Hôm nay,  

GH Công Giáo VN gặp nghịch lý về ơn gọi: địa phương dư thừa các nhà quản lý tôn giáo, lại thiếu các nhà truyền giáo. Chỉ thị: 2026 là năm “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ truyền giáo”

04/02/202614:05:00(Xem: 2121)
blank

GH Công Giáo VN gặp nghịch lý về ơn gọi: địa phương dư thừa các nhà quản lý tôn giáo, lại thiếu các nhà truyền giáo. Chỉ thị: 2026 là năm “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ truyền giáo”
 

Bài phân tích sau đây của Petrus Do, từ thông tấn ucanews.com, đăng trên báo Herald Malaysia Online ngày 03 tháng 02 năm 2026.
Trong khi Giáo hội Công giáo toàn cầu đang vật lộn với sự suy giảm nhiều về ơn gọi, Giáo hội tại Việt Nam lại đối mặt với một thách thức khác biệt: làm thế nào để biến số lượng thặng dư đông đảo linh mục thành những nhà truyền giáo thực thụ chứ không chỉ là những linh mục quản xứ đơn thuần.
Tháng 1/2026, Giáo hội Công giáo Việt Nam đã chào đón 76 phó tế chuyển tiếp (transitional deacons) mới, những người dự kiến ​​sẽ được thụ phong linh mục trong vòng một năm. Họ đến từ chỉ năm giáo phận và một dòng tu trong số 27 giáo phận và 83 dòng tu nam giới trên cả nước. Việt Nam thường được mô tả là “vườn ươm ơn gọi” của Giáo hội châu Á, với 11 chủng viện lớn và các dòng tu đào tạo hàng trăm linh mục mỗi năm. Nhìn chung, khoảng 6.000 linh mục và 31.000 tu sĩ nam nữ phục vụ khoảng bảy triệu tín hữu Công giáo của đất nước nghe có vẻ không chỉ ấn tượng mà còn là niềm tự hào. Nhưng đằng sau những con số đáng kinh ngạc này là một nghịch lý đáng lo ngại: thừa thãi những người “cung cấp dịch vụ” bí tích nhưng lại thiếu trầm trọng tinh thần truyền giáo cần thiết để đến với những “vùng ngoại biên”.

Thừa thãi các nhà quản lý tôn giáo
Tại các trung tâm đô thị của Việt Nam, việc tìm thấy hai hoặc ba linh mục phục vụ một giáo xứ là điều phổ biến. Trong những “vùng an toàn” này, cuộc sống linh mục thường tập trung vào quản lý hành chính, các dịch vụ mục vụ, tổ chức các lễ hội huy hoàng và giám sát việc xây dựng các cơ sở nhà thờ. Ngược lại, ở vùng Tây Nguyên và vùng Tây Bắc, nơi các cộng đồng dân tộc thiểu số phải chờ đợi hàng tháng trời mới có một Thánh lễ. Các linh mục địa phương phải đi hàng trăm km qua những địa hình hiểm trở để đến những nhà nguyện lợp mái tranh đơn sơ. Sự phân bố không đồng đều này phản ánh một cuộc khủng hoảng bản sắc sâu sắc hơn. Một linh mục cao niên nhận xét rằng nhiều linh mục trẻ xuất thân từ những gia đình nhỏ, hiện đại, nơi họ được nuôi dưỡng trong sự thoải mái và được che chở khỏi khó khăn, lại gặp khó khăn khi phải sống trong môi trường khắc nghiệt. Đối với họ, việc được bổ nhiệm đến một trạm truyền giáo xa xôi thường không được coi là một ân sủng, mà là một hình thức “lưu đày” hoặc trừng phạt. Sự tôn kính truyền thống của người Việt Nam đối với linh mục như một “thầy cả” càng làm phức tạp thêm vấn đề. Nền văn hóa này khuyến khích sự tập trung vào quyền lực và uy tín hơn là sự phục vụ khiêm nhường. Kết quả là một tâm lý “ở nhà” — sự ưu tiên cho sự an toàn của khuôn viên giáo xứ hơn là sự bất định của cánh đồng truyền giáo.

