Nơi đây

19/01/202318:15:00(Xem: 4242)

canh mai

 

Tết đến rồi, chị có bánh chưng

hũ dưa món, trái ớt hiểm nhìn đủ rơi nước mắt

có nồi thịt kho, mỡ rịu tan trong miệng

có khổ qua dồn, vị đắng ngọt quyện nhau

 

những món đó, tết năm nào

má em xưa cũng nấu

con gái không giúp mẹ chỉ đi chơi đi học

bụi Saigon đóng cửa sổ chờ có dịp

bôi đen tay. em, khăn ướt ngượng ngùng

 

chị có nghĩ thời gian thuở đó quá lười không

trôi như chẳng bao giờ về tháng chạp

cây mai già, mực thước hay làm cao ai biết

vặt lá hoài chẳng chịu trổ hoa cho

 

giờ thì tháng ngày đi quá nhanh

làm như muốn chuộc lỗi ngày xưa vậy

tưởng mới hôm qua, ba mươi vội

hàng quán tìm, mua một chút quê hương

 

tết đến. công viên vắng, nơi đây

hàng cây chìm trong lớp sương mù dày đặc

những hình ảnh hiện ra trong đầu không lớp lang gì hết

trái ớt khô lá dong khô cội mai già chết

chuộc lỗi muộn rồi, em sẽ bước

cho tới khi trên cành cao chót vót mọc tiếng chim

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài
Rừng ngưng thở / thức / chíu chít tiếng chim
Lửa ! Lửa ! Lửa ! / khắp nơi, biết chạy về đâu
Núi chiều nay đã quay về chờ đợi. Còn gì đâu những hò hẹn trong đời.
Làm sao quên / mỗi chiều / Venice lóng lánh tà dương
Chiều ấy rất nhiều gió Đàn chim nhớ phố bay về(1)