Thơ Sử Mặc

24/04/202407:45:00(Xem: 3012)

file

(Thơ cụt ngủn tặng đoản thi trước khi thành [khánh] trường thi).

 

RỐT CUỘC CHÚNG TA LÀ NGƯỜI THẮNG

 

Nhạc vàng phục hồi đế chế

Sách vở cũ lên ngôi vương đằng

Tìm trong di ảnh

Cái nồi vẫn ngồi trên cái cốc

 

 

THỬ NGHIỆM

 

Em cứ lèo đi

Để tôi lái thử

 

[có thể đọc theo phát âm Nờ-Lờ]

 

 

THỰC NGHIỆM

 

Mút một cây cà rem

Phơi khô để dành

Từ 50 năm trước

 

 

NHỚ

 

Tự nhiên nhớ con ếch bà

Vespa chính hiệu la cà khắp nơi

 

 

QUÊN

 

Quên béng đi hồi nào

Ta

Là tôi

[tôi nào nhỉ]

 

 

XÔI

 

Cục xôi đổ ghèn

Thằng Bờm khóc như ri

Cha mạ chết đi

Sống dậy

 

 

LẾT

 

Mệt

Cứ ngồi bệt xuống đất

Đừng chò hỏ

 

 

 

Lõ lõ lõ lõ        mũi nhé

Đừng lõ cỏ

 

 

VẦN Ơ

 

chủ yếu là những bài thơ

chủ yếu là những quân cờ

đống đồ dơ xin chủ yếu

cuộc đời vẫn đẹp như mơ

 

 

THƠ

  

Ừ thơ

   À thơ

      Ồ thơ

Lâu không mần nhớ đồ đồ

Nọ

Kia

 

– sử mặc

(20 tháng tư hai mươi bốn)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trích từ trang 107-110 trong tuyển tập: KHÁNH TRƯỜNG & BẰNG HỮU Phỏng vấn - Nhận định - Tâm Cảm - Thơ Nhiều người viết về Khánh Trường dày 620 trang, NXB Mở Nguồn đang lưu hành trên mạng Barnes & Noble
ĐỢI Ăn sáng một mình Một mình ăn buổi sáng. Gặm nhấm muỗng nĩa và tách cà phê Gặm nhấm vỉa hè Gặm nhấm sự chờ đợi.
Thượng Đế ơi / Vợ con đâu / Con, cháu con đâu / Anh, chị em con đâu / những người bạn hàng xóm của con đâu...
buổi chiều trầm lắng trống trải / chiếc ghế mây nhẫn nhục không than vãn / con chim hồng âm thầm chuyền trên ngọn cây / người nhắm mắt thở nhẹ âm âm u u trên võng...
Từ những ý nghĩa của bút hiệu Nhã Ca, tôi có thể viết ra một đoạn bói số mệnh nhà thơ:“Nhã Ca: tuy là một loài cỏ dại, nhưng có tiếng thơ thanh thoát tao nhã bên ngoài, bên trong chứa đầy nghịch ngợm, khác thường. Trải qua cuộc sống thăng trầm, tiếng thơ trở thành tiếng ho, tiếng nôn mửa, rồi tiếng thơ đó, về chiều, lắng đọng thành âm điệu cà sa.” Tác phẩm “Nhã Ca, Thơ” toàn tập cho phép tôi có cái nhìn tổng thể và cũng trả lời được nỗi niềm thắc mắc của cậu học trò mới lớn, khi đọc bài thơ “Vết Thẹo.”Từ tuổi thiếu niên vươn lên tuổi thanh niên, ngoài trừ thân xác nẩy nở, trí tuệ cũng gia tăng tò mò và tưởng tượng. Hầu hết, tò mò tưởng tượng lúc đó, hướng về phụ nữ, đối với tôi là một nhân vật thần bí. Khi vô tình đọc được bài thơ “Vết Thẹo”, tôi vô cùng sửng sốt. Tôi sống tự do trong thân thể mình / Nghe vết thẹo lớn dần và mọc rễ.” Đọc lên, nghe vừa lạ lùng, vừa khiêu khích, vừa bí mật.
Thơ của ba người: Lưu Diệu Vân, Trần Hạ Vi, Thy An...
Viết đôi dòng thư pháp ca ngợi Đức Thế Tôn mực loang như nước mắt ngấm ơn sâu vào hồn.
Chúng giết người vào buổi sớm mai/ Sáng Mồng Hai, ngày Tết / Chúng giết người không ghê tay,/ không giấu mặt./Những hàng xóm, phố xưa quen biết lâu dài, /chung tộc họ, tính danh, gia cảnh / Chúng giết người bởi quyết tâm định sẵn / "Đường vinh quang xây xác quân thù /Lềnh loang màu cờ thẫm máu.
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...