Hôm nay,  

Internet! Internet!

29/09/201300:00:00(Xem: 12696)
Internet! Internet!

Ngày nay Internet là một bước tiến vô cùng quan trọng cho đời sống con người trên thế giới về mọi lãnh vực …Hôm nay chúng ta họp mặt trước là đóng hụi " góp vốn " tương tế hàng tháng. Tiếp theo chia sẻ buồn vui với nhau trong cuộc sống khó khăn hàng ngày mà chúng ta vấp phải…, sau đó chúng ta bàn với nhau hiện tượng chuyện Internet nhé ! Tâm vui vẻ lên tiếng…

- Kiều đồng ý với chị Tâm! Chúng ta nên phân tích và đi sâu những cái lợi, cái hại của Internet các anh chị nhé!

Các bạn Tâm nhao nhao tranh giành nhau phát biểu ý kiến và ồn ào như một buổi họp chợ chồm hổm…

- Các bạn cùng nói thì ai nghe ai bây giờ?! Tâm đề nghị từ trước đến nay anh chị em mình xem nhau như một đại gia đình. Chúng ta đã thương mến, nhường nhịn, đùm bọc lẫn nhau, nên mấy năm nay đã tổ chức gây hụi vốn… Hàng tháng ai cần tiền thì nhường nhau hốt trước để chi xài, lo việc gia đình khi cần kíp…Ai hốt được hụi thì để ra $50 vào quỹ làm những việc hữu ích do nhóm đề xướng… Người hốt vốn hụi kỳ trước lo cho bữa ăn kỳ sau cho nhóm họp…và cứ thế tiếp tục… Vậy nay vấn đề tế nhị này, chúng mình ai lớn tuổi sẽ ưu tiên nói trước, các bạn nghĩ sao?!

- Chúng tôi đồng ý! Tất cả mọi người nhất loạt lên tiếng…

- Vậy! tôi là Đang, người lớn tuổi nhất trong nhóm xin nêu ra những lợi ích của Internet để rồi các bạn bổ sung thêm nhé! - Internet nhận & phổ biến tin tức cập nhật nhanh chóng trên toàn thế giới một cách hữu hiệu- Qua nó, chúng ta có thể du lịch, xem phong cảnh đẹp mọi nơi trên thế giới, nếu hoàn cảnh túi tiền hay sức khỏe không cho phép đi du lịch xa. Còn nếu hoàn cảnh túi tiền cho phép, chúng ta lựa chọn nơi chốn để có thể đến đó xem tận mắt xem nơi chốn mình thích… Mình có thể làm việc tại nhà, không cần đến office mỗi ngày. Nhất là Những người bận rộn gia đình con cái, vừa trông coi con nhỏ vừa làm việc một cách trôi chảy công việc được giao phó một cách hoàn chỉnh mà không cần sự hiện diện tại văn phòng thường xuyên… - Các thư từ, văn kiện, trả các bills, chuyển tiền không cần đến nhà bank, lại không cần ký checks, gởi thư, đỡ tốn tiền mua stamps gởi các bills và order check… Còn nhiều lợi ích trước mắt tôi không kịp nghĩ ra, các bạn tiếp lời nhé!

Chờ một lúc không thấy ai lên tiếng, Kiều tiếp lời: "Kiều là em út trong nhóm, nhưng các anh chị không ai góp ý, vậy Kiều xin tiếp lời anh Đang - Internet rất tiện lợi cho việc hỏi thăm sức khỏe, chia vui sẻ buồn với người thân, bạn hữu ngay tức khắc! Mình không cần chờ đợi thư từ lâu và lại tốn tiền gọi điện thoại hàng giờ… lại bất tiện quấy rầy giờ giấc việc làm, ăn ngủ của người mình muốn liên lạc… Hình như mọi người xem internet là phương tiện thông tin nên check hàng phút, hàng giờ…- Nó cũng là phương tiện tốt và nhanh chóng cho việc mua bán, giao dịch trong vòng 24 giờ qua lại- Qua Internet, kiến thức mọi người được mở rộng, từ tổng quát đến sâu rộng…-Hiện nay lối học hàm thụ qua internet rất phổ thông, không cần phải đến trường thường xuyên, nó đỡ tốn tiền bạc và thời gian… Nó cũng rất ích lợi cho những sinh viên và những người vì bận rộn công ăn việc làm mà muốn tiến thân hơn để có dịp được học hỏi! Qua đây đã đào tạo rất nhiều Tiến sĩ, Thạc sĩ, Cao học…- Internet đã truyền đạt những điều hay lẽ phải qua văn chương y tế, xã hội…-Những phương thuốc chữa bệnh nan y qua cây cỏ, hoa lá được truyền đạt rồi tùy người nhận định để trị liệu…- Những món ăn ngon mới lạ là mối quan tâm của các bà nội trợ làm bữa cơm gia đình ngày càng hấp dẫn khiến mấy ông như bị cột chân, không đi ra ngoài ăn phở nữa…Hiện nay Internet rất tân tiến chúng ta có thể nói chuyện cùng nhau và thấy hình nhau nữa… Thật là thời đại của Internet!


