Hôm nay,  

Ai Cập

18/12/201600:01:00(Xem: 14835)

AI CẬP

 

Lưu Na

 

Thằng Cập đâm sầm chạy tới trước mặt Tám Sề nói khe khẽ,

-Nhớ nha, tui chờ ở cái băng ghế nơi bãi đậu xe.  Mụ Tám Sề dửng mắt

-Để làm gì?

-Thì nói chuyện chơi.  Bà không thích ngồi chung bàn với mấy người khác giờ giải lao sợ họ dòm ngó.

-Ta chả có chuyện gì để nói với mi. 

-Không có chuyện gì để nói, hm, … Thằng Cập xụ mặt ngoe ngoảy hậm hực bỏ đi.

Cái đồ mất nết, mụ Tám Sề nghĩ thầm và cười một mình. 
 

Thằng này cũng láo lắm chứ đâu vừa, nó rất kiêu ngạo, tuyên bố không bao giờ đến nói chuyện trước với ai.  Mụ là người đến nói chuyện với nó trước, nhưng mụ chả giận cái “chảnh” đó của nó, vì thâm tâm mụ biết chỉ là mình thân thiện nơi chốn làm việc, thấy đông thì cũng tụ vào “tám” chứ chả có mục đích gì khác.  Nhưng mụ hiểu cái háo thắng tuổi trẻ.  Mấy mươi năm trước thì mụ cũng như nó chứ chẳng khác gì đâu.  
 

Từ hôm bắt chuyện, không biết sao thằng Cập ngày càng lân la theo sát nói đủ chuyện biển trời.  Những đồng nghiệp đồng hương mắt la mày lét dòm ngó làm mụ thấy ngượng với họ và áy náy với thằng nhỏ.  Nhịn không được mụ bảo nó,

-Ta đẻ ra được 3 thằng như mi. 

-No way, tui nhớ ba tui chưa hề fool around với đàn bà Việt Nam.  Mà bà cũng không sinh được cái giống như tui.

Đồ mất dậy, mụ Tám chửi thầm. 

Thằng nhỏ muốn nói tới bộ vó của nó.  Nó cao 1.85m, râu tóc mi mày đen biếc cong veo, không bù cho mụ chỉ có mét rưỡi với những sợi mi ngắn củn lơ thơ.  Có lần thấy nó đứng trước cái hộp công tắc nơi cột, cao ngang tầm mắt của nó, đưa tay bấm, mụ chợt nảy dạ tò mò.  Chờ nó đi khuất, mụ chạy ra chỗ đó kiễng chân với tay xem mình có với tới cái hộp.  Mụ hài lòng, cũng được, nhưng nó đã ở đâu trờ tới xòe miệng cười cười, “thì cũng đâu thấp lắm, nhưng bà không thế thiếu tui!!!
 

Nó làm việc hùng hục như trâu, bởi có sức vóc nhưng cũng bởi nó ham hoạt động, không quản ngại việc nặng nhọc.  Với nó việc nặng nhọc là tập thể dục có ăn lương.  Nhờ nó nghĩ vậy mà xếp tha hồ sai và nhân viên khác tha hồ nhàn hạ.  Mụ đã lén nhìn nó nhiều lần trong những lúc làm việc.  Phải nói là chiêm ngưỡng, vì nó rất đẹp.  Nó đi thẳng lưng, vai ngang, sải những bước dài trên đôi chân thuôn chắc.  Nó mang cái đẹp rất thể thao nhưng không thô kệch như những tay tập thể dục tạo hình hay những tay cầu thủ nhễ nhại.  Không chỉ đẹp, nó còn tỏ ra một người kỷ luật trong cuộc sống.  Nó xếp đặt giỏ thức ăn thật ngăn nắp gọn gàng, thức ăn lành mạnh đơn sơ, và quần áo tay chân luôn sạch sẽ.  Nơi nó toát ra cái đẹp thanh cao của mấy ông hoàng tử Ai Cập trên phim ảnh, không chỉ nhờ tuổi trẻ, nhờ vóc dáng trời cho, mà còn bởi tính cách tự chủ tự hào với chút háo thắng. 
 