Một cuộc khủng hoảng về bản sắc truyền giáo


Bản sắc cốt lõi của một linh mục không chỉ đơn thuần là người ban phát các bí tích, mà còn là một “nhà truyền giáo”. Chúa Kitô không truyền lệnh cho các môn đệ ở lại trong đền thờ và quản lý tài chính; Ngài bảo họ “hãy đi khắp thế gian và rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo” (Mc 16:15). Tại Việt Nam ngày nay, sự thiếu vắng hiện diện rõ rệt giữa những người không theo đạo là một thực tế đáng buồn. Trong khi giới giáo sĩ tổ chức nhiều hoạt động cho những người “đã được cải đạo”, thì lại có rất ít sự tiếp xúc thực sự với xã hội rộng lớn hơn. “Chủ nghĩa Công giáo hướng nội” (“inward-looking Catholicism”) này không đủ khả năng để đối phó với những thách thức mới của xã hội Việt Nam: văn hóa giới trẻ bị cuốn vào chủ nghĩa cuồng nhiệt làm việc, sự suy giảm đức tin và các tệ nạn xã hội như ly hôn và nghiện ngập. Cuộc khủng hoảng cũng mang tính cấu trúc. Nhiều linh mục cảm thấy thôi thúc muốn đến với những người ở vùng ngoại biên nhưng lại bị ràng buộc bởi những hạn chế của giáo phận, thiếu cơ chế “sai đi” rõ ràng và thiếu hỗ trợ tài chính. Hệ thống hiện tại không đủ linh hoạt để cho phép Giáo hội thực sự “ra khơi”.

Việc đào tạo cần được cải cách khẩn cấp
Để ngăn chặn những con số ấn tượng này trở thành “những con số vô hồn”, Giáo hội địa phương cần một cuộc cải cách sâu sắc hệ thống đào tạo linh mục kéo dài mười năm hiện nay, vốn quá chú trọng vào triết học và thần học hàn lâm nhưng thường không tích hợp được “tinh thần truyền giáo”. Một chủng sinh có thể xuất sắc trong học tập, nhưng nếu chưa từng sống giữa những người nghèo hoặc học cách lắng nghe những khó khăn của những người ở vùng ngoại vi, họ sẽ thiếu “mùi của chiên” (smell of the sheep) mà Đức Giáo hoàng Francis đã kêu gọi. Có quá ít sự nhấn mạnh vào linh đạo truyền giáo, hội nhập văn hóa và đối thoại liên tôn. Các kỳ thực tập mục vụ thường chỉ giới hạn ở các giáo xứ ổn định, quen thuộc, nơi các chủng sinh gặp gỡ một cộng đồng thoải mái, thay vì được gửi đến các khu ổ chuột hoặc vùng sâu vùng xa, nơi đức tin được thử thách bởi nghèo đói và chủ nghĩa vô thần. Trong thời đại kỹ thuật số, “vùng ngoại vi” cũng bao gồm cả không gian ảo. Các chủng sinh cần được dạy cách sử dụng mạng xã hội như một công cụ truyền bá Tin Mừng. Họ phải học cách sống như “những nhà truyền giáo hy vọng”, học ngôn ngữ của các bộ lạc và tham gia vào các hoạt động xã hội để hiểu được nỗi đau của những người mà họ phục vụ.

Lời kêu gọi chuyển đổi mục vụ
Các giám mục Việt Nam đã chọn năm 2026 là năm “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ truyền giáo”. Đây là cơ hội vàng để hàng giáo sĩ đón nhận “sự chuyển đổi truyền giáo”.
Trọng tâm phải chuyển sang việc biến tinh thần truyền giáo trở thành trục trung tâm của đời sống linh mục: “Một linh mục là người được sai đi, chứ không phải là người được giữ lại”.
Mỗi giáo phận nên có kế hoạch “tặng”, chứ không chỉ “cho mượn”, các linh mục cho các khu vực khác cần thiết trong nước hoặc nước ngoài, bao gồm Mông Cổ, Lào và Campuchia.
Các linh mục thành thị phải có tinh thần truyền giáo, tiếp cận những người chưa biết Chúa và hiện diện trong các lĩnh vực như giáo dục, văn hóa và truyền thông.
Nếu Giáo hội chỉ dựa vào các linh mục, Giáo hội sẽ luôn thiếu các nhà truyền giáo. Các linh mục phải trở thành “người huấn luyện” để trao quyền cho giáo dân làm chứng trong cuộc sống hàng ngày của họ.
Một Giáo hội sống động không được đo bằng chiều cao của tháp chuông hay số lượng các cuộc phong chức, mà bằng khoảng cách mà các thừa tác viên sẵn sàng đi để đến với những người đang sống trong bóng tối.
Những người gặt hái thực sự không phải là những người ở lại an toàn trong kho thóc, mà là những người dũng cảm vượt qua bão tố để làm việc trên đồng ruộng. Khi "nguồn nhân lực" của Giáo hội châu Á có thể sản sinh ra những nhà truyền giáo thực thụ, chứ không chỉ là những người quản lý tôn giáo, thì Giáo hội đó mới có thể trở thành một Giáo hội truyền giáo thực sự.--ucanews.com




