Hôm nay,  

Hơn 50.000 du kích Hmong hỗ trợ lính Mỹ thời Cuộc Chiến VN bây giờ còn 4.000 người: xin quyền lợi từ Bộ Cựu chiến binh Mỹ

01/03/202609:05:00(Xem: 1295)
blank 

Hơn 50.000 du kích Hmong hỗ trợ lính Mỹ thời Cuộc Chiến VN bây giờ còn 4.000 người: xin quyền lợi từ Bộ Cựu chiến binh Mỹ

Báo Military.com hôm 1 tháng 3/2026 có bản tin của phóng viên Kevin Damask tựa đề "Secret Guerilla Unit Fights for VA Benefits Five Decades After Vietnam" (Đơn vị du kích bí mật lên tiếng 50 năm sau Cuộc Chiến VN: đòi quyền lợi từ Bộ Cựu chiến binh Hoa Kỳ).
Trong Cuộc chiến tại Việt Nam, một nhóm chiến binh lính chủ yếu là người Hmong (đôi khi còn được gọi là sắc tộc Mường) đã yểm trợ quan trọng cho Hoa Kỳ trong cuộc chiến trước 1975 chống lại quân đội Bắc Việt và quân Việt Cộng (VC).
Giờ đây, hơn 50 năm sau, nhóm cựu chiến binh cao tuổi đầy tự hào này muốn những gì họ cảm thấy xứng đáng – những quyền lợi chăm sóc sức khỏe tương tự như những người lính Mỹ mà họ từng phục vụ cùng.
Đơn vị du kích bí mật (SGU: Secret Guerilla Unit) là một lực lượng gồm khoảng 50.000 binh lính hỗ trợ quân đội Hoa Kỳ ở Đông Nam Á. Các cựu chiến binh từ đơn vị này có thể được chôn cất tại các nghĩa trang quốc gia Hoa Kỳ nhưng không đủ điều kiện nhận trợ cấp từ Bộ Cựu chiến binh Hoa Kỳ.
Cher Vang, chủ tịch của Hội Cựu chiến binh và Gia đình SGU California, đang dẫn đầu nỗ lực để nhóm của ông, vài nghìn người còn lại, nhận được xếp hạng thương tật từ Bộ Cựu chiến binh Hoa Kỳ.
“Lúc đó chúng tôi coi Hoa Kỳ như anh em,” Vang nói với Đài Fox 26 News ở Fresno, California.
Lực lượng du kích này có thể đã bị lãng quên trong lịch sử, nhưng trong Chiến tranh Việt Nam, hành động của họ rất quan trọng trong việc hỗ trợ quân đội Hoa Kỳ.
Lực lượng du kích thường thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm và chết người, chẳng hạn như theo dõi chuyển động và chia sẻ vị trí của quân đội Bắc Việt và Việt Cộng, giải cứu các phi công Hoa Kỳ có máy bay bị bắn rơi và bảo vệ các trạm radar.
Những trải nghiệm đó vẫn khơi dậy nhiều cảm xúc bị chôn vùi trong lòng các cựu chiến binh SGU.
“Mỗi khi nhìn những bức ảnh, tôi lại muốn khóc,” Chong Yang Thảo nói qua người phiên dịch.
Thảo mới chỉ 15 tuổi khi được tuyển vào SGU. Là một người vận hành máy vô tuyến, người lính trẻ này đã liên lạc với các sĩ quan, chuyển tiếp tin nhắn và cung cấp vị trí của các mục tiêu địch. Là một người vận hành máy vô tuyến cũng có nghĩa là nghe những lời cuối cùng của các binh sĩ, bao gồm cả những lời cầu xin cha mẹ và người thân yêu.
“Đó là những thông tin liên lạc mà chúng tôi phải cung cấp,” Thảo nói.