Nó thủ thỉ, nó là thiểu số Ai Cập đạo công giáo học trường dòng chứ không phải đạo Hồi.  Nó hát cho mụ nghe một khúc nhạc Pháp vì nó học trường tiếng Pháp hồi nhỏ.  Nó khoe hễ hết giờ làm ở sở là chạy về tập thể dục rồi ra tiệm bán xe mà nó có phần hùn.  Có bữa đi pạc ty thâu đêm, sáng sớm 3 giờ rưỡi cắm đầu chạy thẳng tới sở làm.  Nó ba hoa đủ thứ, mụ ngồi nghe thấy thú vị và ngạc nhiên lắm, vì rõ ràng mụ không thể là đối tượng của nó để đánh đôi bè bạn gì cả mà tâm với tình.
 

Nhưng nó cứ cà rà quanh quẩn, và đồng nghiệp ngày càng háy hó, mụ không biết phải nói sao.  Nói sao, nó đâu có tán tỉnh gì mụ, chỉ là tán dóc.  Mụ bảo nó:

-Nè, thấy con Bạch đó không.  Hể mi có muốn bồ bịch thì cứ mà túm lấy con nhỏ đó, nó đẹp và xứng với mi lắm.

-Nhưng nó có chồng.

-Mi cũng vợ con chứ có khác, làm như là mi bận tậm chuyện đó lắm.  Nó ngoác miệng cười.

-Tui chịu, bà làm tui cườiNói chuyện với mấy đứa kia thiệt chán lắm
 

Tại chúng nó biết tỏng chú mày, mụ nghĩ thầm.  Nhưng mụ phải nhận là mình bị nó lôi cuốn.  Mỗi cử chỉ lời nói của nó đều gợi mụ nhớ đến người yêu xưa mấy mươi năm trước.  Từ cái cách mà nó xông tới hỏi mụ hôm đụng con Quyên.  Con Quyên đi ngang thấy mụ và nó đứng nói chuyện thì la to,

-Bà chị của em, thôi đừng ve vãn cái thằng bằng tuổi con mình.  Mụ ngượng, nhưng cố làm tỉnh.

-Chị bảo nó rồi, chị đẻ ra được 3 đứa như nó. 

Thằng nhỏ dương mắt nhìn vì không hiểu tiếng Việt.  Con Quyên vừa quay lưng, nó chạy đến chỗ của mụ:

-Vừa rồi Quyên nói gì với bà, có phải hắn nói xấu cho bà?  Hm, bạn tốt của bà coi bộ không muốn bà nói chuyện với tui phải không?  Nhưng bà đừng để bụng, bọn họ ghen vì tui không nói chuyện nhiều với họ đó thôi.

Lần kế, con Quyên hỏi nó:

-Bộ bả tính nhận you làm con nuôi?

-Còn lâu tui mới ưng, không cần thắc mắc chuyện của tui, nó trả treo.
 

Người yêu xưa của mụ cũng là kẻ hiếu thắng bậm trợn, cũng bảo vệ mụ trước thị phi thiên hạ, cũng luôn quẩn quanh tìm đủ chuyện nói cho mụ cười, cho mụ thấy ngày giờ qua mau.  Như nó giờ đang ngày ngày quẩn quanh.

-Nè, tui muốn bà cầm cái danh thiếp của tui, có số phone với địa chỉ đó.

Mụ lịch sự cất vào bóp, nhưng 15 phút sau nó đã trở lui:

-Bà đã dục cái thiếp của tui rồi phải không?

-Không có đâu, còn đây nè, mụ móc ra cho nó thấy.

-Tưởng bà dục rồi thì tui đưa cái khác

Nó cười ranh mãnh, mụ cũng bật cười, lòng càng nhớ cố nhân.  Nó không chỉ mang hình ảnh người xưa, nó còn nhắc nhở mối tình “đời người chỉ có một lần” của mụ.  Mụ đã già, không tơ tưởng chi ba cái chuyện tình yêu tình ma nhất là với cái thằng mình đẻ ra được.  Mụ không mơ màng gì cái chuyện nó mê mình – không đời nào có chuyện đó, nhưng mụ không thoát khỏi cái cảm xúc bồng bột mà nó gieo trong không gian mỗi khi đến gần nói chuyện cùng mụ.  Những khi nó cà rà mụ cũng không tránh khỏi những tràng cười hồn nhiên.  Đằng sau lưng mụ, dãy bàn làm việc bên kia, các mụ Tàu-Việt bắt đầu ì sèo “mê trai.”

