Đàn ông hấp dẫn

12/10/202312:03:00(Xem: 3272)

thucsinh

Đọc Kiều, Thúc thiệt đờn ông

rất người, cho gái khuê phòng mê man

 

Thúc nào kém cạnh Kim lang

tuy thơ phú có làng nhàng vẫn hơn

cái tên Sở lẻn mặt trơn

đã nư quất ngựa truy phong có cờ

 

Không cho Kiều cái lơ thơ

như Kim tơ liễu bên bờ sông xanh

Không cho Kiều cái tung hoành

phu nhân bốn biển hiển vinh như Từ

 

Thúc lại cho cái nàng ưa

cặp đôi thỏa nguyện mây mưa tưng bừng

Thúc hèn cho đúng gia phong

lẽ nào hùa với nhị phòng đảo điên

 

Chuộc Kiều Thúc cũng tốn tiền

như Từ mua sắc nàng tiên bế bồng

cặp Kiều Thúc mới đàn ông

có Sinh Kiều biết mùi chồng con buôn

 

Văn nhơn chê Thúc trật đường

là sai, phải lấy chiếu giường làm bia

cổ kim bao gã ra rìa

chỉ vì cái tội canh khuya ngoẹo đầu

 

Đàn ông hấp dẫn muôn sau

Thúc sinh đứng ở ngôi đầu nam vương

Thúc một phương ta một phương

con buôn có khác chi phường thi nhơn

 

Tuy thua Thúc chuyện chiếu giường

phong thu rừng với mù sương sánh đồng

 

– Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sáng nay khi ra vườn | Em thấy một con chuột núi khá to | đang kéo một chiếc lá
Phải vòng quanh địa ngục/ Mới đến cửa thiên đàng/ Đừng trách người ngã mạn/ Hãy giận mình đa đoan…
ông cứ nhẩn nha mùa thơ cộc | tôi trâng tráo ca múa xập xình | đời người rồi cũng xuôi trảng lớn | giày ủng quăng rồi bước rộng rinh
em về đã nửa mùa đông | gió se sắt lạnh cả trong lẫn ngoài | có còn nơi đó dấu tay | có còn một chút tình ngoài tình trong
Thương hại thay đất nước không được biết | Ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ mình | Văn hoá nào ngoài văn hoá mình | Thương hại thay đất nước mỗi hơi thở là tiền | Ngủ giấc mê của kẻ quá no nê
Thơ của ba nhà thơ Nguyễn Tánh Trần Cầm; Nguyễn Hàn Chung và Trần Yên Hòa
núi cao | núi cao | núi cao | người trên chỏm núi chờ | lao | xuống trần
Đó là về bàn chân. Đó là cách đặt xuống./ Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ./ Đó là nhịp điệu. Bước đi. Đó là bước đi nghi ngại. / Đi trong tỉnh thức. / Đó là ác mộng giữa hai bờ sinh diệt. Đó là trống rỗng. Buông bỏ. / Đó là về bàn chân tự mình giải thoát. Đó là ý thức tự mình bước đi. / Mỗi ngày khi tôi đặt chân lên trái đất, cùng với mặt trời. / Tôi nghĩ đến người khác. / Tôi không biết người khác sống ra sao. /Mỗi ngày bắt đầu từng bước./ Tôi đi. / Từng bước. /Bạn phải bắt đầu từng bước nhỏ.
Buổi sáng ảm đạm hôm đó | Nơi anh chạm vào em không | Bằng cơ thể mà bằng ngôn ngữ | Một cái cây, và chỉ một cái cây | “Chúng ta hạnh phúc và bất hạnh | Hơn bất cứ ai trên cõi đời”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.