Hôm nay,  

Một cái nắm tay, một mùi hương, một đời người: Những đường biên hiện sinh trong văn chương và Phật học của Phan Tấn Hải

22/01/202614:40:00(Xem: 1247)
blank

Một cái nắm tay, một mùi hương, một đời người:

Những đường biên hiện sinh trong văn chương và Phật học của Phan Tấn Hải
 

Tô Đăng Khoa

 

Ở tuổi mười bảy, trong sân chùa Xá Lợi một buổi chiều Sài Gòn, nhân vật “tôi” trong truyện ngắn Đuổi Bắt Một Mùi Hương bất chợt nắm tay một cô bé áo trắng. Đúng khoảnh khắc ấy, một mùi hương lạ thoảng qua trong gió. Cái nắm tay run rẩy và mùi hương mong manh đó đã bám theo nhân vật chính suốt nhiều thập niên, len vào cả khói lửa chiến tranh, theo qua trại tị nạn, đi cùng những năm tháng tu thiền, cho đến khi được gọi tên lại trong cuộc đối thoại với Thầy Đồng Nguyên trên núi Đại Tùng Lâm. Ở đây, giữa xúc chạm thân thể và giáo lý nhà Phật, giữa ái luyến tuổi trẻ và thực tập vô trụ, độc giả chúng ta bắt gặp những đường biên hiện sinh tiêu biểu trong văn chương Phan Tấn Hải: nơi đời sống thường ngày và cái nhìn Phật học chỉ cách nhau một làn hương rất mỏng.

Một đường biên khác cũng được nhận ra trong truyện ngắn Thiếu Nữ Trong Ngôi Nhà Bệnh. Giữa quán Baron xô bồ, căn hộ nghèo ở Quận Cam và mùi thuốc trị ung thư còn ám trên da thịt, cô gái bệnh và người kể chuyện vẫn yêu nhau bằng những cử chỉ nhỏ nhoi đằm thắm: ly cà phê, cái ôm, giấc ngủ chung cuối cùng với nhau. Sáng hôm sau, nàng mất, với giọt nước mắt đã khô và nụ cười còn tươi, để lại cho người kể một thói quen rất lạ: mỗi lần giật mình thức giấc lại đọc thầm ba biến Đại Bi cho nàng và thì thầm: “Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ trên trần gian này.”

Câu nói tưởng như rất ngây thơ ấy là một tuyên ngôn thầm lặng của lối hành văn ngầm nhưng xuyên suốt trong cõi văn chương của Phan Tấn Hải: trước khi là bệnh nhân, di dân, ký giả hay cư sĩ, tất cả chúng ta đều chỉ là những đứa trẻ lạc vào một thế giới đang ngày càng gia tốc trong bạo lực, dối trá và tàn ác. Có lẽ chính vì vậy mà Phan Tấn Hải luôn chọn gìn giữ trong chữ nghĩa của mình một vùng biên cương hiện sinh, một đồn lũy cuối cùng của cái chí thiện để bảo vệ cho sự “trong trẻo của trẻ con” – một sự ngây thơ có chủ ý, không chịu đầu hàng ngay giữa thời đại mà dối trá và tàn ác đang ngự trị khắp nơi.

Từ “tiền đồn” ấy, anh viết với hành trạng như một kẻ ở miền xa – miền xa ở đây không chỉ theo nghĩa địa lý (giữa Việt Nam và hải ngoại), mà còn là “ở xa” những tư duy tính toán, những “cò kè bớt một thêm hai” của “người lớn”. Ở miền xa đó, anh Phan Tấn Hải vừa viết báo, vừa dịch kinh, vừa kể “truyện cổ tích đời thường”. Anh hành sự như một chiến sĩ giữ gìn chiến tuyến chí thiện và ngây thơ cho con người. Tác phẩm của Phan Tấn Hải ra đời từ nơi những lằn ranh hiện sinh đó: giữa sống và chết, giữa Sài Gòn trước 1975 và Quận Cam đương đại, giữa cổ tích và hiện thực, và đặc biệt giữa hai bút hiệu của chính mình: Nguyên Giác và Phan Tấn Hải. Một bên là bản sắc cư sĩ viết Phật học, một bên là bản sắc nhà văn, nhà báo đời thường; hai cái tên như hai bờ của dòng sông văn chương Phan Tấn Hải, nhưng ở dưới đáy lại là cùng một dòng chảy, như chính anh từng tâm sự với độc giả: chỉ là “trâu bùn qua sông”, chỉ là viết để cho cái “tôi” tan đi. Thế nhưng, khi độc giả chúng ta tắm trong dòng sông chữ nghĩa đó của anh, ta vẫn cảm kích những “phù sa” âm thầm vun bồi từ dòng chảy ấy, cho cây cối hai bờ hiện sinh được xanh tươi.