Mấy bữa nay thằng Cập có vẻ bồn chồn bực bội.  Mụ xà tới chỗ nó làm hỏi thẳng có chuyện gì.  Thằng nhỏ mắt la mày lét: “xếp hăm hễ tui nói chuyện là sẽ đuổi.”  Mụ sặc cười, “ừa vậy ta nói mi chỉ nghe thì đâu có đuổi được phải không?”  Mụ tà tà về chỗ.
 

Cuối giờ, thằng Cập đã đứng trước mặt mụ.

-Bà đã làm được cái thứ bà muốn rồi.  Bà phải tới nói chuyện và cười thiệt to cho con nhỏ xếp hay ganh tỵ kia thấy mà mắng tui.  Bà đã giúp được nó sút trái banh vô gôn của tuiBà đã trao bọn xếp cái cớ để trù tui rồi đó …

Kèm theo với những lời cay đắng, hai đìa mắt sáng như sao của nó đầy nỗi giận dữ.  Ánh mắt nó nói rằng nó giận vì mụ, chính mụ chứ không phải ai khác, đã làm nó gặp phiền nhiễu.  Cái giận dữ và cay đắng của nó làm mụ bất chợt ứa nước mắt tủi thân.  Mụ quay lưng ra về, không dừng được cơn khóc.  Và mụ ngạc nhiên sao mình lại khóc vì một chuyện lãng xẹt như vậy.  Mụ lái xe mà đầu óc cứ rối ren muộn phiền.  Lỗi lầm của mụ đâu có gì lớn lao đến nỗi nó phải lớn tiếng như vậy?  Và, tại sao mụ phải khóc?  Nó lo mất việc, nó nổi nóng vì bị xếp cạo, nó cà khịa vì mụ là nguyên nhân… những cái đó thông cảm được, sao mụ lại thấy đau lòng?
 

Mụ vừa lái xe vừa chùi nước mắt, lòng nghĩ đến nét mặt của cố nhân.  Người ấy cũng có những lúc giận dữ ào ạt như vậy, cái giận dữ làm mụ thấy mình có tội dù mụ rất phải.  Nhưng Mụ lái xe lâu lắm mà vẫn không nhớ ra được nét mặt của cố nhân lại chỉ nhớ ánh mắt chất chứa bực bội giận hờn và đau đớn của thằng Cập.  Đời mụ không chỉ có lần đã gặp ánh mắt ấy, mà còn từng nhiều phen mang ánh mắt ấy.  Nghĩ đến hai đìa mắt của thằng Cập, mụ ước ao một lần được sống lại quãng đời tràn ngập cảm xúc, sống lại cái tuổi thanh xuân với những niềm yêu ghét lấp đầy tâm khảm phủ che đầu óc…  Mụ ngẫm nghĩ, có phải mấy ông già mê gái tơ là vì vậy – vì tuổi trẻ giúp họ sống lại sự sống đã tuột khỏi tầm tay?  Có thiệt người ta quên thân phận mình, quên cái bệ rạc của tuổi già để lao vào cái gì đã mất, người ta bằng lòng đổi tất cả và rước mọi hệ lụy chỉ để mong lấy lại đôi phút bồi hồi? 

Nước mắt đã khô, mụ bật cười, không chừng bọn đồng nghiệp nhiều chuyện kia đúng, đúng là mụ mê trai.  Ngày mai vào sở mụ sẽ đeo kiếng đen để khỏi nhìn thấy nó và để nó không thấy mắt mụ.  Ranh con, ta đẻ ra được 3 đứa như mi.

  

Lưu Na

11202016

 



