Hôm nay,  

Bế Giảng Lớp Thư Pháp Hương Việt: Cảm Động, Lưu Giữ Hồn Chữ Việt

18/03/202421:11:00(Xem: 5815)
blankThầy Thích Nhuận Tâm (tận cùng trái) và nhà báo Vũ Đình Trọng (tận cùng phải) phát Giấy Chứng Nhận Tốt Nghiệp Lớp Thư Pháp.  
  

Bế Giảng Lớp Thư Pháp Hương Việt:
Cảm Động, Lưu Giữ Hồn Chữ Việt
 

QUẬN CAM, California (Phan Tấn Hải/VB) -- Buổi Lễ Bế Giảng Lớp Thư Pháp Hương Việt - Khóa 1 đã thực hiện hoàn mãn hôm Chủ Nhật ngày 17/3/2024 tại quán Heaven Restaurant Karaoke Entertainment ở thị trấn Stanton, Quận Cam, Caliofnria.
 

Đây cũng là sự kiện công chúng đầu tiên của Nhóm Thư Pháp Hương Việt, với Trưởng Nhóm là anh Vinh Nguyễn, sau khoảng 3 tuần lễ học Thư Pháp dưới sư hướng dẫn của Thầy Thích Nhuận Tâm, Trụ trì Chúa Lá Gò Vấp, cũng đồng thời là Giám đốc "Trung tâm Thiện Nhơn - Dạy ngoại ngữ và văn hóa miễn phí" với các lớp dạy 6 ngoại ngữ miễn phí. Bản thân Thầy Thích Nhuận Tâm không chỉ là nhà thư pháp, nhà giáo dục, còn nổi tiếng như một nhà thơ trong giới văn nghệ sĩ trong và ngoài VN.

Tuy gọi là Buổi Lễ Bế Giảng nhưng vẫn là trong vòng thân mật bạn hữu, nơi các học viên, thân hữu trong một buổi chiều rất văn nghệ đã gặp gỡ, trò chuyện. Nơi đó, các học viên đã viết thư pháp tặng khách. Điều ngạc nhiên là khóa học chỉ có hai hay ba tuần lễ, nhưng các học viên đã có những nét chữ "rồng bay, phượng múa" rất lả lướt.
 

Hiện diện trong Lễ Bế Giảng Thư Pháp cũng có một số tăng ni thân hữu của Thầy Nhuận Tâm: Thượng Tọa Thích Thánh Minh, Thượng Tọa Đăng Đại Thể, Ni sư Trí Định. Trong giới văn nghệ sĩ có Vũ Đình Trọng, người đã gánh vác công việc tổ chức Lớp Thư Pháp ngay từ ban đầu, và trong lời nói đầu nhà báo họ Vũ đã bày tỏ rằng anh ước mơ trong các hội Tết tương lai sẽ có các Phố Ông Đồ hiện diện trong tất cả các Hội Tết để viết thư pháp tặng đồng hương, giữ gìn một nếp văn hóa ngày xuân cho cộng đồng.

blankHình lưu niệm

blankTặng câu đối cho các nhà bảo trợ, mạnh thường quân.

blankHai MC Quế Phượng (trái) và Minh Tâm (phải). Nhà bảo trợ đứng giữa phát biểu cảm xúc.

 

Trong giới văn nghệ sĩ còn thấy có nhà báo Thùy Linh, nhà báo Ngọc Lan, nhà thơ Lê Giang Trần, và một số bạn văn nghệ khác. Nhà báo Phan Tấn Hải khi được mời lên phát biểu đã nói rằng anh có giao tình với Thầy Thích Nhuận Tâm từ nhiều năm, và cứ hễ Thầy ra thăm Quận Cam dịp Tết nhiều năm trước, anh đều hỗ trợ Thầy bằng các bản tin kịp thời.
 

Sau khi anh Vinh Nguyễn, Trưởng Nhóm Thư Pháp Hương Việt phát biểu, Thầy Thích Nhuận Tâm chia sẻ hoạt động lớp ngoại ngữ của Chùa Lá - Gò Vấp, và lớp thư pháp đầu tiên tại hải ngoại. Vì chủ yếu là dạy ngoại ngữ miễn phí cho cả 6 ngôn ngữ, nên Trung Tâm Thiện Nhơn có lúc kẹt tiền, và Thầy Nhuận Tâm được Phật tử hỗ trợ, nhưng vẫn không đủ, đó là lý do Thầy phải lo vận động.
 

blankTừ trái sang: nhà báo Vũ Đình Trọng (đang đứng), Thượng Tọa Thích Thánh Minh (ngồi), Thầy Thích Nhuận Tâm (đứng), Ni sư Trí Định (ngồi) và Thầy Đăng Đại Thể.

blankHình lưu niệm

blankHai ca sĩ tuyệt vời, từ trái: Thái Hoàng, Nam Trân.

  

Thầy Thích Nhuận Tâm và nhà báo Vũ Đình Trọng đã thực hiện nghi thức trao Giấy Chứng Nhận Tốt Nghiệp Lớp Thư Pháp Hương Việt cho các học viên. Các học viên nói rằng sẽ rèn luyện thư pháp ngay cả sau khi Thầy Nhuận Tâm trở về VN, và tương lai, khi các thế hệ kế tiếp, các thư pháp gia có thể sẽ viết thư pháp bằng tiếng Anh để một hình ảnh văn hóa Việt bám rễ vào các hoạt động của cộng đồng tương lai.
 

Thầy Nhuận Tâm cũng đã trao tặng quả lưu niệm cho các nhà tài trợ, các vị Mạnh Thường Quân đã giúp thực hiện cho Lễ Bế Giảng. Tiếp theo là phần tri ân, nói về nhu cầu hỗ trợ Trung Tâm Ngoại Ngữ miễn phí, và đấu giá vật phẩm phong thủy gây quỹ hoạt động giáo dục tại Chùa Lá - Gò Vấp.
 

Hai MC Minh Tâm và Quế Phương đã xuất sắc điều hợp buổi lễ. Cả hai cũng là hai ca sĩ xuất sắc, với những đóng góp độc đáo, như Minh Tâm hát được cả 3 giọng Nam, Trung, Bắc.
 


blankNhà thơ Lê Giang Trần (thứ 2 từ trái) và các văn nghệ sĩ, thăm Thầy Nhuận Tâm (phải).

blankHai nhà thư pháp xuất sắc của lớp.



Đóng góp trong phần văn nghệ còn có ca sĩ Nam Trân và Thái Hoàng. Cũng cần nói rằng, vợ chồng ca sĩ Thái Hoàng đã cho mượn một căn nhà trống để có chỗ mở lớp thư pháp, và ngôi nhà này cũng là nơi lưu trú của Thầy Thích Nhuận Tâm trong khi ở Quận Cam.
 blankblankblankThư pháp do học viên viết.
  

Trước khi viết bản tin này, về tình hình tài chánh, người viết được Thầy Nhuận Tâm giải thích: "Tối nay tổ chức lễ bế mạc lớp Thư Pháp Hương Việt, mọi người ủng hộ được 6.000 USD để Thầy trả lại cho vợ chồng Hải-Bằng cho mượn hồi năm 2018 khi thầy Thích Nhuận Tâm ở Chùa Lá - Gò Vấp - Sài Gòn mua ngôi nhà làm đường đi cho sinh viên, còn thiếu 19 ngàn đôla thì vợ chồng Hải Bằng cũng hoan hỷ. Lúc đó, Thầy mua ngôi nhà tổng giá trị 1tỷ 350 đồng VN."

  

Video dài 3:20 phút giới thiệu Trung Tâm ngoại ngữ Chùa Lá Gò Vấp:

Độc giả có thể tìm hiểu thêm về Chùa Lá - Gò Vấp tại: www.youtube.com/@chualagovap7073 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nói về nền âm nhạc Việt Nam thời hiện đại, không thể không nhắc đến nhạc sĩ Phạm Duy. Đã có quá nhiều mỹ từ mà giới yêu nhạc Việt Nam sử dụng khi nói về ông: người nhạc sĩ của thế kỷ, phù thủy âm nhạc, cây đại thụ của ca khúc Việt Nam… Cũng vì thế, viết và nói về nhạc sĩ Phạm Duy là một điều khó, vì đã có quá nhiều người phân tích từ đủ mọi góc cạnh. Từ những nhà phê bình âm nhạc, cho đến bạn bè của ông là những văn nghệ sĩ, hay những người mến mộ. Họ viết về cuộc đời nổi trôi theo vận nước Việt Nam của Phạm Duy, về giai điệu và ca từ Phạm Duy, về khả năng sáng tác bền bỉ của người nhạc sĩ thiên tài…
Viết về nhạc Phạm Duy mà không nói tới tiếng hát của ca sĩ Thái Thanh là một thiếu sót không nhỏ. Như ta bước hụt một nấc thang. Tiếng hát của ca sĩ là chỉnh lại thăng bằng giữa nhạc và lời, khi niềm tĩnh lặng cần thiết một biến đổi. Những lặng yên nốt nhạc của nhạc sĩ trên mặt giấy, bỗng rảo bước đi, qua lời ca sĩ. Nhạc của Phạm Duy là nhiên liệu. Thái Thanh đốt lên thành ngọn. Ngọn rực rỡ bình minh. Ngọn hắt hiu của cây đèn lạp đêm khuya. Lửa ấy, lời ca ấy, không chỉ để ta nghe, thổ lộ những tâm tình, mà, còn để ta Nhìn, những bức minh họa. Cánh diều, con đê, bên ánh đèn mẹ ngồi khâu áo, đèo núi cao đoàn quân đi qua, bờ nước rộng con thuyền lên đường viễn xứ, chiều làng quê anh thương binh trở lại, và nắng tươi màu, áo ai phận mỏng, và thế gian giao mùa chinh chiến, và âm dương trở mình trong tiếng chày kinh. Cõi nhân ảnh mờ mờ, ảo ảo, hay tục lụy rõ soi ấy, một kiếp đời, ai cũng từng trải.
Tin nhạc sĩ Đan Thọ tác giả nhạc phẩm Chiều Tím qua đời ngày 4-9-2023, tại Texas, Hoa Kỳ, hưởng thọ 99 tuổi, gợi nhớ kỷ niệm ca nhạc thời niên thiếu của tôi ở quê nhà...
Nhạc sĩ Đan Thọ qua đời ngày 4 tháng Chín năm 2023, thành phố Houston, Texas, hưởng đại thọ 99 tuổi. An giấc nghìn thu ngày 18 tháng Chín, tại Nhà Quàn Vĩnh Cửu (Chapel of Eternal Peace at Forest Park), Houston, Texas. Với tuổi ta, nhạc sĩ được bách niên (100 tuổi) tuổi hạc đại thượng thọ trên cõi trần...
Vào giữa thập niên 1980s, phổ biến trong nước Triệu Đóa Hoa Hồng, tuy là bản nhạc trữ tình với mối tình dang dở nhưng lời Việt, nhạc Liên Xô nên tôi bị “dị ứng” nên chẳng để ý, dù sau nầy với ca sĩ hải ngoại…
Chúng ta không biết phải dịch chữ “immersive art” như thế nào. Khái niệm này chỉ mới xuất hiện vài năm nay, mặc dù đã xuất hiện, phần nào, trong các loại hình nghệ thuật khác, từ cả nhiều thế kỷ trước. Hình như triển lãm “immersive art” lần đầu tiên ở Los Angeles và Las Vegas là đầu năm 2022, với tranh Van Gogh. Phòng triển lảm sử dụng hình ảnh, âm thanh, không gian, sự chuyển động của màu sắc để làm cho bạn, người khán giả, trở thành một người đang tắm gội trong không gian nghệ thuật của họa sĩ Van Gogh (1853-1890). Tại sao chọn Van Gogh để triển lãm đầu tiên cũng chưa rõ, có lẽ vì tranh họa sĩ này sống động, dữ dội hơn nhiều họa sĩ khác, hấp dẫn hơn với dân Nam California. Có thể dịch chữ “immersive art” là hội họa “trải nghiệm hòa nhập” hay “trải nghiệm nhập vai” – bởi vì, khán giả tự thấy mình trở thành một phần của tác phầm đang chuyển động giữa thế giới màu sắc của họa sĩ.
