Phơi lá ngoài sân

28/11/202413:30:00(Xem: 2453)
1- Ann Phong, fighting for depression, acrylic, 8x8, 2019
Tranh Ann Phong.


có những chiều về bên kia dòng sông
nhìn đám rong rêu trôi theo mùa nước lớn
ai đi bên đường
để mùa xuân dọn lá đơm hoa
để mùa xuân vịn cánh tay em
nở hoài xôn xao đôi mắt
cho mẹ trải thêm màu xanh vào bóng tối
cành mai trên đường đan từng nhánh trơ gầy
quê hương rơi chầm chậm xuống nẻo đời không gió
em bơi về có ai đợi không

vài lần qua nhà thấy mẹ phơi lá ngoài sân
thấy em nhìn lên cây bông giấy
cũng buồn
thời gian như bóng mát không thổi được giấc mơ
ngoài hàng rào dâm bụt
mẹ khóc một lần anh đi
để rồi mưa bay hoài mái tóc
ngày thơ ngây
ai nhìn đường xa mà nhớ
mà thương mẹ ngồi bên bếp lửa
đợi chiều ba mươi mưa phùn rơi lác đác
tết rồi con ơi
tấm áo vá sờn vai của ngày đông lạnh
lật ngược bàn tay mặt cắt không ra hơi

ai thở tiếp đời cho mẹ
cho căn nhà gió lùa bốn phía
con vẫn chưa về
để mẹ chống liếp phên che
nhìn ngọn khói lam chiều
bếp rạ ngoài sân
nấu bát canh rau đồng
húp trong giá buốt lòng người
lớn lên bỏ chút muối vào sông
bỏ mồ hôi nước mắt ruộng đồng hai vụ thu đông
hái nhánh hoa vông
ngoài vườn hà lên mắt
hà lên phận người thiếu áo hụt cơm

anh lo buổi sớm buổi chiều
nắng mưa lội suối băng rừng
mong cuộc đời đừng đeo nặng vào lưng
anh lo em xanh da khét tóc
từ đầu hôm đến sáng
ngồi bắt vì sao dừng lại
làm ánh đèn đêm 
để che mãi vầng trăng da khô
cho mẹ khỏi lạc vòng tay ngoài hướng khác
giữa ngã trưa đứng bóng
mẹ vẫn nhìn
nhưng không thấy màu nắng trôi
ngoài rèm thưa gió mát

mẹ hơ tay cho con trôi qua chút phận lỡ đường
con hỏi thăm nhà xiêu mái dột
có tiếng chuột rúc trong két xó gầm giường
à ơi con đi đã mấy mùa đông
mà không thấy mẹ ra sông ngóng chờ
biết làm sao giữa đồng không mông quạnh
hương mùa thả mây xám trời giông
gió tháng giêng mẹ bồng con ra đồng lượm lúa
bát cơm chiều không đủ trám bên hông
à ơi mẹ ru con ngủ
năm canh chầy thức suốt năm canh
mẹ mua xương trắng hầm canh
con về nhé mẹ để dành cho con
ăn xong con bỏ mẹ đi
đến khi tóc rụng đường đi con về

những dấu chân còn sót lại trong ký ức
trong vườn khuya hẻm tối
mưa phùn bay lất phất
để đến giờ mẹ thức
anh còn ngủ gục
tiếng gà tục tác lượm ăn
anh cầm chổi ngóng về mồ mả cha ông
cố tìm xem hạt thóc có nẩy mầm
bên kẹt cửa
hay đàn kiến cũng tha đi
dự trữ thêm mùa đông dài lạnh lẽo
mộng ước đã vùi chôn
dưới đáy sâu lặng ngập
ai tát nước bên đồng
cho bầy cá không về hò hẹn
theo nhịp đời vận số xui hên

nữa chừng mai kia
lỡ có dịp đáp đền
thì xin cho anh tái lập lại khu vườn
đã bỏ hoang
từ ngày mẹ già
không còn phơi lá ngoài sân
để em về gánh nước
tưới mát hư vô đời người
cho mẹ vui cho em cười
cho trời xanh mây trắng hát ca.

(5.10.2020 - 22.11.2024)
-- Huỳnh Liễu Ngạn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
Tôi đến thăm một thành phố miền đông ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ màu đau thương nơi đó cũng rất tươi...
Làm sao em vá vầng trăng khuyết | Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ | Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh | Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ...
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
Về đây yêu thương những | Gió lạnh trên đồi mây | Lời người như kiếp bạc Vin hờ một ngón tay
Chuyện này không ăn ảnh | và phải mất nhiều năm. | Mọi ống kính đã đi | đến một cuộc chiến khác.