nhạt dần | hãy

15/07/202515:14:00(Xem: 1634)
Valerie Hegarty - Beautifully Decomposing Frames
Tranh Valerie Hegarty



nhạt dần



không hẳn tàn phai

mà dần nhạt

đến không còn vết tích câu lưu 

hư không

tuồng có lúc vọng dội

vết xước hoang vu

của địa cầu 

 

 

chẳng phải nấm mồ

là tan biến

thôi nhé

vu vơ 

một hạt mầm

ngậm câm nuốt lời nguyền biển gió

lung lay

hồn sậy

chết

âm trầm

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

10 giờ 40

 

 

hãy

 

Hãy tân hôn khi lìa nhau

Cho anh một chút tình sầu nỉ non

Lỡ khi khô. héo. nhẵn. mòn

Anh còn giú miếng cỏn con hít hà

Lóng hương mềm thơm ngạt da

Tuyệt diệu trắng quyện màu hoa biển rừng

Cứ đất trời cứ rưng rưng

Tới khi khuỵu xuống tà lung phố nhà

Hãy tân xuân những hồn ma

Nấm mồ đời mới cùng ta vẫy chào.

 

[không ngày tháng không ký tự]

Hoàng Xuân Sơn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rừng ngưng thở / thức / chíu chít tiếng chim
Lửa ! Lửa ! Lửa ! / khắp nơi, biết chạy về đâu
Núi chiều nay đã quay về chờ đợi. Còn gì đâu những hò hẹn trong đời.
Làm sao quên / mỗi chiều / Venice lóng lánh tà dương
Chiều ấy rất nhiều gió Đàn chim nhớ phố bay về(1)
Lời tòa soạn: Cho đến năm 2019, nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có 12 tập thơ xuất bản, Ngôn Ngữ Xanh là tập gần đây nhất do Văn Học Press xuất bản và phát hành đầu tháng 10/2019 trên Barnes & Noble. Thơ chị cũng xuất hiện thường xuyên trên các trang mạng văn chương, trong và ngoài nước.
Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.