Bài viết này, khởi đi từ hai hình ảnh cụ thể:  một cái nắm tay,  và một mùi hương, muốn phác lại những đường biên hiện sinh đó trong thế giới văn chương và Phật học của Phan Tấn Hải – để từ đó thấy rõ hơn đóng góp một đời người rất riêng mà thầm lặng của anh: một cách tiếp cận Phật học rất đời thường, nơi anh vừa là “trẻ con của trần gian”, vừa là “kẻ ở miền xa” cố giữ cho mình một cái nhìn hiền lành giữa thế giới đầy dẫy dối trá và độc ác.

  

Một cái nắm tay và đường biên hiện sinh Yêu-Tu

Khởi đi từ hình ảnh một cái nắm tay và một mùi hương, có lẽ tự nhiên nhất là trở lại với truyện ngắn Đuổi Bắt Một Mùi Hương, nơi hai chi tiết ấy xuất hiện lần đầu như một “hạt giống” cho cả thế giới văn chương Phan Tấn Hải. Ở đây, tuổi mười bảy là tuổi của một mối tình học trò--tuổi mà thân thể và tâm linh lần đầu chạm vào nhau một cách sâu xa: một bên là xúc giác rất cụ thể của da thịt trong khoảnh khắc nắm tay cô bé áo trắng ở sân chùa Xá Lợi, một bên là làn hương không xác định đã theo nhân vật “tôi” suốt gần trọn đời người. Từ điểm khởi đầu tưởng chừng “tầm thường” ấy, truyện ngắn dẫn người đọc đi qua một đường biên khác: đường biên giữa ái luyến tuổi trẻ và con đường tu học sau này.

Điều đáng chú ý là Phan Tấn Hải không xử lý ám ảnh ấy bằng cách phủ nhận hay đè nén. Nhân vật “tôi” mang theo cái nắm tay và mùi hương ấy vào trong chiến tranh, trong những năm tháng tị nạn, rồi cả trong thiền đường. Khi đã thuộc lòng Bát Nhã Tâm Kinh, hiểu rằng sắc–thanh–hương–vị–xúc–pháp đều là không, anh vẫn phải thú nhận với chính mình rằng với riêng anh thì mùi hương đó “là có như thật, như thiệt, hễ nghĩ tới là hiện ra”. Chỉ đến khi gặp Thầy Đồng Nguyên trên núi Đại Tùng Lâm, nghe nhắc lại Tứ Liệu Giản của Lâm Tế – “đoạt nhân bất đoạt cảnh” – nhân vật mới nhận ra mình đã để cho chính mùi hương ấy “đoạt mất tâm”, đã ở thế bị cảnh đoạt chứ không phải đoạt nhân. Đuổi bắt mùi hương thì kẹt, mà cố gắng chạy trốn nó cũng vẫn là kẹt trong một cực khác.

Ở bình diện này, Đuổi Bắt Một Mùi Hương có thể được đọc như một truyện ngắn về đường biên yêu – tu: tình cảm tuổi trẻ không bị xóa khỏi đời sống tâm linh, nhưng cũng không được quyền chiếm hữu toàn bộ ý thức. Cách nhân vật “tôi” học sống chung với ái luyến của mình – không thần thánh hóa, không trấn áp, mà soi rọi nó bằng cái nhìn vô trụ – chính là một mô hình thu nhỏ cho cách Phan Tấn Hải đi lại trên các đường biên hiện sinh khác trong toàn tập truyện: luôn xuất phát từ những kinh nghiệm rất thân xác, rất đời thường, rồi để cho ánh sáng Phật học chiếu vào đó mà không làm mất đi độ ấm của con người. Từ cái nắm tay tuổi mười bảy ấy, ta bắt đầu nhìn ra logic nội tại của cả một đời viết: logic của một người vừa yêu, vừa tu, vừa ý thức sâu sắc rằng mọi ám ảnh – kể cả ám ảnh đẹp đẽ nhất – cũng chỉ là một mùi hương thoảng qua.

