Hôm nay,  

San Francisco: án mạng kinh hoàng của gia đình nữ doanh nhân gốc Việt

12/10/202509:28:00(Xem: 5362)
blank

San Francisco: án mạng kinh hoàng của gia đình nữ doanh nhân gốc Việt
 
Tin từ tờ San Francisco Chronicle hôm 10/10 cho hay gia đình bốn người bị tìm thấy đã chết tại nhà riêng ở Westwood Highlands, San Francisco, sau khi một người bà con của họ tìm cách vào nhà vì đã không liên lạc được gần một tuần lễ.
Bốn nạn nhân này được xác định là bà Paula Trương, 53 tuổi, chồng là ông Thomas Russell Ocheltree, 57 tuổi, và hai con của họ là Alexandra Ocheltree, 12 tuổi và Mackenzie Ocheltree, 9 tuổi, theo nguồn tin của SF Chronicle cho biết.
 
Theo tờ SFist thì có vẻ như người mẹ, một người gốc Việt, bà Paula Trương, đã giết chồng và hai con gái sau một chuỗi thất bại trong công việc kinh doanh.
Cảnh sát tìm thấy thi thể của ông Thomas Ocheltree và các bé gái trên giường vào Thứ Tư. Thi thể của họ được che phủ một phần. Nguồn tin cho biết cảnh sát không tìm thấy dấu hiệu cho thấy có sự xung đột bạo lực, mặc dù khuôn mặt của người cha bị sưng, trên đầu ông có vẻ như bị chảy máu.
Bà Paula Trương được tìm thấy trong tình trạng treo cổ trong nhà để xe.
Sở Cảnh sát San Francisco từ chối cung cấp thêm thông tin chi tiết, nói rằng cuộc điều tra đang diễn ra. Văn phòng giảo nghiệm cho biết nguyên nhân cái chết tử vẫn đang được điều tra.
 
Anh trai của ông Ocheltree nói với cảnh sát rằng ông đã không nghe tin tức gì từ gia đình này trong sáu ngày trước khi ông đến nhà của họ trên Monterey Blvd. vào ngày Thứ Hai. Hôm đó bà Paula mở cửa và nói với ông rằng chồng bà, ông Ocheltree đang trên đường về nhà sau một giải đấu golf ở Monterey và đã bị mất điện thoại.
Cũng theo SF Chronicle, hôm Thứ Tư, em của ông Ocheltree quay trở lại nhà vào khoảng 1 giờ 25 phút trưa, phá cửa vào và phát hiện cả gia đình đã chết.
Một trong hai bé gái được cho là đã có bọt màu hồng chảy ra từ khóe miệng.
 
Theo tờ Standard, những người hàng xóm để ý rằng thùng rác và thùng chứa đồ tái chế của ngôi nhà đã nằm ở lề đường, không được mang vào như thường lệ, từ ngày Thứ Hai.


Hồ sơ ghi lại lịch sử tài chính của vợ chồng bà Paula cho thấy cả hai đều là doanh nhân với nhiều dự án kinh doanh tại Bay Area trong những năm gần đây.
Bà Paula Trương và ông Ocheltree kết hôn tại San Francisco năm 2006, sở hữu bất động sản tại số 930 Monterey Blvd. cho đến khi bị tịch thu vào năm ngoái, theo hồ sơ quận.
Cũng theo hồ sơ, vợ chồng bà Paula Trương đã vay thế chấp căn nhà trị giá $2,24 triệu đô la vào tháng 3/2022 nhưng đã vỡ nợ vào cuối năm đó. Thủ tục tịch thu bắt đầu vào tháng 2/ 2024, và bất động sản được bán cho một công ty tài chính với giá $2,05 triệu đô la vào Tháng Mười năm đó tại một cuộc đấu giá công khai.
 
Bà Paula Trương là một người tỵ nạn chiến tranh Việt Nam. Theo tờ SFist, quán cà phê Orbit Coffee do bà Paula Trương thành lập, chuyên về cà phê đá Việt Nam, đã phải đóng cửa tất cả các chi nhánh. Một cửa hàng bán đồ ăn nhẹ gần nhà của vợ chồng bà trên Monterey Blvd., mà họ đã mua vào năm 2020 sau đó chuyển thành một cửa hàng rượu và rượu vang cao cấp, cũng phải đóng cửa vào năm 2023.
Almir Zalihic, người chủ cũ của cửa hàng rượu nói với tờ Standard: "Họ chỉ tăng giá và làm tất cả người dân địa phương sợ hãi."
Một kế toán viên đã làm việc cho bà Trương trong 15 năm nói với cô tờ Standard rằng bà là một "doanh nhân rất năng động và thành đạt."
Nhưng nợ nần chồng chất. Đến năm 2019, bà Trương đã vay tổng cộng hơn $2,7 triệu đô la, bao gồm $500.000 đô la vay từ các cá nhân.
 
Cuối năm 2024, căn nhà họ đã ở 11 năm tại số 930 Monterey Blvd. bị ngân hàng tịch biên, và có vẻ như đã bán trên Zillow vào tháng11/2024 với giá $2,05 triệu đô la, theo SFist.
Theo tờ Chronicle đưa tin, việc tịch thu tài sản xảy ra sau khi vợ chồng bà Paula vay khoản thế chấp thứ hai trị giá $2,24 triệu đô la cho căn nhà vào tháng 3/2022, nhưng sau đó vỡ nợ. Ngôi nhà hiện thuộc sở hữu của một công ty tài chính đã mua nó trong một cuộc đấu giá công khai và chắc hẳn đã cho cặp đôi này thuê lại.
Bà Paula Trương cũng nhận phán quyết của tòa án vào Tháng Tư năm nay liên quan đến nợ thẻ tín dụng và bị buộc phải trả $18.000 đô la.



