Hôm nay,  

Robert Mueller, Người Gác Đền Công Lý Thầm Lặng

22/03/202609:06:00(Xem: 2167)

blank

Robert S. Mueller III (1944-2026) – người đã dành cả đời vẽ đường ranh giới khác biệt giữa lòng trung thành với một cá nhân và lòng trung thành với pháp luật bằng sự phục vụ thầm lặng nhưng kiên định tuyệt đối. (Minh họa: Việt Báo)

 

Robert Mueller, Người Gác Đền Công Lý Thầm Lặng
 

Kalynh Ngô
 

Đêm phóng xe đến bệnh viện

Cách đây 12 năm, một sự kiện đã xuất hiện trên trang nhất của hàng loạt tờ báo lớn ở Mỹ. Nhiều tờ báo lớn sau này đã kể lại chi tiết câu chuyện được ví như một bộ phim ly kỳ về chính trị, nơi các nguyên tắc pháp lý đối đầu trực diện với quyền lực của Tòa Bạch Ốc, ngay tại một phòng chăm sóc đặc biệt (ICU.)

Đó là đêm 10/3/2004 tại bệnh viện Đại học George Washington University.

Sau ngày 11/9, Tổng thống George W. Bush đã phê duyệt một chương trình giám sát tuyệt mật cho phép Cơ Quan An Ninh Quốc Gia (NSA) nghe lén điện thoại và đọc email mà không cần lệnh tòa án. Tuy nhiên, Bộ Tư Pháp (DOJ) lúc bấy giờ, đứng đầu là Quyền Bộ Trưởng James Comey (vì Bộ Trưởng John Ashcroft đang phẫu thuật túi mật), đã kết luận rằng chương trình này không có cơ sở pháp lý và từ chối đặt bút ký.

Khi biết James Comey từ chối ký, hai quan chức cấp cao là Cố Vấn Tòa Bạch Ốc Alberto Gonzales và Chánh Văn Phòng Andrew Card đã quyết định "đánh úp" bằng cách đến thẳng bệnh viện để ép Bộ Trưởng John Ashcroft lúc đó đang rất yếu phải ký duyệt.

Khi nhận được tin báo, James Comey đã gọi điện cho Gíam Đốc F.B.I Robert Mueller.

Một màn rượt đuổi như trên màn ảnh rộng diễn ra trên đường phố. Ông Comey bật còi ưu tiên, phóng xe qua các con đường ở Washington, D.C. để đến bệnh viện trước.

Robert Mueller đã ra lệnh cho các nhân viên đặc vụ của ông  tại bệnh viện không được phép cho bất kỳ ai đuổi James Comey ra khỏi phòng bệnh. Ông nói với Comey: "Tôi đang đến đây."

Khi Gonzales và Card bước vào phòng với văn bản trên tay, Ashcroft đã gồng mình dậy. Dù đang rất đau đớn, ông chỉ tay về phía Comey và nói: "Tôi không phải là bộ trưởng tư pháp. Có ông ấy Comey đằng kia.” Ông Ashcroft từ chối ký.

Hai quan chức Tòa Bạch Ốc rời đi trong sự giận dữ. Ngay sau đó, Robert Mueller bước vào. Ông đến bên giường bệnh, nắm tay Ashcroft và nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Thưa bộ trưởng, tôi muốn ông biết rằng tôi luôn bên cạnh ông trong việc này.”

Sáng hôm sau, ông Mueller đã viết một lá thư từ chức bằng tay, nhưng sau đó không gửi đi vì Tổng Thống Bush cuối cùng đã đồng ý điều chỉnh chương trình theo yêu cầu của DOJ.

"Thưa tổng thống, tôi viết thư này để gửi đơn từ nhiệm chức Giám đốc FBI. Tôi rất lấy làm tiếc khi phải thực hiện hành động này, nhưng tôi không thể tiếp tục phục vụ trong một chính phủ thực hiện các chương trình giám sát mà Bộ Tư Pháp đã kết luận là không có cơ sở pháp lý.”

Ông khẳng định rằng FBI không thể là công cụ cho những hoạt động nằm ngoài vòng pháp luật, ngay cả khi mục tiêu là "an ninh quốc gia.”

Sáng ngày 12/3/2004, Mueller có một cuộc gặp riêng với Tổng Thống Bush tại Tòa Bạch Ốc. Ông Mueller đã nói thẳng với tổng thống rằng ông sẽ từ chức nếu chương trình không được thay đổi để phù hợp với yêu cầu pháp lý của Bộ Tư Pháp.