  

Một mùi hương: từ đời thường đến Phật học

Nếu cái nắm tay là khoảnh khắc thân xác lần đầu chạm vào tình yêu và mở ra đường biên yêu – tu, thì mùi hương lại là đường dây nối dài suốt gần trọn đời người của nhân vật “tôi”. Trong Đuổi Bắt Một Mùi Hương, chính anh thú nhận rằng có hai cảm giác đã đeo đẳng mình qua nhiều thập niên: cảm giác ở bàn tay khi bất chợt nắm tay cô bé sân chùa, và cảm giác về một mùi hương khó gọi tên, thoạt tiên tưởng là mùi hoa ngọc lan, nhưng càng về sau càng trở nên mơ hồ. Mùi hương ấy trở thành một dạng ký ức tiền-ngôn ngữ: anh không diễn tả nổi nhưng hễ “nghĩ tới là hiện ra”, không chỉ trong những phút nhớ nhung, mà ngay cả giữa giờ thiền định.

Điểm đáng nói là Phan Tấn Hải không để mùi hương trượt sang chỗ siêu hình rỗng tuếch. Anh luôn giữ nó bám chặt vào đời thường: mùi hương trên tóc một cô bé tuổi mười bảy; mùi hương lẫn trong khói thuốc, trong mồ hôi, trong những buổi ngồi ôn thi ở sân chùa Xá Lợi; mùi hương quay lại trên núi Bình Dương, trong đêm gió mặn Đại Tùng Lâm; và sau này là mùi nước hoa Chanel trên tóc cô gái ung thư trong Thiếu Nữ Trong Ngôi Nhà Bệnh. Mùi hương, vì thế, là cái mối nối bí mật giữa nhiều “kiếp sống” khác nhau của nhân vật – và cũng là giữa nhiều “kiếp viết” khác nhau của chính tác giả.

Chính trong Lời thưa cho tập truyện, Phan Tấn Hải đã thú nhận ước mơ “chỉ viết truyện cổ tích”, nhưng là cổ tích được đem thả vào đời thường: cổ tích của những người tị nạn, của những cô gái ung thư, của những kẻ thất nghiệp, những Phật tử cư sĩ lầm lũi giữa phố xá Quận Cam. Mỗi truyện, theo lời anh, là một “kiếp sống” anh sinh ra, sống trọn trong đó, rồi tan đi khi câu chuyện khép lại. Ở đây, mùi hương không chỉ là dấu vết của một mối tình thanh xuân, mà là biểu tượng cho chính cái “khí vị” cổ tích còn sót lại trong đời thường bầm dập: mong manh, thoảng qua, không nắm bắt được nhưng lại ám ảnh sâu xa.

Khi nhân vật “tôi” cố gắng “vẽ lại mùi hương”, anh rốt cuộc nhận ra rằng không có mùi hương nào “tự có” cả: mùi hương luôn đi cùng mắt nhìn, hơi thở, cảnh trí, ký ức, tiếng chim, tiếng sóng, tiếng bạn bè cười, lời Thầy nói. Kết quả của nỗ lực vẽ ấy hiện ra như  một vòng tròn Thiền tông – một nét cọ duy nhất, nơi mọi thứ cùng hiện mà không thứ gì được phân biệt, gọi tên. Đây là một chuyển động rất đặc trưng của Phan Tấn Hải: từ một hình ảnh rất cụ thể (mùi hương), anh dẫn người đọc đến ngưỡng cửa của một kinh nghiệm Thiền học mà không cần thuyết giảng dài dòng. Phật học, trong văn anh, như một cách để nhìn lại những ám ảnh rất người – mùi hương ấy, khi được soi dưới ánh sáng vô thường và vô ngã, bỗng lộ ra bản chất không-thể-bị-nắm-bắt của mọi kinh nghiệm.

Bản chấn không-thể-bị-nắm-bắt này của mọi kinh nghiệm chính là cách mà Phan Tấn Hải đã làm sống lại cốt lõi của vô thường một khái niệm thường bị ngộ nhận nhất trong Phật Học.