- Bên cạnh những điều lợi, chúng ta nên bàn đến những điều tai hại nữa các bạn ạ! Một lần nữa Tâm lên tiếng…

- Phải đó các anh chị, Tuyết xin nêu ra những tai hại của những người quá sa đà theo của Internet là: - Nhiều người cứ tối ngày ngồi trước computer nên người trở nên đờ đẫn, béo phì vì ít hoạt động và sinh ra nhiều bệnh tật do ngồi lâu hàng giờ say mê đọc bài- Nếu tối ngày dán mắt vào màn hình thị lực sẽ kém, nhất là trẻ em sẽ bị cận thị sớm- Trẻ em Các vị thành niên tò mò dễ nhiểm tính xấu do những phim người lớn đầu độc trí óc non nớt của chúng- Chúng ham chơi game, bỏ phí thì giờ học tập, sự học ngày càng sút kém! Vậy cha mẹ, người lớn trong gia đình phải thường xuyên kiểm soát việc chơi, học của chúng gay gắt hơn! - Người lớn chit chát tối ngày, rồi tìm bạn bốn phương dễ dàng sinh ra tình cảm lăng nhăng, hẹn hò… gây nên gãy đổ gia đình, mất hạnh phúc… Những phim ảnh khiêu dâm, thiếu văn hóa sẽ ảnh hưởng trí tuệ chúng mình…

- Kiều xin góp một số ý kiến không thôi sẽ quên mất…- Vấn đề shopping trên Net khá phổ thông. Mua bán quá dễ dàng, cứ thế mặc sức cà thẻ để rồi tiền lời chồng chất mãi sinh ra nợ nần tăng lên mãi…Có khi hình trên Net rất đẹp, khi họ gởi về mình thất vọng, chán chê!...-Mãi lo chit chat, say mê đọc mail quên cả thời gian nên không ngủ, thức khuya… khiến bị mất ngủ, đổ bệnh, thần kinh suy nhược, con người khi nào cũng như đi trên mây theo thế giới ảo…

- Thôi chúng mình mãi lo bàn luận về Internet một cách hăng say… quên cả thức ăn đang giương những đôi mắt nhìn chúng mình một cách tuyệt vọng vì lạnh cóng kia kìa!.. chúng lại muốn góp ý, nhưng không nói lên lời, thật tội nghiệp!…Vậy chúng mình tạm ngưng để còn " Có thực mới vật vực được đạo! " các anh chị nhé! Đề tài này còn nhiều điều Tâm sẽ góp ý nhiều hơn nữa.. Chúng mình sẽ tiếp tục đề tài mục này vào kỳ tới, mong các anh chị ngon miệng… Để thay đổi không khí trong khi dùng bữa, sẵn có giàn Karaoke các anh chi có giọng ca oanh vàng nên giúp vui cho không khí vui lên …Trước tiên là Kiều, rồi Tuyết sau đó lần lượt các bạn khác… Tâm xung phong đọc bài thơ mới sáng tác khi thấy tóc bạc đây…

Soi gương chợt biết mình già,
Tuổi xuân lấp ló la cà đâu đây …
Trên đầu lốm đốm tóc mây,
Chân chim xuất hiện, trời tây u sầu.
Nghĩ suy lòng thấy rầu rầu,
Tuổi thơ quay mặt, dạ sầu vấn vương….


