Hôm nay,  

Mỹ nhức nhối: tại sao Hải quân TQ ào ạt đóng tàu ngầm nhanh và nhiều hơn Mỹ?

17/02/202608:56:00(Xem: 727)
blank

Mỹ nhức nhối: tại sao Hải quân TQ ào ạt đóng tàu ngầm nhanh và nhiều hơn Mỹ?

Trung Quốc đang đóng tàu ngầm nhanh hơn bao giờ hết. Tại sao điều đó lại là vấn đề đối với Hoa Kỳ? Đó là bản tin "China is building submarines faster than ever, think tank says. Why that’s a problem for Washington" (Trung Quốc đang đóng tàu ngầm nhanh hơn bao giờ hết, theo một viện nghiên cứu. Tại sao điều đó lại là vấn đề đối với Washington?) của phóng viên Brad Lendon trên mạng CNN hôm Thứ Hai, ngày 16 tháng 2 năm 2026.

Trung Quốc đã đẩy mạnh sản xuất tàu ngầm hạt nhân trong 5 năm qua đến mức hạ thủy tàu ngầm nhanh hơn cả Hoa Kỳ, đe dọa làm suy yếu lợi thế về sức mạnh trên biển vốn từ lâu thuộc về Washington, theo một báo cáo mới của một viện nghiên cứu.

Việc tăng cường lực lượng tàu ngầm hạt nhân của Hải quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc bao gồm cả tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo và tàu ngầm tấn công, báo cáo từ Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS: International Institute for Strategic Studies) cho biết.

Trong giai đoạn từ năm 2021 đến năm 2025, việc đóng tàu ngầm của Trung Quốc đã vượt qua Hoa Kỳ cả về số lượng tàu ngầm được hạ thủy – 10 chiếc TQ so với 7 chiếc phía – và trọng tải – 79.000 so với 55.500 tấn (tonnage), theo báo cáo cho biết, dựa trên hình ảnh vệ tinh của các xưởng đóng tàu để đưa ra ước tính về việc xây dựng của Trung Quốc.

Bắc Kinh không công bố số lượng tàu ngầm trong hạm đội.

Đây là một sự thay đổi hoàn toàn so với giai đoạn 2016-2020, khi Trung Quốc chỉ bổ sung thêm ba tàu ngầm (23.000 tấn) vào hạm đội, trong khi Hải quân Mỹ với bảy tàu ngầm (55.500 tấn), theo phân tích của IISS.

Những con số này thể hiện số tàu ngầm đã được hạ thủy nhưng chưa chắc đã hoàn thiện và được bổ sung vào hạm đội hoạt động, nơi Mỹ vẫn duy trì ưu thế lớn.

Tính đến đầu năm 2025, Trung Quốc có 12 tàu ngầm hạt nhân đang hoạt động, sáu tàu mang tên lửa đạn đạo và sáu tàu mang tên lửa dẫn đường hoặc tàu tấn công, theo báo cáo “Cân bằng Quân sự 2025” của IISS. Mỹ có tổng cộng 65 tàu ngầm, trong đó có 14 tàu mang tên lửa đạn đạo.

Trung Quốc cũng duy trì một hạm đội tàu ngầm chạy bằng động cơ thông thường lớn, với 46 tàu, theo báo cáo “Cân bằng Quân sự” (Military Balance.).
Mỹ không có tàu ngầm chạy bằng động cơ thông thường nào – khác với tàu ngầm hạt nhân – cần phải tiếp nhiên liệu thường xuyên.

Để đáp ứng sự tăng trưởng của hạm đội tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân, Bắc Kinh đã mở rộng đáng kể xưởng đóng tàu Huludao của Công ty Công nghiệp Đóng tàu Bột Hải ở miền bắc Trung Quốc, theo báo cáo có tiêu đề “Thời kỳ bùng nổ ở Bột Hải” (Boomtime at Bohai).