Nếu đọc rộng hơn toàn tập, chúng ta thấy mùi hương trở thành một motif lặp lại: mùi hương sân chùa Xá Lợi, mùi hương núi rừng Đại Tùng Lâm, mùi da thịt, mùi thuốc bệnh viện, mùi Chanel trên tóc cô gái ung thư. Đó là những mùi hương rất “trần gian”, nhưng dưới cách viết của Phan Tấn Hải, chúng đồng thời là những cửa ngõ dẫn vào vùng biên giữa cổ tích và đời thường, giữa cảm giác và tuệ giác. Cái nhìn Phật học của anh không xóa đi tính cụ thể của mùi hương; trái lại, chính nhờ “chịu khó đứng gần” với những mùi hương ấy, anh mới chỉ cho người đọc thấy được chiều kích sâu hơn của chúng: chúng là dấu tích của duyên khởi, của vô thường, của tất cả những gì không thuộc về ta mà ta cứ tưởng là “của mình”.

Có thể nói, nếu cái nắm tay khởi động đường biên yêu – tu, thì mùi hương, trong vai trò một “kiếp cổ tích” kéo dài, khởi động đường biên giữa cổ tích và đời thường, giữa cảm xúc bản năng và cái nhìn Phật học. Ở nơi đường biên đó, Phan Tấn Hải giữ cho văn chương của mình một “hương vị” rất riêng: dịu, nhẹ, không lên gân, nhưng cứ lẩn khuất mãi, không tan.

  

Một đời người: đường biên sống – chết, Việt Nam – hải ngoại và đường biên bản sắc Nguyên Giác / Phan Tấn Hải

Nếu cái nắm tay và mùi hương là hai hạt nhân cảm giác, thì “một đời người” là không gian rộng nơi những hạt nhân ấy vang dội. Ở đây, Thiếu Nữ Trong Ngôi Nhà Bệnh là một trong những truyện tiêu biểu nhất cho cách Phan Tấn Hải đặt nhân vật trên đường biên sống – chết, đồng thời kéo đường biên ấy qua các tọa độ Việt Nam – hải ngoại và qua chính bản sắc tác giả.

Trong Thiếu Nữ Trong Ngôi Nhà Bệnh, không có những cảnh hấp hối bi kịch hay những lời trăn trối đẫm nước mắt. Cái chết đến rất lặng: một đêm hai người còn ôm nhau ngủ trên chiếc giường nhỏ ở căn hộ Quận Cam, với mùi thuốc, mùi Chanel, mùi mồ hôi trộn lẫn; sáng ra, nàng đã đi, như một đứa trẻ “buồn ngủ quá” mà không bao giờ thức dậy nữa. Người kể – một ký giả tị nạn nghèo – không có gì nhiều ngoài thói quen đọc Đại Bi cho nàng, giật mình giữa đêm lại chạm thấy mùi hương ấy trên gối, rồi lầm bầm câu “chúng tôi chỉ là những đứa trẻ trên trần gian này”. Cả đời người, cả biên giới sống–chết và Việt–Mỹ, rốt cuộc thu lại trong một hình ảnh giản dị: hai đứa trẻ lạc vào cõi đời, một đứa đi trước, một đứa ở lại với trách nhiệm đọc những bài kinh lẩm bẩm cho cả hai.

Ở đây, đường biên sống – chết được làm mềm/dịu đi rất nhiều. Nó không còn là ranh giới giữa bi kịch và hạnh phúc, giữa tuyệt vọng và cứu rỗi, mà giống một đường vạch phấn mờ trên sân chơi của “trẻ con trần gian”. Chính vì vậy, giọng văn không hề bi lụy: anh kể chuyện ung thư, thất nghiệp, nợ nần, chết chóc bằng một giọng bình tĩnh, đằm, không tô màu. Đó là giọng của một người đã quen đứng trên nhiều đường biên: từng là cậu học trò Sài Gòn, người đi lính, người vượt biển, người ở đảo, người tị nạn, người ký giả hải ngoại, người cư sĩ Thiền tông – một đời người với quá nhiều thân phận chồng lên nhau.