Người Mỹ đang cảm nhận một điều quan trọng: những giới hạn từng giữ quyền lực trong khuôn khổ dân chủ đang bị chọc thủng. Cuộc xuống đường lần này, vì thế, không đơn thuần là phản ứng chính trị, mà là phản xạ tự vệ của một số đông dân chúng nhìn thấy trật tự hiến định bắt đầu bị xê dịch.
Đã từ lâu, những gì Donald Trump nói, làm, hoặc tung ra trên Truth Social Media, đã không còn là một tuyên bố mang tính chuẩn mực cao nhất của quốc gia. Nó cũng không còn bao hàm những quyết định quan trọng mà người dân mong chờ sẽ mang đến một xã hội tốt đẹp hơn, an toàn hơn. Không phải những cận thần chung quanh Trump không nhận ra điều đó. Rõ nhất là “Thằng Ất” và “Thằng Giáp” – hai kẻ đã từng đưa ra lời chỉ trích mạnh mẽ thời chưa bước vào cửa quan. “Thằng Ất” JD Vance hồi năm 2016 đã nhắn tin cho một người bạn học cũ, gọi Trump là "Hitler của nước Mỹ.” Trong một bài viết đăng trên tờ The Atlantic vào năm 2016, Vance mô tả Trump như một thứ "’heroin’ văn hóa.”
Trong kho tàng ngụ ngôn Aesop có hai câu chuyện. Một chuyện kể về cậu bé chăn cừu thích lấy nỗi sợ của cả làng ra làm trò đùa. Cậu nhiều lần hét to “Sói! Sói!” để lừa người lớn chạy hộc tốc lên đồi, rồi bỏ về, bực bội vì bị lừa. Đến một ngày nọ, sói thật xuất hiện, cậu kêu cứu đến khản cổ mà không còn ai buồn chạy lên đồi cứu giúp, khiến đàn cừu của cậu bị sói vồ sạch. Chuyện thứ hai kể về một con sói thật kiên nhẫn. Ngày này qua ngày khác, nó lảng vảng đến gần đàn cừu. Lúc đầu, người chăn cừu cảnh giác, luôn tay xua đuổi nó. Nhưng sói chỉ đứng xa, trông hiền hòa, không vồ con nào. Lâu dần, chàng chăn cừu quen thuộc với sự hiện diện của Sói, cho đến khi bóng dáng con vật trở nên một phần của phong cảnh xung quanh đàn cừu. Tới một hôm bận việc, anh cả tin đến mức gửi luôn đàn cừu cho sói “trông hộ”. Tối về, chuồng chỉ còn vài con sót lại.
Hoa Kỳ đã bước sang tuần thứ ba của chiến tranh Iran. Mười ba binh sĩ Mỹ đã tử trận. Hàng ngàn thường dân Iran, bao gồm cả trẻ em, đã bỏ mạng. Các cuộc không kích liên tục diễn ra trên bầu trời Trung Đông, bất kể đó là trường học hay bệnh viện.
Ngay lối vào khu vực triển lãm tranh theo chủ nghĩa hiện thực lãng mạn ở bảo tàng Chrysler Museum of Art, Norfolk, Virginia, là bức tranh Washington Crossing the Delaware (ca. 1856–1871) của họa sĩ người Mỹ, George Caleb Bingham (1822–1979). Bức tranh này mô tả một thời khắc lịch sử của nước Mỹ trong thời lập quốc, nổi tiếng trong American Revolutionary War – Cuộc Cách Mạng Mỹ. Được vẽ vào năm 1871, tác phẩm Washington Crossing the Delaware tả cảnh George Washington cùng các binh sĩ của ông vượt qua sông Delaware vào năm 1776 (theo lịch sử là đêm 25-26/12/1776). Họa sĩ Bingham vẽ bức tranh này năm 1856, tức nhiều thập niên sau khi Cách Mạng Mỹ kết thúc, trong thời kỳ người Mỹ đang nghiền ngẫm về bản sắc quốc gia sau thời kỳ nội chiến. Trong suốt nhiều năm, bức tranh này nằm trong tình trạng dang dở, và phải đến tận mười tám năm sau kể từ khi bắt đầu thực hiện, nó mới thực sự được hoàn thiện.
Hai chính trị gia tham dự buổi bàn thảo lịch sử. Một theo bảo thủ. Một theo cấp tiến. Chính trị gia bảo thủ: Liên Hiệp Quốc hôm nay đông như lễ đăng quang của một hoàng đế mới. Tôi có mặt vì muốn nghe lời thật – từ một người đang làm tổng thống, và một kẻ từng dạy các ông vua cách không bị giết. Tôi tin: quyền lực là bản năng, đạo đức là trang sức. Chính trị gia cấp tiến: Tôi đến vì tò mò: thế kỷ 21 có còn chỗ cho triết lý của thế kỷ 16? Hay chỉ còn những bản sao mệt mỏi của lòng tham? Tôi mang sổ tay, anh ta mang cờ quốc gia.