NGUYỄN NINH THUẬN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Con người ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có quyền được hạnh phúc và tạo ra hạnh phúc. Nó giống như dưới bầu trời có thể xảy ra trận không kích bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, nhưng người Ukraine vẫn có thể khảy lên tiếng đàn Bandura. Một năm qua, ai trong chúng ta không mệt mỏi với những dòng chảy đầy bụi bặm, thoát ra từ một gánh xiếc nghiệp dư, mang theo những chất dơ của hận thù, ích kỷ, tham vọng, độc tài. Những ngày cuối cùng của năm 2025, hãy nói về Lửa Và Tro (Avatar: Fire and Ash), thưởng thức siêu phẩm giả tưởng của James Cameron, để cùng khép lại một năm ngộp thở của nước Mỹ, và cùng chiêm nghiệm một điều mà nước Mỹ đang cố tình lãng quên.
Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...
Hồi đầu năm nay, một người bạn quen gọi đến, chỉ sau một tháng quốc gia chuyển giao quyền lực. Giọng chị mệt mỏi, pha chút bất cần, “Giờ sao? Đi đâu bây giờ nữa?” Chị không hỏi về kế hoạch chuyến đi du lịch, cũng không phải địa chỉ một quán ăn ngon nào đó. Câu hỏi của chị đúng ra là, “Giờ đi tỵ nạn ở đâu nữa?” “Nữa!” Cái chữ “nữa” kéo dài, rồi buông thỏng. Chữ “nữa” của chị dài như nửa thế kỷ từ ngày làm người tỵ nạn. Vài tháng trước, cuộc điện thoại gọi đến người bạn từng bị giam giữ trong nhà tù California vì một sai phạm thời trẻ, chỉ để biết chắc họ bình an. “Mỗi sáng tôi chạy bộ cũng mang theo giấy quốc tịch, giấy chứng minh tôi sinh ở Mỹ,” câu trả lời trấn an người thăm hỏi.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Trong những thời khắc nguy kịch nhất, thảm họa nhất, tổng thống Hoa Kỳ là người duy nhất có tiếng nói quyền lực với toàn dân để đưa họ vượt qua nghịch cảnh. Tổng thống sẽ trấn an dân bằng luật pháp, bằng ý chí kiên cường, bằng bản lĩnh lãnh đạo, bao dung nhưng dứt khoát. Thậm chí, có khi phải bằng mệnh lệnh sắc bén để khống chế những tư tưởng bốc đồng sẽ gây hỗn loạn. Mấy trăm năm lập quốc của Mỹ đã chứng minh rất nhiều lần như thế.
(Sydney – 14 tháng 12, 2025) - Hàng trăm người có mặt tại bãi biển Bondi, Sydney, để dự lễ Hanukkah đã chứng kiến một trong những vụ khủng bố đẫm máu nhất kể từ sau thảm sát Port Arthur năm 1996. Vào lúc 6 giờ 45 chiều Chủ Nhật, hai tay súng mặc đồ đen xuất hiện trên cây cầu bộ hành nối Campbell Parade với Bondi Pavilion, bắt đầu nổ súng xuống đám đông đang dự lễ. Hai kẻ này dùng súng trường, bắn liên tục trong khoảng 10 phút, khiến hàng trăm người hoảng loạn bỏ chạy, nhiều người ngã gục ngay trên bãi cát và công viên ven biển. Ít nhất 12 người thiệt mạng, trong đó có 9 nạn nhân thường dân, 1 cảnh sát và 2 tay súng (một bị bắn chết tại chỗ, một bị bắt nhưng sau đó tử vong do vết thương). Ngoài ra, có ít nhất 38 người bị thương, trong đó có 2 cảnh sát và nhiều nạn nhân ở tình trạng nguy kịch.
Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?" Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng. Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật
Trong sân khấu chính trị đồ sộ từ cổ chí kim của nước Mỹ, hiếm có nhân vật nào diễn xuất giỏi như Donald J. Trump. Những cuộc vận động tranh cử từ hơn mười năm trước của Trump vốn đã tràn ngập những lời hứa, giáo huấn, sự tức giận vì “nước Mỹ quá tệ hại”, những lời phỉ báng đối thủ. Tất cả hòa hợp thành những bản giao hưởng ký tên DJT. Mỗi lần Trump bước lên sân khấu, điệu nhảy YCMA vô tư, không theo chuẩn mực, thay cho tiếng kèn hiệu triệu “hoàng đế giá lâm.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.