Thông qua người phiên dịch, cựu chiến binh SGU Wa Yang cho biết họ nhận thức được sự nguy hiểm và rủi ro khi là đồng minh nhưng sẵn sàng liều mạng vì tự do của đất nước. Yang từng làm nhiều công việc, từ vận chuyển tiếp tế, bảo vệ tháp phát thanh, đến làm thư ký cho cha mình. Ông cũng có những người chú tham gia SGU.
Ông hiểu cảm giác mất mát.
“Họ đều đã hy sinh trong chiến tranh,” Yang nói.
Tỷ lệ tử vong của binh lính SGU cực kỳ cao. Trong số khoảng 50.000 người phục vụ, khoảng 35.000 người đã tử trận trong chiến tranh. Những người may mắn sống sót được chính phủ Mỹ cấp quy chế tị nạn và chạy trốn khỏi Việt Nam sau khi Sài Gòn thất thủ trước lực lượng cộng sản năm 1975.


Nhưng nhóm này vẫn chưa được công nhận đầy đủ là cựu chiến binh Mỹ.

Sự giúp đỡ từ các nhà lãnh đạo địa phương
Trong những năm gần đây, một dự luật được Tổng thống Trump ký và Tổng thống Biden sửa đổi, cho phép các cựu chiến binh SGU được chôn cất theo nghi thức quân đội tại các nghĩa trang của Cục Cựu chiến binh. Nhưng nhóm này tin rằng họ xứng đáng được nhiều hơn thế. Việc nhận được trợ cấp từ Cục Cựu chiến binh (VA) sẽ giúp các thành viên SGU được công nhận về những gì họ đã làm ở Việt Nam và được chăm sóc y tế khi về già.
“Các cựu chiến binh của chúng ta nên được hưởng một số loại trợ cấp mà quân đội Hoa Kỳ thực sự được hưởng,” Vang nói.
Tuy nhiên, Tạp chí Luật George Washington đã xác định rằng những binh lính tham gia Lực lượng Bán quân sự Hmong không được coi là “Cựu chiến binh” theo định nghĩa hiện tại của VA (Bộ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ) vì lực lượng này hoạt động dưới sự chỉ đạo của Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ (CIA), chứ không phải quân đội.
Điều kiện đó không phải là điều mà các binh sĩ SGU nghĩ đến khi họ hỗ trợ lực lượng Hoa Kỳ.
“Tôi không biết sự khác biệt. Đó là Hoa Kỳ. Chính phủ Hoa Kỳ. Tôi không biết,” Thao nói.
Đó là cảm giác khiến họ chán nản.
“Nhiều người trong số họ thất vọng,” Vang nói. “Họ tuyệt vọng.”
Tuy nhiên, không phải tất cả đều mất mát. Các nhà lãnh đạo địa phương ở California, chẳng hạn như Giám sát viên Quận Larry Micari, đang vận động cho nhóm này.
“Chúng ta cần làm điều đúng đắn và chăm sóc những người này,” ông Micari, đại diện Khu vực Một từ Quận Tulare (tiểu bang California), nói. Là thành viên của ủy ban tư vấn cựu chiến binh của quận, ông Micari nhớ lại việc xem tin tức về Chiến tranh Việt Nam trên truyền hình khi còn nhỏ.
“Đã có quy trình để họ được chôn cất tại nghĩa trang quốc gia. Tại sao chúng ta không chăm sóc họ khi họ còn sống?” ông Micari nói.
Dù chỉ là một cử chỉ nhỏ, nhưng vào tháng 12/2025, Hội đồng Giám sát Quận Tulare đã thông qua một nghị quyết ủng hộ SGU.
“Sự hy sinh của họ đã cứu sống nhiều người Mỹ,” Micari nói. “Nếu chúng ta đã đưa họ đến đây, hãy chăm sóc họ.”
Đây là một động thái mang tính biểu tượng, nhưng nghị quyết này thúc đẩy lý tưởng của nhóm, cho họ một tiếng nói có thể dẫn đến những thay đổi ở cấp quốc gia.
Micari dự định trình bày nghị quyết này trước Hiệp hội các Quận Quốc gia (National Association of Counties) và thúc đẩy việc soạn thảo một nghị quyết quốc gia. Từ đó, ông hy vọng sẽ thu hút được sự hỗ trợ của liên bang và luật pháp tại Quốc hội.