Ở tầng này, đường biên Việt Nam – hải ngoại cũng hiện ra rất rõ. Những cảnh đời ở Quận Cam – chung cư nghèo, tiền tem thư, quán Baron, những chiếc xe cũ, những buổi lễ cầu siêu trong chùa Mỹ – luôn được kể trong thế đối sánh ngầm với Sài Gòn trước 1975, với xóm Chuồng Bò, với núi Bình Dương, với Đại Tùng Lâm, với tiếng gà, tiếng chim, tiếng sóng biển Vũng Tàu. Một đời người bị xé đôi giữa hai địa lý, giữa thời gian, nhưng thay vì than khóc lưu vong, Phan Tấn Hải để nhân vật của mình sống trong trạng thái “kẻ ở miền xa”: chấp nhận khoảng cách, chấp nhận lưng chừng, chấp nhận mang theo trong mình hai bờ mà không chọn thuộc trọn về bờ nào.

Trên tất cả những đường biên mà ta đọc được, nổi lên một đường biên hiện sinh khác: đường biên bản sắc giữa Nguyên Giác và Phan Tấn Hải. Trong đời thực, Nguyên Giác là tên gọi của cư sĩ viết sách Phật học, dịch kinh, biên soạn về Thiền tông, về Tuệ Trung, Trần Nhân Tông; còn Phan Tấn Hải là nhà văn, nhà báo, người viết truyện ngắn, phóng sự, tiểu luận cho báo chí hải ngoại. Hai cái tên như hai bờ khác nhau của cùng một con người. Nhưng trong Lời thưa và trong chính văn chương của mình, anh lại cố ý làm mờ biên giới đó: anh kể rằng mỗi truyện là một kiếp sống anh đi qua, rằng anh chỉ là “trâu bùn qua sông”, với mục đích viết là để tan cái tôi.

Nhìn từ góc độ này, có thể nói bản thân Phan Tấn Hải – với hai bút hiệu Nguyên Giác và Phan Tấn Hải – cũng là một “truyện ngắn” hư hư thực thực  khác về đường biên hiện sinh. Nguyên Giác là tên anh mang khi đứng trong không gian đạo pháp, nhưng đến khi bước vào quán Baron, ngồi bên cô gái ung thư, đứng trước quầy báo, lội nước trong những con hẻm Sài Gòn cũ, Nguyên Giác không mất đi; anh chỉ đổi chiếc áo ngôn ngữ, đổi nhịp câu chữ, để cái nhìn Phật học có thể ẩn mình trong đời sống bình thường. Ngược lại, khi anh ký tên Nguyên Giác dưới một cuốn sách Thiền tông, những chi tiết rất “đời”, rất “người” của Phan Tấn Hải – ký giả, tị nạn, người Quận Cam – cũng vẫn còn đó, như một lớp nền thực tại không thể gạt bỏ.

Một đời người – đời người của nhân vật và đời người của chính tác giả – vì thế cũng sống trên nhiều đường biên: sống – chết, yêu – tu, Việt Nam – hải ngoại, Nguyên Giác – Phan Tấn Hải. Nhờ chịu ở trên những biên giới đó, văn chương của anh giữ được một thế cân bằng hiếm có: không giảng pháp, không than thân. Thay vào đó, anh giữ cho mình – và cho người đọc – một cách nhìn hiền lành: nhìn đời như những “đứa trẻ trên trần gian”, nhìn mình như “kẻ ở miền xa”, nhìn việc viết như một cơ hội để “trâu bùn qua sông” mà vẫn kịp để lại trên hai bờ những lớp phù sa lặng lẽ.

  

Phan Tấn Hải và giấc mơ truyện cổ tích

Nhìn lại từ một cái nắm tay, một mùi hương, và một đời người, cõi văn chương của Phan Tấn Hải hiện ra như một dòng chảy lặng. Từ những chi tiết rất nhỏ, các đường biên hiện sinh dần lộ ra: giữa yêu và tu, giữa sống và chết, giữa đạo và đời.

Anh viết như một kẻ ở miền xa, nhìn đời sống chậm hơn. Ở nhịp điệu ấy, những điều rất nhỏ mang sức nặng của cả một đời người.

Giấc mơ truyện cổ tích, trong trường hợp này, là một cách giữ lấy sự trong trẻo có ý thức. Một cách không để mình già đi cùng với bạo lực của thế giới. Trong cổ tích, thiện và ác còn nhận ra được; con người không ám ảnh xây dựng bản sắc; họ làm điều cần làm rồi lặng lẽ đi.

