Soi Thấu

10/11/202210:18:00(Xem: 3647)
Soi Thấu
Tranh minh họa Duy Thanh


 

Những gì tầm thường nếu soi thấu sẽ ngạc nhiên.

Nếu trăn trở, nhìn trên nhìn dưới, lật qua lật lại,

mày mò, cân nhắc, suy nghĩ,

đột nhiên sẽ thấy khác thường hay phi thường.

Không có gì tầm thường,

chỉ có người đang nhìn nó

tầm thường.

 

Bà lão nằm trên giường như cành hoa dại

mọc lên chăn gối.

Ông lão ngồi bên cầm tay bệnh nhân

mười móng tay lâu rồi không sơn màu.

“Để anh vẽ hồng tàn màu áo lụa.”

Những ngón tay bị thời gian bạo lực

cong như nhánh gừng già

nhưng mỗi mùa đều nở hoa trắng.

“Để anh bóp dầu, đêm chôn cất mùa thu.”

 

Vĩnh viễn

tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống.

Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.

Khi soi thấu

cơm nấu bằng mây trời và sóng biển

ăn với ngôi sao luộc

với tóc xào

với da chấm mặn mồ hôi

tráng miệng bằng môi hấp niềm vui ngắn ngủi.

Tất cả chỉ để tầm thường sống qua ngày.

Để lo lắng những thứ phi thường khờ dại.

 

Những gì phi thường nếu soi thấu sẽ ngạc nhiên.

 

Cỏ dại năm 1953 nở ra bà lão.

Đêm cuối mùa thu thơm nhẹ hương gừng.

Thơm bạc hà dầu xanh.

Tầm thường như bệnh nhân nào cũng xoa bóp.

Khác thường như anh bắt nhức nhối bỏ vào lâm ly.

Khi soi thấu

sẽ thấy trong chữ “lão” có chất keo ấm áp

“Để anh dán đời nhau hơn đinh đóng vào hòm.”

 

Như vậy

đã năm mươi hai năm, anh cùng em lãng mạn.

Tầm thường như những ai yêu nhau đến bạc đầu

nhưng phi thường vì không chịu bỏ nhau.

 

Ngu Yên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu / đó nấc lên ngày tháng tư lắng / nghe từng âm âm ức ức mà / phỏng đoán tiếng khóc / ấy là khóc mừng vui sum / họp hay tủi hờn chia ly.
khi tiếng đàn chìm vào khuya tối nhường lại cho đàn dế đen / huyên náo gọi nhau / tuyên bố kẻ thua người thắng / vì còn quá nhiều tranh đấu suốt ngày / đài chưa kịp loan tin tức
Ngày ấy, nơi nơi hưởng thái bình / Vì đâu đất nước phải điêu linh? / Triệu người lưu lạc, xa lìa xứ / Giờ giỗ Hùng Vương, khóc một mình....
cho những người chết xa không phải chỉ trên đường hồ chí minh cay nghiệt / nhưng bất cứ đường nào / đưa ra khỏi nước / những xác khô / những hồn ma luẩn quẩn ngơ ngơ ngác ngác / bên Miên bên Việt / chỗ nào là quê hương?
Con số 30 nở / Rung một chùm sương mai / Hạt sương như hạt ngọc / Tan vào nỗi ngậm ngùi
Bạn thân tôi là quân nhân xuất sắc. Anh vào cuộc chiến với quân hàm thiếu úy. / Sau sáu năm, rời chiến tranh bằng cố thiếu tá / Trở về nhà, lạnh lùng, câm lặng, / trong hộp gỗ, anh chỉ còn một cánh tay.
Quán tưởng Thượng tọa Thích Tuệ Giác, Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng vừa viên tịch lúc 4:30 chiều thứ Bảy ngày 10-4-2021 tại Thiền Viện Đại Đăng, San Diego, California, Hoa Kỳ.
tháng tư / vợ chồng già dẫn nhau ra phố / nắm chặt tay nhau sợ ngã / leo lên chiếc xe điện màu vàng / Bruxelles êm đềm mùa dịch / một câu hỏi không nghe trả lời câu hỏi thứ hai bắt đầu bực dọc / tình yêu xế chiều luôn gai góc và đầy những khắc phục / vẫn chứa nhiều câu hỏi / với những trả lời không cần thiết
Người đàn ông Á Châu đi bộ, / đội mũ sụp che đầu. / Bốn thanh niên da trắng xuất hiện, vây quanh. / Người đàn ông quỳ xuống, / rồi bất chợt phóng lên, / tay đấm, tay chặt, / đá song phi. / Bốn thanh niên ngã nhào, bất động.
Khi mặt trăng làm mặt trời nửa khuya. Tất cả mọi thứ cần đảo ngược. Con người đã sai từ sơ sinh. Nhân loại đã lầm từ tiền sử. Chúng ta thật sự không biết mình là ai?