Ý kiến bạn đọc
12/10/202520:09:16
Khách
Tin rất chính-xác.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 07 tháng 01 năm 2022 này là đúng sáu năm Họa sĩ, Nhà thơ Đinh Cường rong chơi về cõi vĩnh hằng, miên viễn. Tiểu sử và sự nghiệp hội họa lẫn viết lách của Đinh Cường thì hầu hết giới văn nghệ sĩ người Việt trong và ngoài nước đều biết và tâm phục. Ông được đánh giá là một họa sĩ lớn có tiếng tăm ở Việt Nam và Hải ngoại. Nhà văn Trần Hoàng Vy nhận định như thế trong bài viết của ông nhân dịp chúng ta cùng thắp nén tâm hương cho một họa sĩ tài danh của làng Họa Việt Nam, và cũng là một người bạn, người anh hiền hòa, dễ mến của văn chương, nghệ thuật. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Là một người Việt ly hương, hình như ai cũng có đôi lúc nhớ quê, hình dung lại nơi mình từng sinh ra, quay quắt thương cái chốn mình đã đi về trong tháng ngày quá khứ. Chỉ cần một hình ảnh, một cơn mưa, một vạt nắng, một nhành hoa thơm ngái hương vị quê nhà là lòng người lại bồi hồi tưởng tiếc. Nhất là khi đọc một bài thơ, nghe một khúc nhạc, hát lên một ca từ sóng sánh những âm vang kỷ niệm xưa, ai mà không tự dưng nhè nhẹ mở toang cánh cửa ký ức của lòng mình. Tôi đã làm điều đó khi đọc các bài thơ trong tuyển tập "Thơ và ca từ" của tác giả Nguyễn Đình Toàn.
WASHINGTON - Tổng thống Joe Biden hôm nay đã mạnh mẽ lên án Donald Trump và những người ủng hộ ông ta đã "găm dao vào cổ họng của nền dân chủ" trong một bài phát biểu hùng hồn hôm thứ Năm đánh dấu tưởng niệm một năm cuộc nổi dậy với lời tuyên bố sẽ sát cánh và chiến đấu vì "linh hồn của nước Mỹ." Ông cảnh báo rằng mặc dù không thành công, cuộc nổi dậy vẫn là một mối đe dọa nghiêm trọng đối với hệ thống chính quyền của Hoa Kỳ. Biden đã gay gắt chỉ trích gọi Trump là "tổng thống bị đánh bại", người mà Ông quy lỗi trong cuộc tấn công đã thay đổi căn bản Quốc hội và làm dấy lên lo ngại toàn cầu về tương lai của nền dân chủ Mỹ. "Lần đầu tiên trong lịch sử của chúng ta, một tổng thống không chỉ thua trong một cuộc bầu cử mà còn cố gắng ngăn chặn việc chuyển giao quyền lực một cách hòa bình khi một đám đông bạo lực tấn công Điện Capitol", Biden nói. "Nhưng họ đã thất bại."
Xưa nay giới sử gia về chiến tranh Việt Nam hiếm khi quan tâm để tìm hiểu về chính quyền và xã hội Việt Nam Cộng Hoà. Qua tập sách này chúng ta được nghe những công dân của Việt Nam Cộng Hoà, bao gồm viên chức chính phủ, quân nhân, sĩ quan cảnh sát, nhà giáo dục, nhà văn, nghệ sĩ, và nhà báo ở miền Nam Việt nam, trong số đó có nhiều người là phụ nữ, kể lại về kinh nghiệm và cảm xúc của họ. Đây là một công trình có giá trị. -- Tiến sĩ Vân Nguyễn-Marshall, Giáo sư Sử học Đại học Trent, Canada. Một cuốn sách không thể thiếu trên kệ sách của mọi người từng là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, hay muốn biết người dân thuở đó nghĩ gì. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Mẹ vội vàng đón lấy. Con bé nhìn mẹ, nhoẻn miệng cười theo thói quen. Rồi vội vã quay về phòng. Chợt con bé đứng sựng lại. Dường như lúc mẹ đưa tay đón lấy cái headphone, những đầu ngón tay gầy của mẹ run rẩy ít nhiều. Bên ngoài tuyết đổ trắng phố phường nhưng trong này ấm áp. Ít ra là ấm áp đối với con bé. Sao hình như những ngón tay của mẹ run run. Nhà đâu có lạnh mà mẹ run thế nhỉ. Ngẫm nghĩ, rồi con bé nhún vai. Chắc chẳng có gì đâu. Mình hấp tấp nên nhìn ra như vậy thôi. Con bé tự trấn an, rồi lại nhìn mình trong tấm gương hình chữ nhật. Một vệt son lem ở cánh môi. Con bé trong gương mỉm cười. Hai con mắt to tròn. Jimmy bảo Jimmy thích hai con mắt to tròn và đen láy này. Jimmy là bạn trai của con bé. Bố cũng thường bảo con bé có hai con mắt của mẹ. Ngày trước bố vẫn hay nói vậy.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.