Điều này diễn ra sau khi một báo cáo của Cơ quan Nghiên cứu Quốc hội gửi Quốc hội hồi tháng trước cho biết Hải quân Mỹ đang tụt hậu xa so với mục tiêu đóng hai tàu ngầm tấn công lớp Virginia mỗi năm, với các xưởng đóng tàu của Mỹ chỉ bàn giao từ 1,1 đến 1,2 tàu ngầm mỗi năm kể từ năm 2022.
Mỹ cũng đang đóng các tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo lớp Columbia mới, nhưng chương trình đó chậm tiến độ ít nhất một năm, với chiếc đầu tiên trong lớp USS District of Columbia dự kiến ​​sẽ không được bàn giao cho Hải quân cho đến năm 2028, đô đốc phụ trách chương trình nói với Breaking Defense tuần trước.


“Số lượng tàu ngầm ngày càng tăng trên biển đặt ra một thách thức ngày càng lớn đối với các nước (Mỹ và các nước phương Tây khác) khi họ đang nỗ lực tăng sản lượng của chính mình”, báo cáo của IISS cho biết.

Báo cáo của IISS nhấn mạnh hai tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo Type 094 (SSBN) đã được hạ thủy tại xưởng đóng tàu Huludao. Với khả năng phóng tên lửa đạn đạo mang đầu đạn hạt nhân, các tàu ngầm Type 094 bổ sung vào bộ ba hạt nhân đang phát triển của Bắc Kinh, bao gồm tên lửa đạn đạo liên lục địa phóng từ mặt đất và máy bay ném bom, báo cáo cho biết.

Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS) cho biết Trung Quốc thậm chí còn đang phát triển những tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo (SSBN) tốt hơn.

“Tàu ngầm Type-096 dự kiến ​​vẫn sẽ bắt đầu sản xuất tại Bột Hải trong thập niên này, đi vào hoạt động vào cuối những năm 2020 hoặc đầu những năm 2030”, báo cáo cho biết.

Ngoài các tàu ngầm SSBN, số lượng tàu ngầm hạt nhân mà Hải quân PLA sở hữu trong năm năm qua bao gồm ít nhất sáu tàu ngầm mang tên lửa dẫn đường (SSGN), báo cáo cho biết. Những tàu này có hệ thống phóng thẳng đứng (VLS), có thể được sử dụng để bắn các tên lửa chống hạm tốc độ cao mới được trưng bày tại lễ duyệt binh Ngày Chiến thắng của Trung Quốc ở Bắc Kinh mùa thu năm ngoái.

Nhưng báo cáo của IISS không phải là toàn tin xấu đối với Washington và các đồng minh.

“Các thiết kế của Trung Quốc gần như chắc chắn tụt hậu so với các tàu của Mỹ và châu Âu về chất lượng”, báo cáo cho biết.

Các tàu ngầm mới nhất của Trung Quốc được cho là không yên tĩnh bằng tàu của Mỹ, khiến lợi thế tàng hình thuộc về Hải quân Mỹ.

Tuy nhiên, các chuyên gia cho rằng, trong hải chiến, lực lượng đông hơn thường chiếm ưu thế. Và Trung Quốc hiện đã sở hữu hạm đội tàu khu trục, tàu hộ vệ và tàu chiến mặt nước lớn nhất thế giới.

Trong khi đó, Washington đang phải vật lộn để theo kịp.

Mùa hè năm ngoái, Bộ trưởng Hải quân John Phelan đã nói với một phiên điều trần của Hạ viện Hoa Kỳ rằng việc đóng tàu hải quân của Mỹ đang trong tình trạng tồi tệ.

“Tất cả các chương trình của chúng ta đều đang rối ren,” Phelan nói.
“Tôi nghĩ chương trình tốt nhất của chúng ta cũng chậm tiến độ sáu tháng và vượt ngân sách 57%… Đó là chương trình tốt nhất,” ông làm chứng.
Khi nói đến số lượng tàu ngầm trong năm năm tới, báo cáo của Cơ quan Nghiên cứu Quốc hội (CRS: Congressional Research Service) cho biết số lượng tàu ngầm tấn công của Mỹ dự kiến ​​sẽ chạm đáy ở mức 47 chiếc vào năm 2030, khi các tàu ngầm tấn công lớp Los Angeles cũ kỹ được cho nghỉ hưu.
Báo cáo cho biết, việc tăng lên 50 tàu ngầm tấn công dự kiến ​​sẽ không xảy ra cho đến năm 2032 – nếu đạt được các mục tiêu đóng tàu. Nhưng báo cáo cũng lưu ý rằng kế hoạch bán từ ba đến năm tàu ​​ngầm lớp Virginia cho Úc như một phần của thỏa thuận AUKUS có thể cản trở kế hoạch tăng cường hạm đội của Mỹ trong ngắn hạn.

