Hôm nay,  

Nâng ly trà, ngộ Phật Tánh

18/03/202611:48:00(Xem: 588)
blank 

Nâng ly trà, ngộ Phật Tánh
  

Nguyên Giác

Trong các truyện nhà Thiền, chúng ta vẫn nghe ngài Triệu Châu ưa trả lời những câu hỏi về Phật Tánh bằng cách không trả lời, hay có khi chỉ vào gốc cây ngoài sân cho chúng ta ngó nếu người hỏi đang đứng ngoài sân, hay có khi nói rằng hãy uống trà đi nếu người hỏi đang ngồi bên bàn với các ly trà. Làm cách nào chúng ta có thể nâng ly trà lên mà nhận ra Phật Tánh?

Dĩ nhiên, không hề có chuyện Tánh Phật ẩn giấu trong lá trà, nước trà, hương trà, vị trà.... Câu chuyện như dường đầy bí ẩn. Thực ra thì không bí ẩn, nếu chúng ta lúc đó trực ngộ rằng Phật Tánh không hề lìa xa thân tâm mình, không hề cụ thể ở ngoải hay ở trong thân tâm mình, nhưng là một toàn thể một thế giới (và đừng gọi là trong/ngoài, đừng gọi là có/không) vẫn không ngừng hiển lộ với chúng ta.

Phật Tánh hiển lộ khi bạn đối diện với ngài Triệu Châu và nghe được rằng ngài đang trả lời bằng sự tịch lặng. Phật Tánh hiển lộ khi bạn nhìn thấy gốc cây mà ngón tay ngài Triệu Châu chỉ vào. Phật Tánh hiển lộ khi bạn nâng ly trà lên theo lời ngài. Phật Tánh là cái hiển lộ khi bạn nghe được sự tịch lặng, thấy được gốc cây, và cử động nâng ly trà lên uống. Nó hiển lộ nơi cái khoảnh khắc của ở đây và bây giờ. Nó là cái hiển lộ ở thấy, nghe và toàn thể thân tâm bạn.

Trong Thiền sử Việt Nam, có Thiền sư Thích Phước Hậu (1866 - 1949). Thầy để lại một bài thơ bốn dòng, có thể xem như cẩm nang nhà Thiền:
 

Kinh điển lưu truyền tám vạn tư

Học hành không thiếu cũng không dư

Đến nay tính lại đà quên hết

Chỉ nhớ trên đầu một chữ Như.
 

Chỗ này rất đơn giản, rằng bất kỳ ai sống được với tâm như thị, thì ngay khi đó là thọ nhận thế giới này rằng nó như thế là như thế. Khi thấy hoa nở hay hoa tàn mà vẫn thấy các pháp như thế là như thế, Thiền sư không bao giờ bực bội rằng vì sao hoa nở trễ, hay vì sao hoa tàn sớm. Khi nghe chim kêu buổi sớm, Thiền sư sẽ thấy các pháp như thế là như thế, không bao giờ say mê để hôm sau phải thức sớm chờ nghe, hay bực dọc vì sao chim kêu làm sư phân tâm trong giờ tụng kinh. Và tương tự với tất cả những gì nhà sư ngửi, nếm, cảm thọ, tư lường. Nghĩa là, mắt tai mũi lưỡi thân ý khi sống với Như thị, tham sân si sẽ đoạn tận, cảnh giới Niết bàn hiển lộ.

Như thế, Thiền Tông lý luận rằng không cần gì mài giũa tâm Như thị, vì nó như thị thì cứ để như thị. Nhiều luận sư gọi tâm đó là Bản tâm, hay là Phật Tánh. Ngôn ngữ dễ làm chúng ta lạc lối, bởi vì chúng ta vẫn có thể gọi cảnh giới xa lìa tham sân si đó của tâm là ABC hay XYZ. Xin nhớ rằng bất kỳ ngôn ngữ nào cũng chỉ là ngón tay chỉ trăng, cũng chỉ là bè pháp phương tiện, vì không có ngôn ngữ thì không nói ra được, không viết ra được. Nhưng khi bạn sống với Tâm như thị, bạn sẽ thấy ngôn ngữ biến mất, chiếc bè pháp văn tự bấy giờ phải tịch lặng.

 

Kinh AN 1.31-40 trong bản dịch của Thầy Minh Châu viết về tâm này là, trích: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào. Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói và tâm này được gột sạch các cấu uế từ ngoài vào. (1)

Đoạn Kinh vừa dẫn được Đức Đạt Lai Lạt Ma nhận định rằng Kinh chỉ vào Phật Tánh. Nhà sư Sujato của Theravada Úc châu, người đã dịch hầu hết các bộ Kinh Nikaya, nhận định rằng Đức Phật không có ý nói là Phật Tánh, mà đoạn kinh vừa dẫn là chỉ cho tâm của người đã tu tập, có hành thiền, và rũ được bụi.

Trong khi đó, nhà sư Thanissaro, cũng là một vị dịch hầu hết Kinh Nikaya, xuất thân từ Theravada Thái Lan, nói lưng chừng, không nói là Phật Tánh, nhưng nói là có một phẩm chất có sẵn của tâm, và rồi ngài có lúc gọi đó là "thức không đặc tướng" (consciousness without feature) khi sư dịch Kinh DN 11, mà “Thức này vô tướng, vô biên, chiếu sáng khắp nơi. Nơi đây, nước, đất, lửa, gió không có chân đứng. Nơi đây, cũng không hề có dài & ngắn, tế & thô, đẹp & xấu; Nơi đây danh và sắc diệt tận hoàn toàn. Với hành của thức tịch diệt, tất cả nơi đây đều đoạn tận.” (2)
 

Trong một Kinh khác, có một pháp vô sanh trong từng người chúng ta, nó vẫn hiển lộ mọi thời, hiển lộ ngay nơi khi chúng ta đi đứng nằm ngồi mà nếu tâm chúng ta không bị vướng vào các cảnh của quá khứ, hiện tại, vị lai, thì đó là lúc chúng ta thọ dụng Niết Bàn, và đó là cảnh giới được Đức Phật mô tả trong Kinh Ud 3.8:

Chư tăng, có một cái không sanh, không hình thành, không tạo tác ra, không phải hữu vi. Chư tăng, nếu không có cái không sanh, không hình thành, không tạo tác ra, không phải hữu vi đó, quý vị sẽ không có thể thoát ra khỏi cái được sanh, cái được hình thành, cái được tạo tác và là cái hữu vi. Nhưng vì có cái không sanh, không hình thành, không tạo tác ra, không phải hữu vi, nên quý vị biết có một lối thoát ra khỏi cái được sanh, cái được hình thành, cái được tạo tác và là cái hữu vi.(3)
 

Trong bài Công Án Của Phật Thích Ca Và Tổ Đạt Ma, do ngài Thích Duy Lực dịch từ Hán sang Việt, có đoạn đối thoại giữa vua Dị Kiến (cháu của Sơ tổ Bồ Đề Đạt Ma) và nhà sư Ba La Đề (học trò của Sơ tổ Bồ Đề Đạt Ma), nói về Tánh Phật, xin trích như sau.
 

(Trích)

Vua Dị Kiến hỏi: Thế nào là Phật?

Đề đáp: Kiến tánh là Phật.

Vua hỏi: Sư kiến tánh chăng?

Đề đáp: Ta kiến Phật tánh.

Vua hỏi: Tánh ở chỗ nào?

Đề đáp: Tánh ở nơi tác dụng.

Vua hỏi: Là tác dụng gì, nay ta chẳng thấy?

Đề đáp: Hiện đang tác dụng, vua tự chẳng thấy.

Vua hỏi: Nơi ta có chăng?

Đề đáp: Vua nếu tác dụng thì thể cũng khó thấy.

Vua hỏi: Nếu khi đang dụng có mấy chỗ xuất hiện?

Đề đáp: Nếu xuất hiện sẽ có tám chỗ.

Vua nói: Tám chỗ xuất hiện nào nói cho ta nghe.

Ba La Đề liền thuyết kệ rằng:

Nơi thai là thân

Ra đời là người

Nơi mắt là thấy

Nơi ta là nghe

Nơi mũi là ngửi

Ở miệng đàm luận

Ở tay cầm lấy

Ở chân đi đứng

Hiện khắp bao gồm hằng sa thế giới

Thu nhiếp lại ở trong hạt bụi nhỏ

Kẻ nhận được, biết là Phật tánh

Kẻ chẳng biết gọi là linh hồn.

Vua nghe kệ xong tâm liền khai ngộ, sám hối tạ lỗi nhìn nhận trước kia làm sai. Rồi vua hỏi: Sư nối pháp ai?

Đề đáp: Bồ Đề Đạt Ma, tức là chú của Đại Vương.”

