Soi Thấu

10/11/202210:18:00(Xem: 3620)
Soi Thấu
Tranh minh họa Duy Thanh


 

Những gì tầm thường nếu soi thấu sẽ ngạc nhiên.

Nếu trăn trở, nhìn trên nhìn dưới, lật qua lật lại,

mày mò, cân nhắc, suy nghĩ,

đột nhiên sẽ thấy khác thường hay phi thường.

Không có gì tầm thường,

chỉ có người đang nhìn nó

tầm thường.

 

Bà lão nằm trên giường như cành hoa dại

mọc lên chăn gối.

Ông lão ngồi bên cầm tay bệnh nhân

mười móng tay lâu rồi không sơn màu.

“Để anh vẽ hồng tàn màu áo lụa.”

Những ngón tay bị thời gian bạo lực

cong như nhánh gừng già

nhưng mỗi mùa đều nở hoa trắng.

“Để anh bóp dầu, đêm chôn cất mùa thu.”

 

Vĩnh viễn

tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống.

Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.

Khi soi thấu

cơm nấu bằng mây trời và sóng biển

ăn với ngôi sao luộc

với tóc xào

với da chấm mặn mồ hôi

tráng miệng bằng môi hấp niềm vui ngắn ngủi.

Tất cả chỉ để tầm thường sống qua ngày.

Để lo lắng những thứ phi thường khờ dại.

 

Những gì phi thường nếu soi thấu sẽ ngạc nhiên.

 

Cỏ dại năm 1953 nở ra bà lão.

Đêm cuối mùa thu thơm nhẹ hương gừng.

Thơm bạc hà dầu xanh.

Tầm thường như bệnh nhân nào cũng xoa bóp.

Khác thường như anh bắt nhức nhối bỏ vào lâm ly.

Khi soi thấu

sẽ thấy trong chữ “lão” có chất keo ấm áp

“Để anh dán đời nhau hơn đinh đóng vào hòm.”

 

Như vậy

đã năm mươi hai năm, anh cùng em lãng mạn.

Tầm thường như những ai yêu nhau đến bạc đầu

nhưng phi thường vì không chịu bỏ nhau.

 

Ngu Yên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Nhà phê bình văn học Trung Quốc đời nhà Thanh, Viên Mai, có nói, “Làm người không nên có cái tôi, nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Thi hào Tagore cho rằng, “Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ảnh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. Cả hai nhận định này đều đề cao cái Tôi-làm-Thơ, và cách biểu hiện những thuộc tính về Tôi ấy như thế nào trên ngôn từ thơ. Có hai yếu tố không ai phủ nhận được là cảm xúc và sáng tạo, chính hai yếu tố này định hình phong cách của nhà thơ. Cảm xúc thực được chuyển tải qua thi ngữ, thi ảnh mới mẻ, cá biệt, thì thơ càng có sắc thái nổi bật để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, dường như không quá để nói rằng điều này định đoạt sinh mệnh một bài thơ. Thơ chỉ thực sự sống khi nó phản ảnh được bản ngã độc đáo của nhà thơ.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
là khi nước mắt khô đi | mọi thứ đều trở nên dư thừa | hiểu biết càng vô hiệu | những đốm loang không thể tẩy xóa
Tôi trôi tuổi ấu thơ, từ quê hương cùng khổ, rau dưa khoai sắn / Tôi trôi từ chợ quán rường, cái đình làng, ngôi trường tiểu học, áo lấm lem màu mực tím mẹ mới mua, cùng cây viết lá tre, trang giấy tự túc, vàng khè, không trông rõ chữ...
Rõ ràng, có tai không nghe, | có mắt không thấy, | có tay chỉ thòng lòng, | có chân chỉ đi lui đi tới, | duy nhất có miệng, người nói không ngừng.
tình yêu lạnh như biển | những cái giống không cùng đời | có thể là một vì sao nhỏ bé | có thể là một nét mày hung tợn | trả treo trước gi
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Thy An...
Thành phố cháy hết cây cỏ. | Những tàng dừa nhớ gió. | Những đỉnh thông khát nước. | Sao tình yêu chưa sôi sục trong em?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.