Nhận thấy tính nghiêm trọng của sự viện, vì Mueller vốn là người kín tiếng, kỷ luật và trung thành, Tổng Thống Bush đã nhượng bộ. Ông ra lệnh cho NSA điều chỉnh chương trình theo ý kiến của Mueller và Comey.

Mueller chấp nhận “cởi áo từ quan” chứ không thực hiện một hành vi bất hợp pháp. Ông sẵn sàng đối đầu với tổng thống mà mình đang phục vụ nếu ông tin rằng Hiến Pháp Mỹ đang bị xâm phạm.

Điều đáng nói là tất cả những điều này không được rò rỉ cho báo chí để gây sức ép. Ông Muleler giữ bức thư trong ngăn kéo như một "tối hậu thư" cuối cùng cho nguyên tắc đạo đức của mình. Mãi cho đến vài năm sau, một số tờ báo sau đó đã có được bản thảo thư tay của ông Mueller viết bản thảo này gửi cho Tổng Thống George W. Bush. Khi đó, câu chuyện về màn phóng xe trong đêm đến bệnh viện ngày 10/3/2004 mới được kể lại.
 

Người Hùng Của Chiến Trường Việt Nam

Ông Mueller đã dành cả cuộc đời để bước vào những nơi mà người khác phải chùn chân khi nghĩ đến: chiến tranh Việt Nam, đống đổ nát của chuyến bay Pan Am 103, những cánh cửa nghẹt thở của cơ quan FBI sau ngày 11/9, và cuối cùng là sân khấu chính trị nóng bỏng của một văn phòng công tố viên đặc biệt.

Ông sinh ngày 7/8/1944 tại Manhattan, New York. Robert Swan Mueller III lớn lên ở Princeton, New Jersey, và sau đó là vùng Main Line ngoại ô Philadelphia. Cha của ông, một giám đốc điều hành của DuPont và là cựu đại tá Hải Quân, đã khắc sâu vào ông dòng máu của sự phục vụ có kỷ luật. Chàng trai từng đảm nhiệm vai trò đội trưởng các đội tuyển Lacrosse, khúc côn cầu và bóng bầu dục tại trường St. Paul đã mang theo ngọn lửa mãnh liệt ấy đến Princeton, nơi ông tốt nghiệp vào năm 1966 với tấm bằng cử nhân ngành Chính Trị Học. Sau đó, ông tiếp tục lấy bằng thạc sĩ ngành Quan hệ Quốc tế tại đại học New York University.

Tuy nhiên, cuộc chiến tại Việt Nam lại ảnh hưởng đến ông mạnh mẽ hơn bất kỳ giảng đường nào. Một đồng đội của ông trong đội tuyển Lacrosse tại Princeton, David Hackett, đã tử trận ở chiến trường Việt Nam vào năm 1967. Năm tiếp theo, Mueller tình nguyện gia nhập Thủy Quân Lục Chiến. Ông thụ huấn tại Parris Island, Trường Biệt Kích (Ranger School) và Trường Nhảy Dù, trước khi được điều động ra chiến trường với quân hàm trung úy, chỉ huy một trung đội thuộc Sư đoàn Thủy Quân Lục Chiến số 3.

Tại Quảng Trị, ngày 11/12/1968, trung đội của ông bị phục kích. Một nửa đồng đội của ông hy sinh. Mueller đã bị thương ở đùi. Ông cố gắng qua địa hình đầy hỏa lực của Việt Cộng để kéo một người lính đang bị thương chí mạng ra khu vực an toàn, theo tường thuật từ tờ Military Times. Ông được vinh danh Bronze Star với chữ “V” – tượng trưng cho lòng dũng cảm. Sau đó là huân chương Purple Heart and hai huân chương Navy Commendation Medals.

Nhiều năm sau, ông chỉ nói đơn giản: “Tôi cho là mình vô cùng may mắn khi sống sót ở chiến trường Việt Nam. Có rất nhiều, rất nhiều người không làm được. Và có lẽ vì tôi đã sống sót, tôi luôn cảm thấy mình phải đền đáp lại.”

Sau khi rời quân ngũ, ông Mueller lấy bằng luật tại đại học Virginia University năm 1973. Sau đó, ông làm công tố viên liên bang tại California và Massachusetts trong 12 năm.
 

Người Gác Đền Thầm Lặng Của Công Lý

Năm 2001, khi đang làm công tố viên tại San Francisco thì Tổng thống George W. Bush chọn ông là người lãnh đạo FBI.

