LTS: “19 Hè 72” là một bài trường ca của nhà thơ Ngu Yên viết về chiến tranh Việt Nam với những hình ảnh thống khổ và chết chóc đau thương do chiến tranh gây nên. Và để tri ân người lính Việt Nam Cộng Hòa. Khác với những trường ca thường thấy trước đây, nhà thơ đã kết hợp một cách sáng tạo giữa thi ca với tài liệu từ những trang bút ký, hình ảnh chiến tranh, ca khúc, thậm chí quân sử, để thơ không chỉ là những câu chữ thuần túy nữa, mà là một bức tranh linh động và xúc động khiến người đọc không khỏi bồi hồi khi đọc, dù những điều được nhắc đến trong bài thơ xảy ra cách nay đã trên nửa thế kỷ. Việt Báo trân trọng giời thiệu.
Bạn ơi,
Đừng tưởng tôi là người gan dạ.
Không,
Tôi là người nhát sợ.
Thay vì vào các diễn đàn, Facebook, Twitter đọc tin nhảm rồi tranh luận,
Tôi tụng kinh
Thay vì để đầu óc lang thang, có thể nổi điên hay trầm cảm,
Tôi niệm Phật.
/ Dear friends,
Don't think I'm brave.
No,
I have fears.
Instead of going to forums, Facebook, and Twitter, reading gossip, and arguing,
I chant the Sutras.
Instead of letting my mind wander, maybe getting mad or depressed,
I recite Buddha's name.
Nhiều đàn bà quá tuổi có con |
bỏ phiếu chống phá thai. |
Nhiều đàn ông ăn hết táo chàng hảng |
bỏ phiếu chống phá thai. |
Phải chăng những ai muốn phá thai đều quái quỉ?
Dấu thời gian để lại trên con đường nó đi qua là tàn phai, là những đổi thay tác động vào tâm thái vui buồn của ta, tạo nên hoài niệm, và ước mơ. Vậy cái lúc đang thở, bạn có biết thời gian đang có mặt không, và có nhìn kỹ người bạn đồng hành ấy không. Phải chăng lúc dừng lại đó là ta đang thức cùng hiện tại? Trong Kinh Người Biết Sống Một Mình, Đức Phật dạy: Đừng tìm về quá khứ/ Đừng tưởng tới tương lai/ Quá khứ đã không còn/ Tương lai thì chưa tới/ Hãy quán chiếu sự sống/ Trong giờ phút hiện tại/ Kẻ thức giả an trú/ Vững chãi và thảnh thơi.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.