Chế độ Cộng Sản Việt Nam vừa cho tiến hành cuộc bầu cử Quốc hội vào ngày 15 tháng Ba năm 2026. Xét về hình thức, họ vẫn tiếp tục duy trì một nghi thức chính trị quen thuộc đã tồn tại nhiều thập niên. Tuy nhiên, nếu đặt sự kiện này dưới góc nhìn pháp lý và so sánh với các chuẩn mực bầu cử tự do được công nhận rộng rãi trong luật quốc tế, thì nhiều vấn đề hạn chế lại tiếp tục bộc lộ. Những vấn đề đó không chỉ liên quan đến cách thức tổ chức bầu cử, mà còn liên quan đến bản chất pháp lý của quyền bầu cử, quyền ứng cử và nguyên tắc đại diện trong một cơ quan lập pháp. Theo các tiêu chuẩn quốc tế về bầu cử dân chủ, đặc biệt được ghi nhận trong International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR) – Công ước mà Việt Nam đã phê chuẩn – rằng mọi công dân phải có quyền tham gia vào việc quản lý đất nước thông qua các đại diện được bầu ra bằng các cuộc bầu cử định kỳ, tự do, công bằng và bằng bỏ phiếu kín.
Tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới ở Davos, Thụy Sĩ vào tháng 1 năm 2026, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres đã cảnh báo rằng pháp quyền ngày càng bị thay thế bởi “luật rừng,” trích lại theo bài viết “The Uncertainties of the New World Order Affect the Middle East” [Những Bất Ổn Của Trật Tự Thế Giới Mới Ảnh Hưởng Trung Đông] của Amal Mudallali. Lời cảnh báo của Tổng Thư Ký LHQ không phải bắt nguồn từ những suy diễn không thật mà là từ thực tế đang diễn ra trên thế giới hiện nay. Trật tự thế giới từ sau Thế Chiến Thứ Hai đã thay đổi nhiều lần vì sự cạnh tranh quyền lực trên thế giới của các siêu cường hay các liên minh khu vực. Nhưng nhờ lá chắn pháp quyền được thể hiện qua luật pháp quốc tế mà Mỹ là nước dẫn đầu xây dựng và duy trì nên suốt tám mươi năm qua thế giới đã có thể tương đối giữ được trật tự và sự ổn định để không rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng. Tuy nhiên, mấy năm gần đây thế giới ngày càng bất ổn vì một vài cường quốc bất chấp luật pháp quốc tế đã dùng vũ lực quân sự
Phía Cửa Bắc chợ Bến Thành, có một người đàn ông mấy mươi năm qua rất quen thuộc với người Sài Gòn. Có thể người ta không biết tên ông là Tạ Hữu Ngọc, nhưng nhắc đến người thợ sửa giày ở chợ Bến Thành, người Sài Gòn sẽ nhớ ngay đến ông. Giới thương gia, nghệ sĩ thường mang những đôi giày sang trọng, đắt tiền, nhờ ông sửa lại, vừa chân, để họ tự tin sải bước. Đôi giày càng vừa chân, càng thoải mái, người ta càng tự tin bước đến vạch thành công. Thế mà ở trời Tây xa xôi, có một anh chàng, đã phải loay hoay sửa mãi đôi giày của mình, chỉ để…vừa chân một người khác.
Về Thụy Điển thăm nhà vài tuần, đi tàu điện, uống cà phê, lang thang qua những góc phố, vỉa hè. Nhìn cách xã hội ở đây vận hành, tôi nghĩ đến những cuộc tranh luận ồn ào vô căn cứ của người Việt ở Mỹ về “xã hội chủ nghĩa”. “Xã hội chủ nghĩa Bắc Âu” thực ra chẳng hề giống với thứ “xã hội chủ nghĩa” mà Việt Nam từng trải qua. Đây cũng không phải cái “xã hội chủ nghĩa” mà nhiều người Việt ở Mỹ thường mang ra chụp mũ trong những cuộc cãi vã chính trị. Ba khái niệm tưởng cùng tên, nhưng bản chất rất khác nhau. Chỉ là từ lâu chúng vẫn bị đánh đồng một sàng một cách vô tình hay cố ý.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.