Trong nhiệm kỳ của Tổng Thống Barack Obama, vì muốn duy trì sự liên tục trong một thế giới đang đối mặt nhiều nguy hiểm, tổng thống yêu cầu Quốc Hội gia hạn nhiệm kỳ của Mueller thêm hai năm. Thượng Viện đồng loạt phê chuẩn. Khi Mueller nghỉ hưu ngày 4/9/2013, thì ông là giám đốc phục vụ lâu nhất kể từ Giám Đốc FBI đầu tiên J. Edgar Hoover.

Ngày 17/5/2017, Phó Bộ Trưởng Tư Pháp Rod Rosenstein mời ông Mueller trở lại làm công tố viên đặc biệt. Giám Đốc FBI James Comey vừa bị tổng thống lúc đó là Donald Trump sa thải. Sự can thiệp của Nga vào bầu cử 2016, hack email Dân Chủ, tràn ngập mạng xã hội bằng những thông tin sai lệch. Quốc Hội yêu cầu một cuộc điều tra độc lập. Ông Mueller, 72 tuổi, chấp nhận không do dự. Nhiệm vụ của ông Mueller là điều tra nỗ lực của Nga ảnh hưởng đến bầu cử và bất kỳ liên kết hay phối hợp nào với các cộng sự chiến dịch Trump.

Trong 22 tháng, đội ngũ của ông làm việc bí mật, phát hơn 2,800 trát đòi hầu tòa, thực hiện gần 500 lệnh khám xét, và phỏng vấn khoảng 500 nhân chứng. Cuộc điều tra dẫn đến 34 cáo trạng và ba lời nhận tội từ các công ty. Mười ba công dân Nga và ba công ty liên quan đến Cơ Quan Nghiên Cứu Internet bị buộc tội điều hành chiến dịch ảnh hưởng trên mạng xã hội nhằm giúp ông Donald Trump và hại bà Hillary Clinton. Mười hai sĩ quan trong cơ quan tình báo Nga (GRU) đối mặt cáo buộc hack Ủy Ban Quốc Gia Dân Chủ và Chiến Dịch Clinton, rồi rửa tài liệu bị đánh cắp qua WikiLeaks. Phía Mỹ, Paul Manafort, chủ tịch chiến dịch của Trump, bị kết tội gian lận ngân hàng và thuế, nhận tội cản trở nhân chứng. Michael Flynn, cố vấn an ninh quốc gia trong thời gian ngắn, nhận tội nói dối FBI về liên hệ Nga. George Papadopoulos, Rick Gates, Roger Stone và Michael Cohen đều đối mặt cáo buộc liên quan đến cuộc điều tra.

Vào ngày 24/7/2019, ông Mueller đã ra điều trần trước hai ủy ban thuộc Hạ Viện. Người cựu Thủy Quân Lục Chiến vốn không thích ống kính máy quay nhỏ nhẹ trả lời ngắn gọn, súc tích. Ông đã lặp đi lặp lại câu nói “Bản báo cáo tự nó đã nói lên tất cả” hơn một trăm lần dưới nhiều cách nói khác nhau. Ông từ chối đưa ra bất kỳ nhận định nào về hành vi của tổng thống vượt ra ngoài khuôn khổ văn bản báo cáo, đồng thời khước từ việc đưa ra suy đoán về những vấn đề không bị truy tố. Phe Dân Chủ mong muốn có được một lời kêu gọi luận tội rõ ràng. Phe Cộng Hòa lại mong muốn được minh oan. Tuy nhiên, ông Mueller đã không đáp ứng bên nào cả. Ông chỉ đơn thuần trình bày những sự thật mà mình đã thu thập được, rồi lặng lẽ rời đi.

Cuộc điều tra đã khép lại ngay tại nơi nó bắt đầu: trong phạm vi các thể chế của luật pháp Mỹ. Ông Mueller từ chức vào ngày 29/5/2019. Ông trở lại làm việc tại WilmerHale, giảng dạy trong một thời gian ngắn tại trường cũ, Trường Luật Virginia University và gần như biến mất khỏi những dòng tin tức từ Washington.
 

Mùa Hè năm 2021, ông bị chẩn đoán mắc bệnh Parkinson. Gia đình công bố tình trạng bệnh của ông vào năm 2025. Thời điểm đó, khả năng vận động và ngôn ngữ của ông đã suy giảm. Ngày 20/3/2026, gia đình ông đã đưa ra một tuyên bố ngắn gọn.

“Với nỗi buồn khôn xiết, chúng tôi xin chia sẻ tin buồn rằng Bob đã ra đi vào tối Thứ Sáu. Gia đình ông kính mong sự riêng tư của họ được tôn trọng.”

Ngay sau đó, Donald Trump, tổng thống đương nhiệm, viết trên mạng xã hội Truth Social: “Tốt. Tôi mừng là ông ta đã chết. Ông ta sẽ không còn có thể làm hại những người vô tội nữa!”