“Tôi cảm thấy chúng tôi nhận được rất nhiều sự ủng hộ trên toàn quốc,” Micari nói. “Hãy chăm sóc mọi người đúng cách. Hãy trả lại cho họ phẩm giá.”
Tại Mỹ, ước tính vẫn còn khoảng 4.000 binh sĩ SGU còn sống. Nhưng con số này sẽ tiếp tục giảm. Ông Yang biết có 10 người đã qua đời ở các quận Merced và Tulare vào năm 2025.
“Họ đã chiến đấu cùng nước Mỹ; thời gian dành cho nước Mỹ đang cạn dần. Tôi không muốn vinh danh họ sau khi tất cả đã ra đi và nói rằng, ‘Bây giờ chúng ta mới vinh danh họ. Họ xứng đáng được vinh danh,’” ông Yang nói.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần này sẽ đánh dấu nhiều mốc ngoặc mới trong đại dịch vi khuẩn corona khi các trường hợp bị lây nhiễm tại Hoa Kỳ đã hơn 1 triệu, ngày càng có nhiều cơ sở kinh doanh tái mở cửa và một số nhân viên y tế địa phương bắt đầu thử nghiệm kháng thể cho công chúng, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Hai, 27 tháng 4 năm 2020. Tính tới Thứ Hai, Hoa Kỳ đã có 1,008,571 trường hợp bị lây, với 56,521 người thiệt mạng.
3 videos ngắn cho thấy “hiện tượng xuất hiện trong không gian không xác định” đã được công bố bởi Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Các video, đã được phổ biến trước đây bởi một công ty tư nhân, cho thấy cái gì đó trông giống các vật bay không xác định di chuyển nhanh trong khi được thu hình bởi các máy thu hồng ngoại tuyến, theo CNN tường trình cho biết. 2 trong 3 video, các quân nhân có thể nghe được sự phản ứng các vật bay nhanh như thế nào. Một giọng nói cho thấy nó có thể là một chiếc robot.
Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tối nay 22 Tháng Tư, chính quyền Trump đã ban hành một Sắc lệnh mở rộng những hạn chế về nhập cư trong một nỗ lực rộng lớn để tiếp tục chương trình bài ngoại nhằm đánh lạc hướng người Mỹ về thất bại của chính họ qua các giải pháp thích ứng với đại dịch coronavirus. Sắc lệnh này được xây dựng trên một số chính sách chống người nhập cư do chính quyền đưa ra trong vài năm qua đóng cửa gần như tất cả các con đường hợp pháp để nhập cư.
Bắt đầu từ sau giữa tháng Ba 2020, hầu hết các doanh nghiệp không thiết yếu trên khắp Hoa Kỳ đều đã lần lượt được lệnh phải đóng cửa để ngân chận sự lây lan của Coronavirus, trong đó có hàng chục ngàn tiệm Nail của người gốc Việt. Vì buộc phải đóng cửa một cách bất ngờ và cũng bởi chưa đến ngày trả lương theo định kỳ, nhiều chủ tiệm Nail đã không kịp thanh toán cho nhân viên khoản tiền lương của những ngày đã làm việc từ sau lần lãnh lương trước đó cho đến ngày ngưng làm việc vì Coronavirus. Ngoài ra, vì nghĩ rằng sẽ không bị buộc phải đóng cửa quá lâu, nhiều chủ tiệm Nail dự tính sẽ trả đủ tiền lương ngay khi nhân viên trở lại làm việc. Tuy nhiên, rất ít chủ doanh nghiệp hiểu rằng không thanh toán tiền lương theo đúng quy định cho nhân viên sau khi nghỉ việc, sẽ là nguyên nhân dẫn đến vô số rắc rối về pháp lý.
