Tan sương đầu ngõ có đâu ngờ / Gặp lại ta là mây xanh lơ / Hôm nay tạnh ráo màu siêu thực / Bữa nọ òa bay sắc viễn mơ / Cảm tạ tình sau thương ý trước / Tri ân tâm đạo thấu huyền cơ / Biển dâu dẫu biết lòng chưa thỏa / Vẫn ngước trông lên lạy mịt mờ.
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people
“Chúng ta đến xứ sở này xa lạ /
ra đi chưa hết lạ /
nhưng không bao giờ thôi yêu mến /
mặt hồ đại dương /
căn nhà chở che hạnh phúc /
lối mòn nhỏ ven rừng con ta bước tiên khởi tự do. /
Đây là nơi chúng ta hàn gắn mình /
Như thợ giày khâu vết thương há miệng /
Sau đường dài ngập máu /
sau đường dài ngập phân /
sau chợ chiều cân xác chết chiến tranh /
một triệu tiếng chuông không mua hết oan hồn. /
Đây là nơi chúng ta sống đàng hoàng /
và chết vào buổi chiều có cánh /
bay về một xứ sở đã xa.
Dường như ở đây không có gì đổi thay,
nhưng chẳng còn như trước nữa.
Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ,
nhưng lại rộng thêm ra.
Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà.
Có tiếng bước chân trên cầu thang,
nhưng không phải những bước chân ấy.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.