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tối Cao Pháp Viện Đài Loan xử vụ kiện Formosa Hà Tĩnh * Cộng đồng Việt Nam dự hội thảo đề tài thảm họa Formosa tại đại học UCI * Phim Red Sea (Biển Dỏ) hoàn tất cuối năm 2022.
Đúng vào ngày quân Nga bắt đầu xâm lăng Ukraine, Yaryna Arieva và Svyatoslav Fursin làm đám cưới chớp nhoáng. Lẽ ra đám cưới của họ sẽ được tổ chức vào tháng Năm. Nhưng trước hoàn cảnh đất nước lâm nguy, họ đã đổi ý. Vài giờ sau lễ cưới, chú rể Fursin gia nhập đoàn quân kháng chiến Ukraine. Cô dâu Arieva mong đợi được gieo hạt hướng dương trong những ngày đầu xuân này – hướng dương, quốc hoa của Ukraine. Cô quả quyết: “Tôi sẽ làm việc và đợi chồng về. Chúng tôi sẽ chiến thắng. Chúng tôi muốn tự do.”...
Vào thứ Tư, 2 tháng Ba, 2022, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã bỏ phiếu đại đa số lên án nước Nga xâm lược Ukraine (bắt đầu từ 24 tháng Hai, 2022). Trong số 193 nước hội viên, 141 nước đã bỏ phiếu thuận, yêu cầu Mạc Tư Khoa phải chấm dứt chiến sự và rút quân ra khỏi lãnh thổ Ukraine. Trong số năm nước bỏ phiếu chống, tất nhiên dẫn đầu là lá phiếu của Nga, quốc gia gây chiến, và bốn nước khác là Belarus, đồng minh thân cận nhất của Nga, sau đó là Bắc Hàn, Eritrea và Syria. Tất cả năm nước này đều là những chế độ độc tài toàn trị. Điều đáng chú ý hơn cả là trong các lá phiếu trắng của 35 nước (có 12 nước không bỏ phiếu), dẫn đầu là Trung Cộng, có cả một quốc gia mang tên nghe khá kêu là nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Sau này, sau khi đọc lại một đoạn ngắn trong tuyển tập truyện ngắn Ký Thác của Bình Nguyên Lộc, tôi mới hiểu ra sự ân cần và tế nhị của ông: “Cơm là ác mộng của người Trung Hoa, cho đến nỗi họ gặp nhau, chào nhau bằng câu: “Ăn cơm chưa?”
Nhật báo bảo thủ Washington Times, truyền thống là lập trường Cộng Hòa, thú nhận rằng Tổng Thống Joe Biden đã thực hiện kỳ công chưa từng có trong nhiều thập niên: chỉ trong vài ngày đoàn kết được cả người Cộng Hòa và Dân Chủ, nhờ cuộc chiến Putin xâm lăng Ukraine.
"Tuyển tập II chân dung văn học nghệ thuật và văn hoá" là một công trình mới của nhà văn Ngô Thế Vinh, giới thiệu 15 văn nghệ sĩ và nhà văn hoá thành danh thời trước 1975 ở miền Nam Việt Nam. Những tác phẩm, chân dung và chứng từ trong tuyển tập này minh chứng cho một nền văn nghệ nhân bản, năng động và đột phá đã bị bức tử sau biến cố 30/4/1975. Do đó, tuyển tập là một nguồn tham khảo quý báu về di sản của nền văn nghệ và giáo dục thời Việt Nam Cộng Hoà. GS Nguyễn Văn Tuấn, Australia
Cuộc xâm chiếm của Nga tại Ukraine vẫn còn tiếp tục sôi động làm cho hơn một triệu người dân đang tìm đường lánh nạn tại các nước lân cận. Để đối phó với các biện pháp phong toả của các nước phương Tây ngày càng nghiêm khắc, Tổng thống Vladimir Putin cũng đưa ra một đối sách mới quyết liệt hơn, đó là việc đặt các vũ khí hạt nhân của Nga trong tình trạng báo động và đã gây ra nhiều lo âu cho công luận thế giới.
Moskau/Kiew (dpa) (dpa) – Với việc xâm lược quốc gia láng giềng của mình, Nga đã gây ra phản ứng lớn từ phương Tây. Ukraine gồng mình chống lại những kẻ tấn công.