Một cái nắm tay, một mùi hương, một đời người – dưới ngòi bút Phan Tấn Hải – lặng lẽ nhắc rằng: khi con người còn sống hiền lành với nhau, cổ tích vẫn chưa rời khỏi thế gian.

  

GHI CHÚ CỦA VIỆT BÁO:

Tập truyện Đuổi Bắt Một Mùi Hương của Phan Tấn Hải đã có bán trên BARNES & NOBLE (barnesandnoble.com). 416 trang, bìa mềm, 6” x 9”, giá bán: US$25.00. Xin bấm vào đường dẫn rút ngắn sau:

https://bn.com/s/9798260319826

Nhóm từ tìm kiếm: duoi bat mot mui huong, phan tan hai

Hoặc liên lạc với NXB Văn Học Press qua địa chỉ email sau để mua sách có chữ ký của tác giả: [email protected]




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời Dịch Giả: Các học giả Phật giáo đều biết rằng Thiền, cũng như tất cả các phương thuốc trong cõi này, cũng có thể có tác dụng phụ bất lợi, nếu học nhân không biết cách đối trị. Thí dụ, nhà sư Đề Bà Đạt Đa đã tu tới mức Tứ Thiền, nhưng rồi lại phạm lỗi báng Phật và phá hòa hợp tăng. Thí dụ, Kinh kể rằng một số vị sư tu thiền với pháp quán bất tịnh, nhưng rồi thân tâm suy sụp, nên Đức Phật yêu cầu nhóm sư này chuyển sang pháp niệm hơi thở. Trong thời này, vì hoàn cảnh xa cách và bận rộn ở hải ngoại, một số Thầy khi dạy Thiền đã cho thực tập liền, bỏ qua các bước chuẩn bị quan trọng, trong đó các bước quan trọng nhất là phải giữ giới, tin sâu nhân quả, tạo nhân lành phước đức.
-- Hạ Viện Thông Qua Dự Luật Ngân Sách Tạm Thời Của Cộng Hòa, Mở Đường Cho Cuộc Đối Đầu Ở Thượng Viện. -- Trump Đòi Thu Hồi Giấy Phép Phát Sóng Đài Nào Chỉ Trích Ông. -- Thăm dò mới: Người Mỹ bi quan hơn về hướng đi của đất nước. -- Dân cử Dân Chủ bị bắt tại cơ sở ICE ở New York. -- Nga và Việt Nam dùng lợi nhuận năng lượng để né trừng phạt Mỹ trong các hợp đồng vũ khí. -- Trump Bác Viện Trợ Quân Sự Cho Đài Loan, Chuyển Hướng Bán Vũ Khí. -- Ủy ban do RFK Jr. bổ nhiệm thay đổi khuyến nghị tiêm chủng trẻ em. -- Chính Quyền Trump Yêu Cầu Tối Cao Pháp Viện Bãi Nhiệm Thống Đốc Fed Lisa Cook. -- Trump đòi sa thải công tố liên bang vì không truy tố Letitia James. -- Luật Sư Bộ Tư Pháp Đưa Sai Sự Thật Để Tòa Đuổi Trẻ Em Guatemala. -- California Tiếp Tục Đầu Tư Điện Gió Ngoài Khơi Bất Chấp Trump Cắt Ngân Quỹ. -- Công Đoàn Pháp Đình Công Chống ‘Thắt Lưng Buộc Bụng’, Tạo Áp Lực Lên Macron. -- Nghị Quyết Do Phía Dân Chủ Lãnh Đạo Tại Thượng Viện Kêu Gọi Công Nhận Nhà Nước Palestin
Chính quyền TT Trump đang khôi phục lại các cuộc “kiểm tra cộng đồng xung quanh” nhằm giám sát tất cả những người có thẻ xanh muốn nộp đơn xin quốc tịch Hoa kỳ. Trong các cuộc kiểm tra này, nhân viên Sở di trú có thể phỏng vấn hàng xóm và đồng nghiệp của đương đơn. Những cuộc điều tra này nhằm xác định xem đương đơn có đáp ứng các điều kiện để trở thành công dân Hoa kỳ hay không, bao gồm: có tư cách đạo đức tốt, tuân thủ Hiến pháp Hoa Kỳ và ủng hộ trật tự cũng như hạnh phúc của Hoa kỳ.
