cha tôi

08/07/202511:41:00(Xem: 1773)
Soi Thấu
Minh họa: Duy Thanh


là một tay thật sự rất quái
ổng giả vờ rằng ổng
giàu sụ
chúng tôi chỉ sống bằng đậu, bột bắp, xúc xích rẻ bèo
khi ngồi xuống bàn ăn, ổng nói,
“hổng phải ai cũng được ăn như vầy đâu.”

và vì ổng muốn giàu hoặc vì thật sự nghĩ mình giàu
nên ổng luôn bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa
ổng bầu cho Hoover chống lại Roosevelt
và ổng thua
rồi ổng lại bầu cho Alf Landon chống Roosevelt
và ổng lại thua nữa
ổng nói, “tao đéo biết cái thế giới này sẽ đi đến đâu,
giờ thì tụi Cộng sản chó chết lại lên nắm quyền
còn tụi Nga sẽ tràn vô sân sau nhà mình ngay thôi!”

tôi nghĩ chính cha tôi đã khiến tôi quyết định
trở thành một thằng du thủ du thực
tôi đã quyết nếu một cha nội như ổng muốn trở nên giàu có
thì tôi thà nghèo rách mồng tơi.

rồi tôi đã trở thành một thằng bụi đời.
tôi sống bằng những đồng bạc cắc, trong những phòng trọ tồi tàn
và trên băng ghế công viên.
tôi nghĩ có lẽ tụi bụi đời hiểu được đôi điều gì đó.

nhưng rồi tôi nhận ra phần lớn tụi bụi đời ấy cũng muốn trở nên giàu có.
chúng chỉ thất bại trong làm chuyện đó.

do bị kẹt giữa cha tôi và tụi bụi đời
tôi chả còn chỗ nào để đến
và tôi tới đó, khi nhanh khi chậm.
không bao giờ bầu cho Đảng Cộng hòa,
không bao giờ đi bầu.

chôn ổng
như một tay quái đản trên trái đất
như hàng trăm ngàn kẻ quái đản khác
như hàng triệu kẻ quái đản khác,
bị lãng phí.

Charles Bukowski
Bản dịch của Thận Nhiên từ nguyên tác My Father.


Cha Tôi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em bỏ nước Mỹ giàu sang / về với cuộc đời cần lao đến nỗi bệnh trọng thân vong / có kẻ cho rằng em dại / cái dại của em gấp ngàn lần cái khôn của những kẻ / dát vàng khoe khoang xe triệu đô nhà trăm tỷ /
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.
Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình. / Những dãy tim móp méo trừu tượng, / vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim. / Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch, / từ sống qua chết, / tất cả linh hồn đều đói nghèo, / hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm, / không được hồi âm.
Nắng cất chứa trong lòng gỗ thơm / Khói ấm đưa thơ về trên trang ngoại sử / Nắng vắng trong hư không, nhưng nắng chất đầy một lò sưởi đỏ / Nắng lên thành mầu Khói, thơ đọng thành mầu Sương / Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân / Giọt nước cúi xuống hôn Đất, cho hạt cây nẩy Mầm / Thơ đi theo mưa về trên đọt Lá / Nắng thành màu Xanh, thơ thành mầu Hồng
tìm mãi không ra con đường bất tận / chở thương yêu về ruộng đồng / nơi có những chôn giấu thầm lặng / phôi pha theo đất đỏ phù sa / bao nhiêu lần dang tay réo gọi / níu về phía mặt trời
Tôi khuyên ông tạm dừng ra quán uống rượu uống cà phê / bạn ta theo đảng Dân Chủ cũng nhiều mà Cộng Hòa cũng lắm / động tới chuyện bầu cử, vaccine, covid, khẩu trang / thế nào cũng có khả năng choảng nhau văng nước miếng / lúc say máu ngà có tránh trớ virus gì đâu?
“Đôi khi Chàng gần, đôi khi Chàng xa / Chàng vẫn ngồi đâu đó từ hôm qua / Cho đến hôm nay, và ngày mai nữa / Dòng sông vẫn đầy và trôi đi xa.”
Cả Trung Quốc, một cõi người đông như cỏ, mới có một tài năng thần kỳ như Bào Đinh, cắt thịt như gió xuyên qua lá, tưởng chừng là loạn đao, mà lại thứ tự lành nghề, đạt đến kỹ thuật cao, và nghệ thuật độc nhất vô nhị. Nhưng vài mươi năm sau, ông ta qua đời. Từ đó, không còn ai thừa kế. Tài năng vượt thời gian trở thành truyền thuyết. Về sau, biết bao nhiêu người vì truyền thuyết đã mơ tưởng tu luyện để tiến đến nghệ thuật kỳ tài. Vì không thể nào lưu truyền, tài năng cắt thịt không mang lại ích lợi chung là bao nhiêu.
khi tôi ngước mặt trả lời / bà đã quay lưng / nắng sớm vươn theo lấp lánh / trên tóc trên vai / áo phất phơ bay trong gió
chút ánh sáng của núi rạng đông / phương đó quê hương là mặt trời / rót chén rượu ân tình nắng ấm / lòng xao xuyến như lần đầu tìm nhau / tấm lòng như con nước dâng cao / hạnh phúc như đến từ vũ trụ / giấc mơ vẽ lên bức tranh trăm nỗi / cuộc tương phùng cuối đời