"đêm"

16/02/202219:15:00(Xem: 3355)
đêm
"đêm. kìa! nở những hoa rung" Tranh: Đinh Trường Chinh.


* Riêng mừng Thi sĩ Khánh Minh và tập thơ mới 


"đêm." kìa! nở giữa thùng thư
người Thơ từng bước. hình như. mộng huyền
hoà trong ý, chữ, tình, duyên, 
triền xưa Mẹ thấu, vồng uyên bạn bè
vàng châu cất một tiếng ve
bóng ai gọi. cuối Mùa-Nghe đợi cùng
đêm. kìa! nở những hoa rung
rừng phong thay lá. tương phùng kiếp sau*

-- Trangđài Glassey-Trầnguyễn

"đêm" (2021, Nxb Văn Học). Tập thơ. Nguyễn Thị Khánh Minh.
* Nhân đọc "Không đề VI" của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ ở cuối sách. Câu này tôi kính người bạn thơ, dù đã đi xa, nhưng tin sẽ lại có duyên chữ nghĩa với nhau trong cõi khác.

Tập thơ "đêm" của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có bán trên trang mạng Barnes & Noble. Xin truy cập vào đường dẫn sau:

Dem by Nguyen Thi Khanh Minh, Paperback | Barnes & Noble® (barnesandnoble.com)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phần lớn các nhà thơ nữ sinh sau cột mốc đau thương 1975, đã dường như nhẹ nhàng hơn, những ám ảnh của chiến tranh, ít bị day dứt hơn vấn đề ý thức hệ. Họ ít nhiều đã hưởng được quả ngọt của nữ quyền, thoát ra khỏi khung cửa chật hẹp của định kiến, góp phần nở rộ một dòng thơ mạnh mẽ, tự tin, khao khát tự do, và bản lĩnh, nói rất thực nhân sinh quan của mình về những mối tương quan trong một thế giới vật chất như hiện nay. Họ cũng rất phóng khoáng thể hiện những cảm xúc đam mê dạt dào nữ tính. Mang những trạng thái có vẻ như đối nghịch nhau như thế khiến dòng thơ của lớp thơ nữ này tỏa sức quyến rũ lạ lẫm, tạo nên một lớp độc giả với cảm thụ thi ca mới mẻ.
Khi những cơn ho kéo tới / lồng ngực em có những đóa lục bình / vừa trôi vừa nở / những cánh hoa màu tím...
Thật háo hức! | Thật hiệu lực! | Sáng sớm, còi báo động đánh thức | xe cứu thương lên đường túa ra khắp nơi,| xác chết đong đưa trong gió | băng ca tròng trành nạn nhân... gọi mưa từ mắt mẹ,
khi câu thơ la cà / ở những con đường lắc léo của hoài niệm / là lúc tôi hiểu ra / những khúc mắc của tâm thức / những chập chùng duyên khởi giữa quá khứ và hiện tại...
Bước lên / giọt nắng / xuân ngời / cái tôi bỗng nhẹ / bời bời gió thơm…
Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn / Không có chỗ thầm thì cho ngọn gió ướt mềm / Và lời nói không cũng không còn lưu trú trong bảo tồn ngữ nghĩa...
Những đoản thi của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...
Xin có lời tâm sự, rằng trong lòng tôi vẫn luôn luôn là một đứa trẻ rất mực ngây thơ, nghĩa là, chưa bao giờ lớn cả. Nói cho đúng, tôi đã lớn dậy giữa rừng văn học cổ tích quê nhà, đã say mê đọc truyện cổ về những vị Bụt bay tới khi có ai đó gặp nạn và ngồi than khóc, đã miệt mài với những thần thoại tuyệt vời trong Kinh Phật… Và rồi, tôi tin rằng Đức Phật không bao giờ rời bỏ chúng sinh.
cúi xuống trời chiều / thấy vạt nắng xuyên qua kẽ lá / mùa hạ lao xao những ngày cháy da / sự lười biếng làm cạn kiệt ngôn ngữ...
Hai đoản thi của nhà thơ Trần Hoàng Vy...