Nhiều ký ức về nhiệm kỳ trước của Trump vẫn còn nguyên vẹn: những luận điệu chống di dân gay gắt, hứa hẹn sẽ trục xuất hàng loạt, mở rộng chiến dịch bố ráp trên toàn quốc và huy động cả lực lượng cảnh sát địa phương vào cuộc. Di dân và các công ty, xí nghiệp không thể quên những gì đã xảy ra: Cơ quan Di trú và Hải quan (ICE) liên tục bố ráp, bắt bớ tại các nhà máy thịt, công trường và nông trại. Những cuộc bố ráp thường diễn ra ngay giữa giờ làm việc, gieo rắc bao nỗi kinh hoàng. Đối với di dân, đó là cảnh bị giam giữ, gia đình ly tán, và cuối cùng là bị trục xuất. Đối với các công ty xí nghiệp, đó là bất ngờ bị thiếu người làm, xoay sở không kịp nên có nhiều chỗ phải đóng cửa, ngừng hoạt động.
Trong cuộc phỏng vấn đầu tiên kể từ khi đăng quang, Giáo hoàng Leo XIV đã thẳng thắn bàn về những vấn đề lớn của thời đại: bất bình đẳng thu nhập, sự chia rẽ trong xã hội và nhu cầu khẩn thiết của hòa bình. Nhân loại có tiềm năng vượt thắng bạo lực và hận thù vốn đang xé nát chúng ta,” ngài nói. “Sự phân cực nay thành đặc điểm của thời đại, nhưng nó chẳng đem lại ích lợi cho số đông, ngoài một thiểu số hưởng lợi, còn phần lớn nhân loại tiếp tục khổ đau.”
Theo Viện Giáo Dục Quốc Tế, đơn vị theo dõi các chương trình dành cho sinh viên nước ngoài, trong năm học 2023-2024 có hơn 1.1 triệu sinh viên quốc tế tại Hoa Kỳ. Hơn một nửa trong số đó đến từ Trung Quốc hoặc Ấn Độ. Nhưng những chính sách hạn chế người nhập cư thuộc mọi thành phần (trong đó có sinh viên) của chính quyền Trump đang làm giảm đáng kể con số này. NAFSA (Hiệp Hội Các Nhà Giáo Dục Quốc Tế) và JB International (một công ty công nghệ giáo dục vì lợi nhuận) ước tính số lượng sinh viên quốc tế tại các trường đại học Hoa Kỳ vào mùa thu năm 2025 dự kiến sẽ giảm 30% đến 40% so với năm ngoái, tương đương khoảng 150,000 sinh viên. Lý do là vì các hạn chế visa mới; nhiều cuộc hẹn xin visa bị hủy bỏ tại các tòa đại sứ và lãnh sự Hoa Kỳ ở nhiều quốc gia như Ấn Độ, Trung Quốc, Nigeria, Nhật Bản.
Chính quyền Trump hiện đang liên tục mở rộng việc sử dụng các công cụ giám sát, thường dưới danh nghĩa chống gian lận, ngăn chặn tội phạm, phát hiện di dân không có giấy tờ. Nhưng những công cụ đó, từ việc truy cập dữ liệu DMV, nhận dạng khuôn mặt, khám xét điện thoại di động, thỏa thuận chia sẻ dữ liệu… hiện đang vượt xa những gì mà chính quyền mô tả là “thực thi luật nhập cư.” Mạng lưới kiểm soát kỹ thuật số này đặt mọi công dân Hoa Kỳ dưới sự giám sát chưa từng có. Bằng cách thu thập và liên kết chéo thông tin cá nhân, người dân có nguy cơ bị chính quyền theo dõi vì mục tiêu chính trị, đánh cắp danh tính và dữ liệu cá nhân. Bắt đầu với cái cớ giám sát di dân bất hợp pháp, nhưng tương lai có thể là tất cả mọi người. Trong một buổi họp báo trên mạng do American Community Media tổ chức vào đầu tháng 9, các chuyên gia đã bàn thảo về những nguy cơ mà người dân Hoa Kỳ đang phải đối mặt.
Trong chương trình Giáo Dục Cộng Đồng (Community Education), các lớp Thiền Thực Nghiệm được trường University of the West (Đại Học Tây Lai) công nhận là lớp học “Non-Credit” theo hệ mở rộng ngoại khoá cho cộng đồng người Việt do giảng viên Thích Thiện Trí giảng dạy.
