Cơn Ngủ

16/01/202515:09:00(Xem: 2672)
29783ef4-dd10-4ba9-9c48-302c69235808
Tranh: Abstract Art Bold


Khi ta ngủ xin cứ làm tiếng động
Để khỏi trôi chìm trong giấc lặng thinh
Đời buồn quá không còn ai trông ngóng
Thì mộng du nhón gót đi quanh mình

Hãy thả xuống bất cứ gì rơi khẽ
Bức họa thư níu tĩnh vật trên bàn
Để ta còn thấy chữ và tranh thầm thĩ
Màu sắc nòi tình quyết liệt đi hoang

Khi ta ngủ xin cứ sờn tay gối
Có dịu êm nào không biết chia xa
Những chiếc cúc áo cài khuya nức nở
Lạnh sương mi hay bóng tối kỷ hà

Ồ giấc ngủ xanh xao rất tình tội
Đã gầy hao từ luân kiếp mỏi mòn
Một vệt nắng sợi tóc nào gian dối
Đời sông buồn như nước rẽ đầu non

Thôi đừng ngủ đã huy hoàng trận địa
Chiếm lĩnh mơ hồ đường trắc ẩn qua
Ra đi. hãy đi cùng bốn phía
Ngủ. và quen những kẻ không nhà

@hxs.14jan25

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện