Hôm nay,  

Nường Mông Tốc Váy

22/08/201500:00:00(Xem: 9941)
Hình ảnh một người phụ nữ tốc váy bao giờ cũng hấp dẫn. Hẳn khi cái váy ấy tốc lên trong gió khoe đôi chân trần, hoặc tốc lên cao tí nữa thì luôn luôn gợi sự tò mò... Cái váy ấy chỉ được tốc lên khi họ nổi cơn tam bành, khi họ giận dữ vì... mất con gà mà chửi. Họ tốc váy mà chửi. Có lẽ để hạ hỏa thì phải tốc váy, hay là cái dáng khi đang phùng mang trợn mắt, hai tay tốc váy lên, dáng nàng lúc ấy như con công xòe bộ cánh kiêu sa, những tiếng chửi sẽ uy vang ngàn phần làm đối phương, hàng xóm... phải kinh hãi? Mọi người tất nhiên kinh hãi với khuôn mặt xấu vì giận dữ, vì dáng nàng tốc váy lúc ấy. Đó là hình ảnh nàng tự tốc váy. Còn trường hợp nàng bị tốc váy, do một ngọn gió tinh quái thốc lên. Ôi chao ngượng lắm! Nàng hẳn đỏ mặt đến chín người, xấu hỗ thiếu đường muốn chui xuống đất.

blank
Hình ảnh Monroe trên gió...

Ấy vậy mà vào ngày 15 tháng 9 năm 1954, nghĩa là cách đây hơn 60 năm, khi một số nàng gái quê của mình còn mang chiếc váy đen dài lết đất, thì ở New York cái váy màu trắng tinh của cô đào Marilyn Monroe bị tốc lên khi nàng đứng trên tấm lưới thông gió subway. Nàng không xấu hổ, nàng không ngượng trân bối rối. Trái lại nàng cười thật tươi và còn gởi đến người xem vây quanh những nụ hôn gió. Gió ở dưới đất thổi tung váy lên, nàng phải dùng tay chặn váy lại với chút khép nép. Không cần che kín cái váy thì nàng cũng đã là hiện thân của cái đẹp hoàn mỹ, từ mái tóc vàng hoe óng ả, đôi mắt xanh lơ tròn xoe, làn môi đầy đặn quyến rũ, giọng nói đầy rung cảm đến ngây thơ, cho đến thân hình cao ráo, cân đối tuyệt hảo như một chuẩn mực vàng cho cái đẹp; đẹp rực rỡ khiêu gợi no tròn và căng mắt ở vòng 1 và vòng 3, cái eo nhỏ xíu như dáng chiếc đồng hồ cát. Huống chi cái váy trắng của nàng bị gió thổi tung lên, nàng dường như yêu thích ngọn gió từ dưới subway thổi lên lắm, nàng cười tươi chu môi đỏ mọng khiêu gợi và ưỡn ẹo cái vòng 3 vờn xoay trên ngọn gió tinh nghịch. Lúc ấy là 1 giờ khuya, ở góc đường 52 và Lexington Avenue, khoảng chừng 2,000 người xem hiếu kỳ vây quanh và họ phấn khích trầm trồ mỗi khi váy nàng thổi tung lên. Họ không phải thất vọng khi chừng 100 nam nhiếp ảnh gia bấm máy, Marrilyn Monroe phải tạo dáng như vậy 14 lần trong suốt 3 tiếng đồng hồ để có được những thước phim cảnh nàng bị tốc váy. Đó là một đoạn trong cuốn phim Seven Years Itch (tạm dịch là Bảy Năm Ngứa Ngáy).

Khoảnh khắc tốc váy của Marrilyn Monroe trở thành một biểu tượng nổi bật nhất trong lịch sử nghệ thuật điện ảnh. Nhưng trước tiên trước khi lan man về iconic moment này, hảy nói về một chút hệ lụy của nó và cuộc đời tình ái của Marilyn Monroe. Sau khi quay cảnh này cho cuốn phim 7 Năm Ngứa Ngáy, một cuốn phim hài nói về chàng Richard Sherman (Tom Ewell) 38 tuổi đơn độc trong căn hộ ở New York khi vợ và con đi nghỉ hè, chàng làm quen với cô láng giềng (Marilyn Monroe) nóng bỏng tóc vàng 22 xuân xanh. Nàng ở trong căn hộ phía trên. Chàng thì đang đọc cuốn sách về "7 năm ngứa ngáy" nói về những xu hướng đổ vỡ, ngoại tình của hôn nhân sau 7 năm chung sống. Chàng Richard mời nàng đến phòng uống tí rượu sau khi cô nàng vô tình làm rơi chậu cây cà chua, suýt đụng vào đầu chàng. Là người làm trong ngành xuất bản sách, tâm hồn chàng mơ mộng và trước cô láng giềng nóng bỏng xinh đẹp, chàng tưởng tượng đến những phút giây fantasy lãng mạn ướt át với nàng, cũng như tưởng tượng rằng vợ mình ngoại tình trong khi đi nghỉ hè với người khác...

Theo các nhà tâm lý học và thống kê thì một cặp vợ chồng sau 7 năm chung sống, khả năng ly dị rất cao. Ngay cả trong công việc hãng xưởng hay mua một cái nhà để ở thì sau 7 năm, hạnh phúc và sự thỏa mãn hài lòng với công việc và ngôi nhà đang ở càng giảm dần đáng kể. Người ta còn cho rằng cứ trung bình 7 năm sẽ có biến chuyển lớn lao trong đời sống tâm sinh lý của con người: 7 tuổi là bắt đầu có hiểu biết. 14 tuổi thì dậy thì. 21 tuổi là tràn trề yêu đương sung mãn. 28 tuổi là đến lúc lập thân. 35 tuổi phải lập sự nghiệp. 42 tuổi chín chắn lẽ đời và "49 chưa qua 53 đã tới" là bắt đầu đại hạn khi con người bước vào giai đoạn mãn kinh, khủng hoảng trung niên (midlife crisis) và từ đó tuột dốc đời như xe mòn thắng.

Trở lại cảnh tốc váy tuyệt vời của Marilyn Monroe thì chính cảnh quay này là một trong những nguyên nhân đưa đến đổ vỡ trong hạnh phúc hôn nhân của nàng và chồng là Joe DiMaggio một ngôi sao bóng chày. Theo nhiếp ảnh gia George S Zimbel nhớ lại thì lúc ấy Joe DiMaggio ghen tuông với cảnh nàng tốc váy trong phim và giận dữ bỏ trường quay ra về, Marilyn Monroe thì không chấp nhận chồng đối xử như vậy với mình trước công chúng, sau khi bay về California một trận gây gổ tơi bời tại khách sạn, nàng làm đơn ly dị với lý do " tinh thần bị hành hạ" (mental cruelty) sau 9 tháng chung sống.

Một vài chi tiết về cảnh quay này thiết nghĩ cũng làm bạn đọc thích thú. Thực sự thì cảnh quay trong phim đã phải quay lại ở California trong phim trường của Fox. Lý do là sau 14 lần dàn dựng và bấm máy ở New York, tiếng ồn của các cánh quạt gió làm trở ngại đoạn phim. Hình ảnh đáng yêu của nàng tốc váy ở subway New York chỉ được dùng cho quảng cáo thương mại về sau này, trong cuốn phim chỉ có một cảnh ngắn khoe đôi chân nàng trên vỉ sắt thông gió ở vỉa hè New York. Marilyn cũng dè dặt chu đáo khi không muốn "phơi bày" nhiều, nàng đã mặc đến 2 chiếc quần lót trắng. Và nàng đã lấy tay đè phía trước của váy xuống khi gió "tinh quái" thổi lên từ phía dưới đất. Kết quả tuyệt vời cho dáng đứng và nét đẹp có một không hai này là váy bay phơi phới, lồng lộng ngỏ sau. Chiếc áo đầm trắng này gần đây được bán đấu giá 4.6 triệu mỹ kim từ chủ nhân của chiếc áo lúc ấy là Debbie Reynolds mua năm 1971 với giá 200 đô la.

Ảnh hưởng nghệ thuật về chiếc váy trắng tốc gió của nàng không dừng lại ở con số tiền bạc và văn hóa nước Mỹ. Ở Nhật, người ta đã ái mộ nàng đến mức bằng cách làm một hình ảnh của nàng tốc váy trên một thửa ruộng rộng hơn 100 mét vuông, bằng 9 loại lúa khác màu. Trong khi đó ở New Jersey bức tượng Forever Marilyn do Seward Johnson thiết kế được dựng lên vào tháng 5 năm 2014 cao 7.9 mét, nặng 34.000 lbs. Sau khi được trưng bày trước đó July 2011 tại Chicago và Palm Spring California 2012.

Bức tượng được du khách yêu thích và trở thành điểm chụp hình lý tưởng không riêng gì nam giới. Người ta hôn chân nàng, ngước nhìn lên bên trong váy nàng, trầm trồ nhìn quần lót khổng lồ của nàng và dĩ nhiên bắt chước dáng đứng khiêu gợi, kiêu sa bất hủ của nàng. Dù vậy bức tượng cũng nhận được vài vệt sơn đỏ quậy phá bôi bác vì vài người Mỹ bảo thủ không thích biểu tượng tình dục và khiêu gợi của Marilyn Monroe.

Ảnh hưởng về nghệ thuật, thời trang, chuẩn mực về cái đẹp và những thực hư về đời sống tình cảm nóng bỏng mà sớm tàn lụi 35 xuân thì của Marilyn Monroe thật là to lớn. Từ chiếc áo dạ hội satin màu hồng trong phim “Diamonds Are a Girl's Best Friend” (Kim cương là bạn đời của phụ nữ), đến chiếc áo đầm trắng xẻ ngực, hở vai, lồng lộng gió trong 7 Năm Ngứa Ngáy đến chiếc áo đầm bó sát thân hình, lóng lánh hạt cườm nàng mặc khi hát chúc mừng sinh nhật tổng thống Kennedy...Thời trang và phong cách của Marilyn Monroe đã ảnh hưởng ngập tràn từ Madona, Lady Gaga đến Adele... Sẽ tốn biết bao giấy mực và tháng năm dài chuyện trà dư tửu hậu về nàng, từ những trang Playboy ngồn ngộn thịt da và những chuyện tình huyền thoại với 2 anh em dòng họ Kenedy danh giá, cũng như cái chết bí ẩn của ngôi sao sớm tàn này...

Ở tại Trung Quốc, người ta tìm thấy một phiên bản "nhái" của nàng trong bải thu nhặc rác ở Guigang, sau 6 tháng trưng bày ở một khu thương mại. Có lẽ đất nước này không ưu ái đến những biểu tượng của cái đẹp nhục thể, cái đẹp tự do phơi phới tung váy của phương Tây. 60 năm sau cái chết non trẻ của một biểu tượng cho cái đẹp của người phụ nữ, cái đẹp làm no mắt những đấng nam nhi, làm ghen tị phái quần hồng. Marilyn Monroe luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho nghệ thuật, âm nhạc và thi ca. Ca khúc tuyệt vời Candle In The Wind (Ngọn đèn trước gió) của Elton John vẫn làm mềm lòng người, ngay cả khi được hát để tưởng nhớ Công Nương Diana (người viết sẽ viết tiếp cho chủ đề này kỳ tới) Riêng Trung niên thi sĩ họ Bùi nhà mình thì phải nói là đắm đuối mê say Marilyn Monroe còn hơn cả người viết và bạn ngàn lần:

Ngày sau Thượng Đế hỏi anh
Ở trần gian có thấy đành lòng không
Thưa rằng: rất có và không
Vì chưng nửa cuộc Nường Mông vội gì
Hỏi: rằng giờ có muốn đi
Về Thiên Đường ngó mấy Dì Tiên Nga ?
Thưa rằng: thà ở với ma
Miễn là được thấy lại Tòa Mông Rô. (Ngày sau)

Nường Mông là nàng Monroe, Tòa Mông Rô là gì chắc bạn hiểu. (Rõ màu trong ngọc trắng ngà. Rành rành sẵn đúc một tòa thiên nhiên. Truyện Kiều) Xin bái phục cụ Bùi Giáng. Chắc cụ đã toại nguyện gặp nàng Mông ở miền mây trắng bay. Và xin kết thúc bài viết ở đây, vì dư âm của cái đẹp và dư ảnh của người đàn bà tốc váy sẽ còn rất dài, miên viễn tới ngày sau.

Sean Bảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Con người ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có quyền được hạnh phúc và tạo ra hạnh phúc. Nó giống như dưới bầu trời có thể xảy ra trận không kích bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, nhưng người Ukraine vẫn có thể khảy lên tiếng đàn Bandura. Một năm qua, ai trong chúng ta không mệt mỏi với những dòng chảy đầy bụi bặm, thoát ra từ một gánh xiếc nghiệp dư, mang theo những chất dơ của hận thù, ích kỷ, tham vọng, độc tài. Những ngày cuối cùng của năm 2025, hãy nói về Lửa Và Tro (Avatar: Fire and Ash), thưởng thức siêu phẩm giả tưởng của James Cameron, để cùng khép lại một năm ngộp thở của nước Mỹ, và cùng chiêm nghiệm một điều mà nước Mỹ đang cố tình lãng quên.
Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...
Hồi đầu năm nay, một người bạn quen gọi đến, chỉ sau một tháng quốc gia chuyển giao quyền lực. Giọng chị mệt mỏi, pha chút bất cần, “Giờ sao? Đi đâu bây giờ nữa?” Chị không hỏi về kế hoạch chuyến đi du lịch, cũng không phải địa chỉ một quán ăn ngon nào đó. Câu hỏi của chị đúng ra là, “Giờ đi tỵ nạn ở đâu nữa?” “Nữa!” Cái chữ “nữa” kéo dài, rồi buông thỏng. Chữ “nữa” của chị dài như nửa thế kỷ từ ngày làm người tỵ nạn. Vài tháng trước, cuộc điện thoại gọi đến người bạn từng bị giam giữ trong nhà tù California vì một sai phạm thời trẻ, chỉ để biết chắc họ bình an. “Mỗi sáng tôi chạy bộ cũng mang theo giấy quốc tịch, giấy chứng minh tôi sinh ở Mỹ,” câu trả lời trấn an người thăm hỏi.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Trong những thời khắc nguy kịch nhất, thảm họa nhất, tổng thống Hoa Kỳ là người duy nhất có tiếng nói quyền lực với toàn dân để đưa họ vượt qua nghịch cảnh. Tổng thống sẽ trấn an dân bằng luật pháp, bằng ý chí kiên cường, bằng bản lĩnh lãnh đạo, bao dung nhưng dứt khoát. Thậm chí, có khi phải bằng mệnh lệnh sắc bén để khống chế những tư tưởng bốc đồng sẽ gây hỗn loạn. Mấy trăm năm lập quốc của Mỹ đã chứng minh rất nhiều lần như thế.
(Sydney – 14 tháng 12, 2025) - Hàng trăm người có mặt tại bãi biển Bondi, Sydney, để dự lễ Hanukkah đã chứng kiến một trong những vụ khủng bố đẫm máu nhất kể từ sau thảm sát Port Arthur năm 1996. Vào lúc 6 giờ 45 chiều Chủ Nhật, hai tay súng mặc đồ đen xuất hiện trên cây cầu bộ hành nối Campbell Parade với Bondi Pavilion, bắt đầu nổ súng xuống đám đông đang dự lễ. Hai kẻ này dùng súng trường, bắn liên tục trong khoảng 10 phút, khiến hàng trăm người hoảng loạn bỏ chạy, nhiều người ngã gục ngay trên bãi cát và công viên ven biển. Ít nhất 12 người thiệt mạng, trong đó có 9 nạn nhân thường dân, 1 cảnh sát và 2 tay súng (một bị bắn chết tại chỗ, một bị bắt nhưng sau đó tử vong do vết thương). Ngoài ra, có ít nhất 38 người bị thương, trong đó có 2 cảnh sát và nhiều nạn nhân ở tình trạng nguy kịch.
Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?" Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng. Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật
Trong sân khấu chính trị đồ sộ từ cổ chí kim của nước Mỹ, hiếm có nhân vật nào diễn xuất giỏi như Donald J. Trump. Những cuộc vận động tranh cử từ hơn mười năm trước của Trump vốn đã tràn ngập những lời hứa, giáo huấn, sự tức giận vì “nước Mỹ quá tệ hại”, những lời phỉ báng đối thủ. Tất cả hòa hợp thành những bản giao hưởng ký tên DJT. Mỗi lần Trump bước lên sân khấu, điệu nhảy YCMA vô tư, không theo chuẩn mực, thay cho tiếng kèn hiệu triệu “hoàng đế giá lâm.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.