“Đẹp là gì?” Người đầu tiên chính thức đặt ra câu hỏi căn bản này có lẽ là Socrates (469-399 TCN), và chính ông đã trả lời: “Đẹp là cái thích thú do tai nghe mắt thấy”. Plato (427—347 TCN) cho rằng “Vẻ đẹp là hình ảnh nhất quán và không thể thay đổi của những điều tốt nhất, tinh tế nhất.” Ông cũng là người đầu tiên đưa ra một nền tảng siêu hình về cái đẹp: không dừng lại ở cái đẹp hữu hình, mà đi tìm những giá trị siêu cao vô hình. Theo Immanuel Kant (1724-1804), vẻ đẹp là sự hài hòa giữa hình dáng và nội dung, là thứ khiến chúng ta cảm nhận sự tinh tế và thỏa mãn. Kant cho rằng cái đẹp gồm hai cảm nhận: cảm quan về sự cao cả và cảm quan về thẩm mỹ. Trong cả hai trường hợp, sự xúc động đều gây thích thú nhưng theo hai cách khác nhau: ý nghĩa cao cả khiến trái tim cảm động, còn mỹ thuật làm say mê trí óc của cặp mắt. Với tôn giáo thì vẻ đẹp còn liên quan đến niềm tin.
Ales Pushkin là một họa sĩ độc đáo. Anh là người đã yêu đất nước Belarus nồng nàn, tới mức nhiều lần đứng ra biểu tình đòi cho Belarus gia nhập NATO khi nhìn thấy Nga chiếm vùng Crimea của Ukraine, đã vẽ nhiều họa phẩm chống Tổng Thống Nga Vladimir Putin, bất kể có những cuộc biểu tình chỉ có đơn độc một mình anh ra phố đứng. Anh cũng là người yêu thương Ky tô giáo nồng nàn, đã thực hiện những tác phẩm trang trí nhà thờ, và sau khi nhiều lần vào tù, ra khám anh tâm sự với bạn hữu rằng đời anh chỉ sợ duy nhất có Chúa Trời. Bây giờ, Ales Pushkin (1965 - 2023) đã từ trần trong nhà tù Belarus. Bản tin hôm 12/7/2023 của AP ghi rằng, Ales Pushkin, một họa sĩ và là một nhà hoạt động chính trị người Belarus, người thường xuyên chỉ trích vị Tổng thống độc tài Alexander Lukashenko, đã chết trong tù hôm thứ Ba 11/7/2023 khi đang thọ án 5 năm.
Nhạc sĩ Trần Lê Việt, tác giả của bản nhạc tù quen thuộc, được mọi người nhắc đến, nghe lại vào các dịp kỷ niệm 30 tháng 4 hằng năm: Tháng Tư Đen (hay còn được nhớ nhất với cái tên Tháng Tư 29 ngày 31 đêm) trong dịp sinh nhật thứ 72 đã “được” ngồi xe lăn đi chầm chậm về phía cuối đường (đời). Chàng lãng tử với cây đàn nay không còn có thể “lãng tử” được nữa, dù cây đàn vẫn còn đó, vẫn còn là niềm vui của mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây chàng không phải đánh vật với bệnh tật...
Câu chuyện bắt đầu, một người kể: “Sở dĩ con kên kên sói đầu vì nó ăn mít. Nó đút đầu vào ruột trái mít đục khoét. Mủ mít dính chặt lông. Khi rút đầu ra, lông dính lại. Đầu trọc lóc.” Người thứ hai lên tiếng: “Nói vô lý. Kên kên ăn xác chết, ăn đồ hôi thúi. Mít có mùi thơm. Kên kên không ăn đồ thơm.” Người thứ nhất trả lời: “Nói có lý nhưng xét ra vô lý. Kên kên không ăn mít thường nhưng ăn Sầu riêng. Mít Sầu riêng hôi lắm.” “Nói vô lý. Sầu riêng thơm kiểu khác. Cả triệu người ăn. Cả triệu người ghiền. Điên hay sao mà ăn đồ hôi.” “Bà thấy thơm nhưng tui thấy hôi. Quyền tự do mà. Cả triệu người không ăn Sầu riêng. Cả triệu người thấy Sầu riêng hôi.” “Nói tào lao. Hoa thì thơm. Phân thì hôi. Ai có thể ngửi thấy hầm lù thơm?” “Có thể hôi thúi, nhưng ở đó lâu ngày, quen đi. Thúi cũng như thơm. Giống những người ở xung quanh Kinh Nước Đen.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.