Robert S. Mueller III, một người không để lại bất kỳ cuốn hồi ký nào, người chưa bao giờ tìm kiếm sự chú ý của dư luận. Dấu ấn to lớn nhất để lại, là sự khác biệt giữa lòng trung thành với một cá nhân và lòng trung thành với pháp luật. Ông đã dành cả đời vẽ đường ranh giới ấy bằng sự phục vụ thầm lặng nhưng kiên định tuyệt đối.

Kalynh Ngô

 

(WASHINGTON, ngày 20 tháng 7, Reuters) – Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Chủ Nhật đã dọa sẽ cản trở kế hoạch xây dựng sân vận động bóng bầu dục mới tại thủ đô Washington, D.C., nếu đội bóng NFL địa phương (hiện đang thi đấu với tên Washington Commanders) không lấy lại tên cũ là Redskins.
- Trump từng tổ chức 1 bữa tiệc tưng bừng dành cho "các cô gái trẻ", nơi Jeffrey Epstein "là khách mời duy nhất" - Elon Musk đã chinh phục nhiều quan chức của Trump: không thể giúp Trump trừng phạt Musk - 4 nạn nhân của Epstein nói với NBC: nên phổ biến hồ sơ Epstein để xoa dịu các đạu đớn không chữa lành nổi
- DB Derek Tran yêu cầu Trump đừng cắt ngân sách giáo dục của 6 triệu trẻ em ở California. - California: xin đừng cắt giảm ngân sách 2026 chương trình TRIO đối với hơn 100.000 SVHS nghèo - California: 3 lính cứu hỏa chữa lửa, bị cây đè trúng, bị thương, nhập viện - Thủ tục xin thị thực (visa) vào Mỹ sẽ có phí 250 đô, riêng tờ đơn từ 6 đô lên 24 đô. Sẽ hốt bạc World Cup 2026 và Thế vận 2028.
- Dân biểu Jamie Raskin (Dân chủ) ra nghị quyết được nhiều DB ủng hộ: Trump phải nộp tất cả "hồ sơ Epstein" - Đặc vụ ICE được xem dữ liệu Medicaid chi trả cho bệnh viện, sẽ dò ra những di dân lậu cần bị trục xuất. Nếu bạn khai gian để có Mediciad cũng cơ nguy bị tước quốc tịch và bị trục xuất sang VN hay Phi Châu.
Trong một chính trường phân cực sâu sắc, nơi tiếng nói bất đồng bị chụp mũ và ranh giới giữa quyền lực và tư thù ngày càng mong manh, một điều xem ra đã luật bất thành văn: khi Donald Trump không vừa ý, sẽ có kẻ phải trả giá. Và cái giá đó không bao giờ rẻ. Các tập đoàn, hãng luật và đại học Hoa Kỳ vốn lệ thuộc vào giấy phép, ngân khoản liên bang hay cửa ngõ ra vào chính quyền – bỗng trở thành miếng mồi cho cuộc mặc cả quyền lực của Tổng thống. Có nơi chọn cách cúi đầu cho yên chuyện. Có nơi chống trả tới cùng. Hai phản ứng, hai lối thoát – hoặc dàn xếp để "giữ thể diện" cho Trump, hoặc chấp nhận đòn phản công để giữ thể diện cho chính mình.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Trong một chính trường phân cực sâu sắc, nơi tiếng nói bất đồng bị chụp mũ và ranh giới giữa quyền lực và tư thù ngày càng mong manh, một điều xem ra đã luật bất thành văn: khi Donald Trump không vừa ý, sẽ có kẻ phải trả giá. Và cái giá đó không bao giờ rẻ. Các tập đoàn, hãng luật và đại học Hoa Kỳ vốn lệ thuộc vào giấy phép, ngân khoản liên bang hay cửa ngõ ra vào chính quyền – bỗng trở thành miếng mồi cho cuộc mặc cả quyền lực của Tổng thống. Có nơi chọn cách cúi đầu cho yên chuyện. Có nơi chống trả tới cùng. Hai phản ứng, hai lối thoát – hoặc dàn xếp để "giữ thể diện" cho Trump, hoặc chấp nhận đòn phản công để giữ thể diện cho chính mình.
Ngày 24 tháng 6 năm 2025 — Tòa án Tối cao Hoa Kỳ hiện đã cho phép chính quyền Trump trục xuất người di dân sang một “nước thứ ba”, tức là một quốc gia không phải là quê hương của họ. Tòa án Tối cao đã hủy bỏ phán quyết của một thẩm phán tòa án liên bang ở Boston. Phán quyết này cho rằng những người di dân được lên lịch bị trục xuất sang nước thứ ba cần được trao cho cơ hội giải thích với giới chức rằng họ có lý do chính đáng để tin rằng họ sẽ bị ngược đãi hoặc tra tấn ở quốc gia thứ ba đó.