(Hết trích) (4)

Tới đây, câu hỏi nêu lên rằng, làm cách nào ngộ ra Tánh Phật. Cách đơn giản nhất là sống tỉnh thức, xa lìa ngôn ngữ, ngay khi đó, bạn sẽ không tới với thế giới qua chiếc cầu ngôn ngữ nữa.  Đức Phật dạy từ xa xưa rồi, không gì bí ẩn. Chính khi bạn giữ tịch lặng (Chỉ) và tỉnh thức (Quán) thì bạn trực tiếp tắm gội với thế giới chung quanh mà không bị rối tâm. Thiền sự Huyền Giác gọi đó là thái độ của: "tỉnh tỉnh lặng lặng" -- dĩ nhiên, bạn có thể gọi là một tiếp cận tỉnh thức vô ngôn, hay bất kỳ chữ nào khác.

Thầy Thích Nhất Hạnh có bài viết "Cắt đứt con đường ngôn ngữ" ghi về chuyện tham vấn của người xưa. Chúng ta trích như sau:
 

(Trích)

“Vị thiền sinh chắp tay hỏi: - Con chó có Phật tánh không?

Vị Thiền sư nói: - Uống trà đi.

Sau đó có một vị thiền sinh khác đến tham vấn.

Vị này chắp tay hỏi: - Bạch Thầy, như vậy là con chó không có Phật tánh, phải không?

Vị Thiền sư nói: - Uống trà đi.

Sau khi vị thiền sinh thứ hai này đi rồi, vị thị giả của thiền sư chắp tay hỏi: - Bạch Thầy, tại sao vậy? Tại sao hỏi con chó có Phật tánh hay không thì Thầy nói uống trà đi. Và khi hỏi con chó không có Phật tánh phải không thì Thầy cũng nói uống trà đi. Như vậy nghĩa là sao? Xin Thầy cắt nghĩa cho con.

Vị Thiền sư nhìn vị thị giả và nói: - Uống trà đi.” (Hết trích) (5)
 

Những người hỏi rằng con chó có Phật Tánh hay không có Phật Tánh đều nghĩ rằng qua ngôn ngữ lý giải, họ có thể được Thiền sư giải thích bằng lý luận rằng Phật Tánh sẽ là ABC hay XYZ gì đó. Vị thị giả cũng thắc mắc, tại sao trong mọi trường hợp, vị Thiền sư chỉ trả lời rằng hãy "uống trà đi"... Trong cả ba trường hợp, người hỏi đều vin vào lời, đều dựa vào chữ, hy vọng rằng sẽ nghe một bí ẩn gì của kinh điển.

Nhưng Thiền sư chỉ trả lời bằng cách kéo người hỏi về thực tại hiện tiền trước mắt, rằng hãy nâng ly trà lên, rằng hãy uống trà đi. Vị Thiền sư khác có thể trả lời cách khác, dĩ nhiên. Thí dụ, hỏi ngược lại rằng ai lôi cái thây chết này tới đây để hỏi, hay sẽ hét một tiếng để người hỏi sẽ ngộ ra rằng ngay khi nghe tiếng hét thì trong cái nghe không vướng bận chữ nghĩa đó đã xa lìa tham sân si.

Nghĩa là: khi sống như thị với cái hiện tiền, trước mắt và bên tai, thì tâm đó hiển lộ, tâm đó xa lìa tham sân si. Hễ mở miệng hỏi là con vin vào bè pháp của chữ, ngay khi quăng bỏ bè pháp ngôn ngữ để sống với tỉnh thức vô ngôn, để tâm tỉnh tỉnh lặng lặng thì cảnh Phật hiện ra trước mắt và bên tai.

Dò theo kinh điển, sẽ thấy đó là một pháp được Đức Phật dạy trong Kinh Bahiya Sutta. Sau khi nghe Đức Phật dạy, ngài Bahiya tức khắc chứng quả A La Hán:
 

(Trích) “Trong cái được thấy sẽ chỉ là cái được thấy; trong cái được nghe sẽ chỉ là cái được nghe; trong cái được thọ tưởng sẽ chỉ là cái được thọ tưởng; trong cái được thức tri sẽ chỉ là cái được thức tri.’ Cứ thế mà tu tập đi, Bahiya.

“Khi với ông, này Bahiya, trong cái được thấy chỉ là cái được thấy… [nhẫn tới]… trong cái được thức tri chỉ là cái được thức tri, thì rồi Bahiya, ông sẽ không là ‘với đó.’ Này Bahiya, khi ông không là ‘với đó,’ thì rồi Bahiya, ông sẽ không là ‘trong đó.’ Này Bahiya, khi ông không ‘trong đó,’ thì rồi Bahiya, ông sẽ không ở nơi này, cũng không ở nơi kia, cũng không ở chặng giữa. Thế này, chỉ thế này, là đoạn tận khổ đau. (6)
 

Như thế cũng chính là bài thơ đã dẫn của ngài Thích Phước Hậu: Kinh điển lưu truyền tám vạn tư / Học hành không thiếu cũng không dư / Đến nay tính lại đà quên hết / Chỉ nhớ trên đầu một chữ Như.