Hầu hết các đảng viên Cộng hòa và nhiều quan chức chính quyền Trump tin rằng cuộc cạnh tranh của Mỹ với Trung Quốc có ý nghĩa gần như sự tồn vong. Nhưng thấy rõ là, Donald Trump không nằm trong số đó.
Một phúc trình mới của Đại học Yale vừa đưa ra bằng chứng cho thấy mạng lưới trại cải tạo trẻ em Ukraina do Nga điều hành rộng lớn hơn nhiều so với những gì trước đây các nhà điều tra ước lượng, với cả chương trình huấn luyện quân sự tại các trường thiếu sinh quân và cơ sở dành cho trẻ em từ 8 tuổi trở lên. “Các em được huấn luyện quân sự thật sự như việc ném lựu đạn, và trong một trường hợp chúng tôi biết có trẻ em còn tham gia chế tạo máy bay không người lái,” Nathaniel Raymond, giám đốc phòng nghiên cứu, nói trong một cuộc phỏng vấn với NPR.
-- Trump Và Thủ Tướng Anh Starmer Họp Báo Sau Khi Ký Kết Các Thỏa Thuận Đầu Tư. -- Dân Chủ Công Bố Kế Hoạch Ngân Sách Riêng khi Nguy Cơ Đóng Cửa Chính Phủ Đến Gần -- Ngưng Chiếu Jimmy Kimmel: Làn Sóng Tranh Cãi Lan Rộng Từ Quốc Hội Đến Hollywood. -- Người Cao Niên Muốn Chích Ngừa Covid Nên Làm Ngay Tuần Này. -- Chính Quyền Trump Sửa Bài Thi Công Dân, Khiến Việc Nhập Tịch Khó Hơn. -- Thượng Nghị Sĩ Và Các Hãng Bảo Hiểm Đặt Nghi Vấn Ủy Ban Vaccine Liên Bang. -- Chính Quyền Trump Gia Tăng Đưa Di Dân Vào Biệt Giam. -- Thẩm Phán Ép ICE Cải Thiện Điều Kiện Giam Giữ Di Dân Ở New York. -- Chính Quyền Trump Công Bố Liên Minh Giáo Dục Công Dân Với Các Nhóm MAGA. -- Fed Khẳng Định Giữ Vững Tính Độc Lập. -- Người Biểu Tình Được Xử Trắng Án Dù Trưởng Biên Phòng Ra Làm Chứng. -- Hội Đồng Regents Phê Chuẩn Việc Bổ Sung Thiết Bị Quân Sự Cho Cảnh Sát Đại Học California. -- Trump Vẽ Lại Khu Vực Bầu Cử, Quyền Đại Diện Thiểu Số Bị Đe Dọa. -- .....
J161. Indasamanagotta Jātaka -- Vị ẩn sĩ bướng bỉnh và con voi Tóm tắt: Một vị sư mới xuất gia không thích thực hiện bổn phận và muốn đi theo con đường riêng của mình. Đức Phật kể câu chuyện về một vị khổ hạnh ngoan cố, bất chấp lời khuyên của thầy mình, đã nuôi một con voi cưng và cuối cùng bị chính con voi giết chết.
(PENNSYLVANIA, ngày 17 tháng 9, Reuters) – Một vụ đấu súng dữ dội xảy ra tại thị trấn Codorus, quận York, Pennsylvania, hôm Thứ Tư khiến ba cảnh sát thiệt mạng và hai người khác bị thương nặng. Tay súng cũng bị cảnh sát bắn chết tại chỗ.
(WASHINGTON, ngày 17 tháng 9, Reuters) – Giữa lúc dư luận còn chưa nguôi sau vụ ám sát Charlie Kirk, chính quyền Tổng thống Donald Trump đang gấp rút chuẩn bị ban hành một sắc lệnh mới nhằm đối phó với bạo lực chính trị và ngôn ngữ thù hận (hate speech).
Chủ tịch Ủy ban Truyền thông Liên bang (FCC: Federal Communications Commission) Brendan Carr gợi ý rằng giấy phép phát sóng của ABC có nguy cơ bị thu hồi do những phát ngôn của Kimmel về Tyler Robinson, kẻ bị cáo buộc giết Kirk.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.