Người Ukraine là một dân tộc quật cường và dũng cảm. Phải quật cường và dũng cảm như thế nào mới đứng vững trước làn sóng xâm lăng hàng bao thế kỷ nay, hết Nga đến Đức, hết Đức đến Ba Lan, hết Ba Lan rồi lại Nga. Và ngày nay xứ sở của người dân yêu nước này đang đứng trước bờ vực thẳm, lấy đôi tay trần mà chống trả bom đạn của quân xâm lược Nga. Lòng yêu nước ấy của dân tộc Ukraine được ký thác vào cây đàn Bandura của họ. Cây đàn là biểu tượng cho tinh thần ái quốc trước sự xâm lược của ngoại bang.
Bình luận của tác giả Đào Như về tình hình chiến sự Ukraine.
Sau nhiều tuần căng thẳng leo thang, các cuộc sơ tán đại sứ quán và các lệnh trừng phạt ngoại giao, lực lượng xâm lăng Nga đã tấn công Ukraine bắt đầu vào tuần trước. Rạng sáng thứ Năm tuần trước ngày 24 tháng Hai, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã công bố "sự khởi đầu của một cuộc xâm lược của Nga" vào quốc gia láng giềng, ra lệnh tấn công quân sự và chính thức tuyên chiến. Đây là một điều mà người Ukraine đã lo sợ trong nhiều tuần, và chiến tranh – với ý định khôi phục đế chế Liên Bang Xô Viết và sự chán ghét chung của Putin đối với nền dân chủ Ukraine - là một cuộc xung đột mà ngay cả công dân Nga dường như cũng không muốn. Vài giờ trước khi khi chiến tranh bắt đầu, tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã có một bài phát biểu đầy xúc động trước người dân Ukraine, chuẩn bị tinh thần cho dân chúng về “thảm họa” sắp xảy ra. “Mục tiêu chính của chúng tôi là hòa bình ở Ukraine và sự an toàn của người dân Ukraine,” Zelensky nói. "Sẽ không có ai đảm bảo an ninh nữa."
Benjamin Franklin nói: “Wars are not paid for in wartime, the bill comes later.” (Giá chiến tranh không trả trong thời chiến, hóa đơn sẽ gửi sau.) Chúng ta hiểu câu này khá rõ ràng, nhưng có lẽ, hầu hết chúng ta cho rằng hóa đơn đó, liệt kê toàn những thiệt hại và thảm họa; những thế hệ sau phải trả góp cái giá đắt đỏ để được hưởng hòa bình. Trong thực tế, không có chuyện gì, việc gì, thoát ra khỏi định luật “âm dương”. Đã có thiệt hại, tất phải có đền bù. Đã có thảm họa, tất phải có sự cảm nhận sâu sắc về khổ đau và tìm thấy những gì để chữa lành thương tích. Nói một cách khác, tâm tư nhân loại sẽ lớn lên từ đám tàn tro của tàn phá. Chiến tranh Ukraine-Russia cũng không ngoại lệ. Những ngày qua, chúng ta theo dõi, nghe ngóng, bàn thảo, biết bao nhiêu tin tức thời sự, lý luận biết bao nhiêu lời nói, chia sẻ biết bao nhiều điều cảm động, cảnh tang thương. Người Việt trải qua những kinh nghiệm sống, mất còn, ly tán, thảm thiết của chiến tranh.
Cũng như họa sĩ, chúng ta ít nhiều đều nghĩ đến cuộc chiến tranh Ukraine hiện tại, hồi tưởng hình ảnh Việt Nam những ngày trước/sau 75. Câu hỏi được đặt ra từ TS Trần Tuệ Quân, giáo sư Dân Tộc Học, Chủng Tộc Học và Sử Học tại trường đại học Yale (tiểu bang Connecticut) khi xem tranh của họa sĩ Ann Phong: “Khi thế giới của chúng ta đổ vỡ, chúng ta đối phó với những hoàn cảnh xé toạc đi sự tồn tại của mình như thế nào. Chúng ta phải làm gì với những chấn thương tâm lý và mắt mát mà sự đổ vỡ đó gây ra? Làm thế nào mà chúng ta có thể tìm thấy niềm hy vọng giữa sự đau đớn và tuyệt vọng? Chúng ta đi đâu từ đó?” Cuộc triển lãm “Đánh Giá Lại Sự Bình Thường” của họa sĩ Ann Phong sắp tới tại Đại Học Cal State Fullerton (ngày 12 tháng 3 đến ngày 21 tháng 5, 2022) suy ngẫm về những câu hỏi trên và mở ra một khung trời nơi chúng ta có thể chiêm nghiệm, suy nghĩ về những thách thức hiện tại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.