Làm Sao

21/10/202421:45:00(Xem: 2822)
ann phong moon
Tranh: Ann Phong



 

Làm sao em vá vầng trăng khuyết

Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ

Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh

Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ

 

Chút lạnh cho em và trăng ấm

Lóng lánh sương khuya hát ngọt ngào

Trăng nằm bên gối ru đêm chậm

Nước mắt mặn từng canh chiêm bao

 

Làm sao em rải sao lên tháp

Lung linh từng bậc cấp lung linh

Chén rượu xưa còn cay đáy mắt

Tiếng bước ai khua chiếc bóng mình

 

Một ngôi sao xuống bàn tay nhỏ

Ấp yêu năm ngón khép êm đềm

Có tiếng tim từ xa xôi đập

Phải chăng là… Em lại mình em!

 

Làm sao em cưỡi mây đầu dốc

Bay đến nơi rất xa, rất cao

Để em tin thiên đàng có thật

Ta vẫn hẹn nhau một kiếp nào


Mây bỏ em bay không dừng lại

Bóng ngày xưa nhuộm ráng chiều nay

Vương vướng chân em vài sợi khói

Thì cứ mơ hồ mây, mây bay

 

Làm sao em kéo đôi bờ lại

Dã tràng thôi xe cát ngàn năm

Nghe sóng hẹn nhau về bến mộng

Em thôi ra biển khóc âm thầm

 

Em lại về bờ em hiu hắt

Biển mượn hồn lạc sóng lang thang

Con ốc lạc vỏ mình ngơ ngác

Em lạc trái tim, máu lạc đường

 

Làm sao em níu bình minh lại

Giọt nắng long lanh những ngọt ngào

Nắng điệu đà dìu sương nhún nhảy

Bên vườn hồng hoa bướm xôn xao

 

Chỉ là sớm mai nào xa lắc

Em níu về chạng vạng chiều rơi

Chén rượu hoàng hôn mình em cạn

Say buốt trăm năm giọt lệ cười

 

2024

Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.