Nam nên ứng xử thế nào khi đích thân một doanh nghiệp Nhà nước Việt Nam nhúng tay vào làm chủ đầu tư con đập Luang Prabang?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.