Báo cáo của CRS cho biết, “khoảng trống” về lực lượng tàu ngầm sắp tới lần đầu tiên được ghi nhận vào năm 1995, và nói thêm rằng điều này “có thể dẫn đến một giai đoạn căng thẳng hoạt động cao độ đối với lực lượng tàu ngầm tấn công hạt nhân (SSN), và có lẽ là một giai đoạn suy yếu khả năng răn đe thông thường đối với các đối thủ tiềm năng như Trung Quốc”.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Chết phải là một chuyến du lịch tuyệt vời vì chưa có một ai đã trở về!(“La mort doit être un beau voyage puisque personne n'en est revenue”). Thông thường trong những dịp Tết, người đời thường chúc tụng lẫn nhau sống thọ đến trăm tuổi. Không phải ai muốn chết lúc nào là chết được đâu. Phải tới số mới chết. Trời kêu ai nấy dạ mà Sống quá thọ có tốt, có cần thiết không? Không có ai nghĩ giống ai hết. Đặt câu hỏi như trên có thể làm nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng đó là sự thật. Tuổi thọ (longévité) trong điều kiện sức khoẻ bình thường, không ngừng gia tăng thêm lên mãi tại các quốc gia kỹ nghệ giàu có... Sự gia tăng nầy thật ra phải được xem như là một sự kéo dài của tuổi trẻ (jeunesse) hơn là một sự kéo dài của…tuổi già (vieillesse). Tại sao chúng ta già? Tuổi thọ đến lúc nào sẽ dừng lại? Nhân loại đã đạt được đến mức nầy hay chưa?
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Vào lúc 5:00 giờ chiều Chủ Nhật 26/04/2020, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh đã có buổi nói chuyện trên mạng lần thứ hai với nhóm Phật tử Giớ Trẻ Mây Từ, với chủ đề những điều Phật tử nên làm trong mùa đại dịch COVID-19 đang tiếp tục hoành hành.
New York bị thiệt hại nặng nề hơn bất cứ khu vực nào tại Hoa Kỳ bởi đại dịch vi khuẩn corona tính đến nay, 26 tháng 4, và ác mộng của tiểu bang vẫn còn chưa hết. Hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4, có 5,902 người đã thử nghiệm dương tính với vi khuẩn corona, và trong khi đó là sự sút giảm từ cao điểm của tiểu bang (khi một ngày chứng kiến hơn 10,000 người thử nghiệm dương tính), tiểu bang này vẫn còn nhiều trường hợp bị lây mới hơn 25 tiểu bang đã bị trong tổng số hơn 3 tháng kể từ vụ lây lan của vi khuẩn vào Mỹ bắt đầu.
Nam Hàn tiếp tục đổ nước vào suy đoán gia tăng về sức khỏe của lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un, nói với CNN rằng ông ấy “còn sống và khỏe.” “Lập trường của chính phủ chúng tôi là vững vàng,” theo Moon Chung-in, cố vấn hàng đầu về chính sách đối ngoại cho Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in, nói với CNN. “Kim Jong Un còn sống và khỏe. Ông ấy đã và đang ở tại khu vực Wonsan kể từ ngày 13 tháng 4. Không có biến đổi gì đáng nghi ngờ tính đến nay được phát hiện cả.”
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Hiện nay đã có 10 nước trong đó có Hoa Kỳ, Anh Quốc, Úc Châu, và Canada đang bàn tính đưa đơn kiện Trung Cộng phải chịu trách nhiệm về những hành động xấu xa của họ (Chinese government to pay for their malign actions). Việc đòi bồi thường nay thực ra chỉ là con số tượng trưng vì thực tế chưa có một thống kê nào liệt ra được tổn thất về kinh tế, tài chánh, đời sống tinh thần vật chất của 210 nước đang có người bị nhiễm bệnh này lên đến bao nhiêu ngàn ngàn tỷ USD. Đó là chưa kể đến thiệt hại về nhân mạng đã trên 2 triệu 200 ngàn người đang bị bệnh và gần 200 ngàn tử vong trên thế giới. Bởi vì sự thiệt hại nhân mạng quá lớn này, không thể ước tính số tiền như thế nào mới đền bù lại được những đau thương của người thân mất người thân trong suốt hơn bốn tháng qua.