Đó cũng là tông chỉ Thiền. Đó là khi nâng ly trà, bạn sẽ ngộ Phật Tánh. Nhưng hễ mở miệng lý giải là hỏng. Hãy lặng lặng và tỉnh tỉnh, hãy nâng ly trà và uống, rồi bạn sẽ thấy mình đang thấy nghe ngửi nếm trong Niết bàn tâm. Nếu bạn nâng ly trà mà tâm còn chạy theo chữ nghĩa siêu hình, bạn sẽ mất ngàn dặm trọn thân tâm, vì đời sống này chỉ là một khoảnh khắc của cái hiện tiền tỉnh thức, nó ngay ở đây và bây giờ.
 

GHI CHÚ:

(1) Kinh AN 1.31-40: https://suttacentral.net/an1.31-40/vi/minh_chau

(2) Thanissaro. Kinh DN 11: https://www.accesstoinsight.org/tipitaka/dn/dn.11.0.than.html  (Consciousness without feature, without end, luminous all around: Here water, earth, fire, & wind have no footing. Here long & short, coarse & fine, fair & foul, name & form are all brought to an end. With the cessation of [the activity of] consciousness, each is here brought to an end.)

(3) Kinh Udana 3.8: https://suttacentral.net/ud8.3/en/anandajoti

(4) Thích Duy Lực - Công Án Của Phật Thích Ca Và Tổ Đạt Ma:

https://thuvienhoasen.org/a7662/cong-an-cua-phat-thich-ca-va-to-dat-ma

(5) Thích Nhất Hạnh. Cắt đứt con đường ngôn ngữ:

https://thuvienhoasen.org/p33a21596/3/cat-dut-con-duong-ngon-ngu

(6) Kinh Bahiya: https://thuvienhoasen.org/a14273/bai-phap-khan-cap-bahiya-sutta

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hàng triệu người Mỹ đã nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp vào tuần trước, cho thấy việc sa thải đang lan sang nhiều ngành nghề ban đầu không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi việc đóng cửa và gián đoạn kinh doanh liên quan đến vi khuẩn corona. Phúc trình đơn khai thất nghiệp hàng tuần của Bộ Lao Động Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 theo sau các tin hôm Thứ Tư nói rằng kinh tế trong quý đầu đã bị thiệt hại nặng nề kể từ thời kỳ Đại Suy Thoái.
Hôm Thứ Năm, 30 tháng 4, Tổng Thống Trump nói rằng ông đã thấy bằng chứng để chứng minh rằng đại dịch vi khuẩn corona truyền nhiễm từ một phỏng thí nghiệm tại Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng ông đã không đưa ra chi tiết cái gì là bằng chứng. “Tôi không được phép nói với bạn điều đó,” theo ông cho biết tại cuộc họp báo ở Bạch Ốc nơi mà ông đã nhiều lần cáo buộc chính quyền TQ về việc làm ngơ trong trách nhiệm của họ đối với vi khuẩn, trong khi bỏ ngỏ khả năng nó lây lan một cách cố ý.
Newsom nói rằng các bãi biển tại miền nam California, gồm các bãi biển tại Quận Cam, Los Angeles và San Diego, đã reo chuông báo động, gồm các hình ảnh người tụ tập ở đó và không tuân theo các hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội. Ông cho biết tiểu bang muốn làm việc sát cánh với các viên chức địa phương, và nếu họ có thể đưa ra các hướng dẫn tốt hơn, thì các bãi biển có thể “tái mở cửa rất rất nhanh.”
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Hơn một chục người biểu tình, một số trong đó có vũ khí, đã tụ tập hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 bên trong tòa nhà Quốc Hội của Michigan để lên tiếng phản đối lệnh cho người dân phải ở trong nhà của Thống Đốc Gretchen Whitmer, với căng thẳng lên cao khi các nhà lập pháp sẵn sàng tranh luận về sự gia hạn của tuyên bố này.
nhiều phó phẩm, nào là tuồng hát bội Kiều, tuồng chèo Kiều, thơ Vịnh Kiều, thơ Xử Án Kiều, Kim Vân Kiều Ca, Kim Vân Kiều Diễn Ca, Túy Kiều Phú… và hàng trăm bài thơ lẫy Kiều nhiều cách ngắn dài, kể cả có người viết lại toàn thể truyện Kiều
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster, miền Nam California vào lúc 9 giờ sáng Thư Năm ngày 30 tháng Tư năm 2020 lễ đặt vòng hoa và thắp nhang tưởng niệm 45 năm quốc hận 30 tháng Tư đã được long trọng tổ chức, vì tình hình bệnh dịch Covid-19 nên năm nay không được tổ chức đông đúc như những năm trước đây, mặc dù vậy một số các tổ chức cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể cũng đã trang nghiêm tổ chức lễ đặt vòng hoa, thắp nhang tưởng niệm 250,000 Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa, 58,000 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Miền Nam Việt Nam, cùng hàng triệu đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do, hàng ngàn quân dân các chính VNCH đã bỏ mình trong các trại lao tù cộng sản.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Kể từ sau đệ Nhị Thế chiến, Việt Nam đã hai lần trễ chuyến tàu lịch sử để toàn dân xây dựng đất nước, chỉ vì những khúc quanh oan nghiệt do Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành. Cơ hội thứ ba đang tới, những người cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam có biết chủ động nắm lấy nhằm thoát Tàu và thoát Cộng để chuộc lại phần nào những nỗi oan khiên đã gây ra cho cả dân tộc suốt từ sau Thế chiến Hai đến nay hay không?
Nhìn chung, CSBV và MTGPMN có ba thắng lợi: một là toàn bộ binh sĩ Hoa Kỳ ra khỏi Việt Nam; hai là công nhận sự hiện diện của 140.000 quân của QĐNDVN ở miền Nam và chính phủ ”ma” MTGPMN; ba là quy chế khu phi quân sự sẽ không đuợc luật quốc tế công nhận và không ai sẽ can thiệp khi vi phạm. VNCH phải chịu thất bại nặng nề, vì không có tiếng nói chính thức trong hội nghị. Hai mục tiêu duy trì binh sĩ Hoa Kỳ để tiếp tục hỗ trợ QLVNCH chiến đấu và trục xuất binh sĩ CSBV ra khỏi miền Nam đều không có kết quả. Hoa Kỳ thắng lợi vì mang binh sĩ hồi hương, một lối thoát trong danh dự của Nixon mà Kennedy và Johnson không đạt được. Hà Nội phải công nhận VNCH là một thực thể chính trị để đối thoại, phải từ bỏ yêu sách một chính phủ liên hiệp không có chính quyền Thiệu tham gia.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Từ năm 75 đến thập niên 80 có lối trên một tiệu người Việt Nam liều chết vượt biển để tìm tự do và cuối cùng một số người may mắn đã đến được bến bờ tự do. Thống kê (2007 ?) cho biết có khoảng trên 35.000 người Việt Nam sinh sống tại thành phố Montréal. Họ được gọi là Les Vietnamiens de Montréal hay Les Viéto-Montréalais. Theo thời gian, cộng đồng người Việt Montréal dần dần lớn mạnh thêm, thích nghi và hội nhập một cách êm ái vào xã hội Québec.
Trong sự hỗn loạn của chiến tranh kéo dài nhiều năm, hầu như không có một gia đình người Việt nào trong thế kỷ 20 mà không bị bức hại và phải đào thoát. Chiến tranh Việt Nam đã tạo ra hàng triệu nạn nhân, với bao người tàn phế, cô nhi, chấn thương tâm lý và để lại một đất nước hoang tàn.
Từ ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến ngày 30 tháng 4 năm 2020 thời gian 45 năm. Đây là một khoảng thời gia rất dài trong đời người và thời gian đủ để một quốc gia, dưới sự lãnh đạo của một tập thể hoặc cá nhân sáng suốt, có thể đưa cả một dân tộc đi lên và xoay chuyển vận mệnh như Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật Bản, Tổng Thống Mustafa Kamal Ataturk của Thổ Nhĩ Kỳ hoặc Tổng Thống Phác Chính Hy của Nam Hàn.
Cơ Quan FDA của Hoa Kỳ chưa chấp thuận bất cứ loại thuốc nào cho việc điều trị vi khuẩn corona. Nhưng họ dự định sẽ tuyên bố sự ủy quyền sử dụng khẩn cấp đối với thuốc remdesivir, theo báo The New York Times cho biết. Việc ủy quyền có thể đến vào Thứ Tư, theo báo Times tường trình, trích thuật lời một viên chức cao cấp của chính phủ cho biết. Trong một thông báo gửi cho CNN, FDA nói rằng họ đang nói chuyện với Gilead Sciences, nhà bào chế thuốc remdesivir, về việc chế tạo thuốc cho các bệnh nhân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.