Những người có khuynh hướng cực đoan trong chính kiến, dù hữu khuynh hay tả khuynh, đều có những đặc điểm giống nhau và rất khác người ôn hoà. Bài viết này tóm lược một nghiên cứu tâm lý học đăng trên Sage Journals tháng Giêng 2019. Hy vọng nó sẽ giúp ta hiểu thêm về hiện tượng tâm lý chính trị cực đoan để tránh bị khích động, đồng thời giúp ta tìm ra cách hoá giải. Xin lưu ý “hữu khuynh”và “tả khuynh” trong bài được dùng theo định nghĩa thông thường và hoàn toàn không hàm ý tốt hay xấu. Trong chính trị học, cộng đồng con người thường được chia làm ba nhóm: cấp tiến (liberal), trung hoà (moderate) và bảo thủ (conservative). Sự phân cách này phần lớn xuất phát một cách tự nhiên, nhưng nó cũng có thể được nhào nặn thêm bởi giáo dục, truyền thống, truyền thông, xã hội v.v.
nhà báo kỳ cựu Don Oberdorfer trên tờ Washington Post ngày 3/3/1987 nhấn mạnh lời tuyên bố của trưởng đoàn IRAC: “Chúng tôi (người tị nạn) vẫn bị coi là một vấn đề cần giải quyết. Nay chúng tôi nhất định sẽ góp phần vào giải pháp.”
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Chết phải là một chuyến du lịch tuyệt vời vì chưa có một ai đã trở về!(“La mort doit être un beau voyage puisque personne n'en est revenue”). Thông thường trong những dịp Tết, người đời thường chúc tụng lẫn nhau sống thọ đến trăm tuổi. Không phải ai muốn chết lúc nào là chết được đâu. Phải tới số mới chết. Trời kêu ai nấy dạ mà Sống quá thọ có tốt, có cần thiết không? Không có ai nghĩ giống ai hết. Đặt câu hỏi như trên có thể làm nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng đó là sự thật. Tuổi thọ (longévité) trong điều kiện sức khoẻ bình thường, không ngừng gia tăng thêm lên mãi tại các quốc gia kỹ nghệ giàu có... Sự gia tăng nầy thật ra phải được xem như là một sự kéo dài của tuổi trẻ (jeunesse) hơn là một sự kéo dài của…tuổi già (vieillesse). Tại sao chúng ta già? Tuổi thọ đến lúc nào sẽ dừng lại? Nhân loại đã đạt được đến mức nầy hay chưa?
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Vào lúc 5:00 giờ chiều Chủ Nhật 26/04/2020, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh đã có buổi nói chuyện trên mạng lần thứ hai với nhóm Phật tử Giớ Trẻ Mây Từ, với chủ đề những điều Phật tử nên làm trong mùa đại dịch COVID-19 đang tiếp tục hoành hành.
New York bị thiệt hại nặng nề hơn bất cứ khu vực nào tại Hoa Kỳ bởi đại dịch vi khuẩn corona tính đến nay, 26 tháng 4, và ác mộng của tiểu bang vẫn còn chưa hết. Hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4, có 5,902 người đã thử nghiệm dương tính với vi khuẩn corona, và trong khi đó là sự sút giảm từ cao điểm của tiểu bang (khi một ngày chứng kiến hơn 10,000 người thử nghiệm dương tính), tiểu bang này vẫn còn nhiều trường hợp bị lây mới hơn 25 tiểu bang đã bị trong tổng số hơn 3 tháng kể từ vụ lây lan của vi khuẩn vào Mỹ bắt đầu.
Nam Hàn tiếp tục đổ nước vào suy đoán gia tăng về sức khỏe của lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un, nói với CNN rằng ông ấy “còn sống và khỏe.” “Lập trường của chính phủ chúng tôi là vững vàng,” theo Moon Chung-in, cố vấn hàng đầu về chính sách đối ngoại cho Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in, nói với CNN. “Kim Jong Un còn sống và khỏe. Ông ấy đã và đang ở tại khu vực Wonsan kể từ ngày 13 tháng 4. Không có biến đổi gì đáng nghi ngờ tính đến nay được phát hiện cả.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.