Nước Mỹ hiện nay đã có chừng 50 ngàn người chết vì đại dịch Covid-19. Dịch đến trễ hơn nhiều nơi khác, nhưng Mỹ đã nhanh chóng trở thành quốc gia với số người bị nhiễm cũng như tử vong cao nhất thế giới. Phản ứng của chính phủ Mỹ thay đổi theo đà tăng của đại dịch. Trong khoảng hai tháng, Tổng thống Trump tỏ ra lạc quan và không cho đây là nguy cơ. Đột nhiên, khi dịch đã gia tăng đến mức không chối cãi được nữa, chính phủ vội vã phản ứng. Người ta khám phá là nước Mỹ khắp nơi bị thiếu thốn trầm trọng phương tiện để chống dịch, và số người chết tăng vọt.
Hôm Thứ Bảy, nhiều người ra biển chơi, bất kể lệnh cách ly. Carrie Braun, phát ngôn nhân Ty Cảnh Sát Quận Cam, nói chỉ đóng cửa các sân đậu xe bên bãi biển, nhưng không đóng cửa các bãi biển.
Hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4 năm 2020, nhiều tin đồn xoay quanh việc nhà độc tài Bắc Hàn Kim Jong Un đã chết hay gần chết sau cuộc giải phẫu tim, với nhiều bản tin trích thuật từ Nhật và Trung Quốc. Phó giám đốc Đài Truyền Hình Vệ Tinh Hồng Kông HKSTV, hệ thống tại Hồng Kông có trụ sở tại Bắc Kinh, cho rằng Kim đã chết, trích “nguồn tin rất chắc chắn,” và đăng tải thông tin trên ứng dụng nhắn tin Trung Quốc Weibo khiến các phương tiện truyền thông xã hội xôn xao, theo báo International Business Times tường trình cho biết.
Tính tới Thứ Bảy, 25 tháng 4, số tử vong trên toàn cầu từ đại dịch vi khuẩn corona đã vượt hơn 200,000 trong khi nhiều quốc gia và một số tiểu bang tại Mỹ đang nới lỏng các hạn chế phong tỏa. New York là trung tâm đại dịch tại Hoa Kỳ, đã báo báo số người vào bệnh viện và thiệt mạng tiếp tục giảm, trong khi nhiều bác sĩ và chuyên gia trên thế giới cân nhắc việc thử nghiệm, điều trị và thuốc chủng ngừa. Theo CNBC hôm Thứ Bảy, cho biết, trên toàn cầu hiện có hơn 2.8 triệu trường hợp bị lây vi khuẩn corona, với 201,502 người thiệt mạng.
Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4 cho biết rằng hiện “không có bằng chứng” những người đã bình phục từ COVID-19 và có kháng thể được bảo vệ khỏi bị truyền nhiễm lần thứ hai. Trong báo cáo khoa học, cơ quan Liên Hiệp Quốc này cảnh báo các chính phủ chống lại việc sử dụng “thông hành miễn nhiễm” hay “giấy chứng nhận không còn nguy hiểm” đối với những người đã bị lây nhiễm khi sự chính xác của họ có thể không được bảo đảm.
Tính đến ngày 25 tháng 4, 2020, nhiều cơ quan truyền thông đã đồng ý trực tiếp phổ biến chương trình lễ Tưởng Niệm 30 tháng 4 để đồng hương khắp nơi trên thế giới cùng một lúc vào ngày thứ năm, 30 tháng 4, lúc 4 giờ chiều tại California, 6 giờ chiều tại Texas , 7 giờ tối tại New York, 1 giờ sáng thứ sáu tại Âu Châu, 6 giờ sáng tại Việt Nam và Á Châu và 9 giờ sáng tại Melbourne Úc Châu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.