Trong trái tim của biết bao người di dân, nước Mỹ luôn là một miền đất hứa, nơi mọi ước mơ có thể nảy mầm và được bảo vệ. Niềm tin ấy được xây dựng trên một trụ cột vững chắc: quyền công dân theo nơi sinh, một nguyên tắc được khắc sâu trong Tu chính án thứ 14 của Hiến pháp Hoa Kỳ, khẳng định rằng bất cứ ai sinh ra trên đất Mỹ đều là công dân của quốc gia này.
Do các cuộc biểu tình liên quan đến vấn để lao động vẫn đang tiếp diễn, việc thu gom rác tại Garden Grove vẫn bị trì hoãn. Đặc khu Vệ sinh Garden Grove (Đặc Khu Vệ Sinh) hiện đang cung cấp các điểm thu gom rác trong khu vực. Cư dân và các cơ sở thương mại đang sử dụng dịch vụ từ Sanitary District có thể đến các điểm thu gom rác tạm thời, miễn phí này để vứt bỏ rác
Trang mạng thông tin khoa học www.livescience.com có đưa hai tin ngắn đáng chú ý vào trung tuần Tháng Bảy. Bản tin đầu tiên là về sự dịch chuyển của lưỡng cực trái đất. Đại đa số chúng ta không nhận ra rằng thời gian của một ngày “ngắn” hơn một chút trong thời gian trung tuần tháng 7. Nhưng hành tinh của chúng ta thực sự đã quay nhanh hơn một chút, do sự thay đổi vị trí của Mặt Trăng so với hai cực của Trái Đất.
Chủ nghĩa bài ngoại – quan điểm cho rằng chính phủ cần bảo vệ người Mỹ sinh trong nước trước các mối đe dọa từ di dân – đã tồn tại lâu đời trong lịch sử Hoa Kỳ, theo Daniel Tichenor, Giáo sư Chính trị học tại Đại học Oregon, viết trên trang The Conversation ngày 15 tháng 7, 2025. Hiện nay, chính quyền Trump đang viện dẫn Đạo luật Di trú và Quốc tịch năm 1952 – một đạo luật ra đời trong thời kỳ lo sợ chủ nghĩa cộng sản – để siết chặt quyền của những người không mang quốc tịch Mỹ.
Trong thế giới hiện đại, niềng răng đã trở nên phổ biến như một phần của chăm sóc nha khoa. Tuy nhiên, các nghiên cứu khảo cổ học cho thấy rằng tình trạng răng mọc lệch (malocclusion) ở người tiền sử không phổ biến như hiện nay. Các nhà nghiên cứu đang tìm hiểu nguyên nhân, và một trong những yếu tố được chú ý là chế độ ăn thay đổi theo thời gian, từ thô cứng sang mềm và dễ nhai hơn.
Theo tờ The Economist ngày 7 tháng 7, hơn 100 người đã thiệt mạng trong một trận lụt được xem là tồi tệ nhất tại Hoa Kỳ trong cả thế kỷ qua. Trận mưa như trút nước xảy ra vào rạng sáng ngày 4 tháng 7 đã quét qua quận Kerr ở miền trung Texas. Trong số các nạn nhân có 27 bé gái và nhân viên bị nước lũ cuốn trôi tại một trại hè Thiên Chúa giáo. Dự báo còn có thêm mưa lớn trong những ngày tới. Các bản đồ và biểu đồ khí tượng cho thấy ba yếu tố góp phần biến tai họa này thành thảm sát: 1. địa hình hiểm yếu, 2. lượng mưa kỷ lục, và 3. một hệ thống báo động không hoạt động.
Lời dịch giả: Bài viết "Bi Và Ái" được Ni Trưởng Thích Nữ Diệu Không (1905-1997) viết, in trong Tạp chí Liên Hoa, số 3, ấn hành cuối tháng 8/1955. Tạp chí Liên Hoa thành lập năm 1955, với Thượng toạ Thích Đôn Hậu trú trì chùa Linh Mụ ở Huế làm chủ nhiệm, Thượng toạ Thích Đức Tâm làm chủ bút, và Ni sư Thích Nữ Diệu Không làm quản lý. Trong bài này, Ni sư ký tên tác giả là Thích Diệu Không. Ni trưởng là dịch giả nhiều kinh và luận, cũng là một nhà thơ xuất sắc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.