Hôm nay,  

Nhất chi hoa

26/10/201700:01:00(Xem: 7633)

Nhất chi hoa

 

Nguyễn Văn Sâm

 

 

Chàng đến phi trường Los ngơ ngác như nai tơ lạc giữa thị thành. Cả năm ở Mỹ chui rúc trong một thị trấn nghèo nàn mọc lên ở một vùng đồng khô cỏ cháy của Texas, chàng như bị cách biệt với các vùng khác của nước Mỹ. Phi trường đang rộn rịp canh tân để đáp ứng nhu cầu triển lãm hay tranh tài gì đó tại đây năm tới. Đường lộ bị bẻ quẹo bằng những con đường tạm dọc ngang ì ạch những xe cộ khổng lồ. Trong cửa kính nhìn ra, công nhân nón vàng lũ lượt như đàn mối đang chăm chỉ vác những hạt cát xây cất lâu đài. Cũng nhịp điệu đều đặn, nhịp nhàng đó. Cũng mỗi cá nhân một nhiệm vụ. Không ai quá bận rộn, không ai quá rảnh rỗi. Đời sống quê người như vậy đó, cơn lốc của chuỗi công việc đẩy xô. Thời gian bóng câu qua cửa sổ chi cần một thoáng lãng quên sẽ vụt qua. Một năm, hai năm. Bạn bè thường chép miệng. Nhanh ghê. Mới đây mà đã 7 năm. Câu nói hàm chứa lời than về nhịp quay tàn nhẫn của cuộc sống đồng thời mốc thời gian ý nghĩa như một tiếng thở dài. Thở dài rồi thôi. Ngày mai, năm tới cũng vẫn là những công việc cũ ở xứ mới, xứ người. Những hứa hẹn, dự định, những kỷ niệm, bạn bè được cho vào ký ức để dịp nào đó đem ra hâm nóng lại bằng những câu chuyện bên bàn tiệc hay bằng những tiếng thở dài khác.

Chàng lớ ngớ chờ quanh quẩn tiền đình của phi trường. Mỗi hãng phi cơ chiếm một khu rộng lớn bằng cả phi trường nơi chàng vừa rời. Người bạn chắc sẽ khổ công lôi ra từ lớp người bốn phương đầy đặc ở đây.

Có tiếng Việt Nam vọng lại đâu đó sau lưng:

“Ông mãnh đây rồi. Phải mất hơn tiếng đồng hồ mới tìm được trẻ lạc. Bộ ông tưởng đây như xứ nhà quê của ông bên đó chắc?”

Tiếng cười như để chịu lỗi. Xứ nào của tôi? Xứ nào của bạn? Tất cả chỉ là ăn gởi nằm nhờ. Buổi đầu tiên, như hạt mưa sa, hạt rơi ngoài nội, hạt ra giữa đồng. Rồi job giếc lăng nhăng, hoặc thay đổi chỗ, hoặc nằm trụ ở đâu đó. Xứ cha sanh mẹ đẻ gì?

“Rồi ông sẽ thấy những đặc biệt của Cali này”. Khu Bolsa, đường Westminster như một góc phố nào đó của Saigon, Tân Định. Lòng quê đi một bước đường một đau. Phải chi cảnh đó ở Việt Nam?

Lại có tiếng cười lần nữa. Được voi đòi tiên, có người từ ngày qua đến giờ chưa hề được thấy một cửa hàng Việt Nam đây sao? Lâu lắm chẳng được nghe tiếng Việt. Ra đường đi chẳng thấy phố chẳng thấy phường, chỉ thấy mây trôi trên những cánh đồng bát ngát. Ở đây vậy là tiên, lại tham muốn bê hết về nước Việt ...

“Đã mượn người coi tiệm sách rồi. Chiều mới phải ra. Cũng chưa cần về nhà vội. Ghé lại tụi nhóc mới quen bên trại chơi. Nghe đâu có hai cậu xưa là học trò của ông đó. Tụi nhỏ đang bày trận nhậu để mừng người đến từ sa mạc...”

Lại nhậu. Miếng trầu là đầu câu chuyện mà. Đâu phải ly rượu. Bộ bay cả ngàn cây số qua đây để nhậu chắc? Những trận nhậu mất nước, rượu tràn hồng thủy nước Việt Nam rồi. Vẫn chưa bỏ. Giống như chuyện bán hạ giá ở xứ này. Lý do lắm lúc chẳng ra quỉ quái gì cả. Chàng bỗng giựt mình, còn mình không nhậu thì đã làm được gì, hay cũng chỉ là kéo lê những ngày vô vị tự dối bằng những suy tư không ích lợi gì đối với hoàn cảnh ...

Xe vùn vụt trên con đường lớn ra khỏi phi trường lúc nào. Ven đường những toà cao ốc sắp hoàn thành, những tửu quán, ngân hàng sắp khai trương. Phi trường như được nối dài vô tận hay ít ra cũng đang bắt đầu dính liền với một thành phố nào đó ở gần. Trời trong mát, không một gợn mây, đẹp như khung trời Đà Lạt lúc cuối Xuân sang Hè. Nhớ con đường dốc thoải lên Viện Đại Học, nhớ bờ hồ Xuân Hương hun hút buổi sáng sương mù lúc cùng người yêu đầu đời cố tìm một buổi dạo sớm trước giờ điểm tâm. Áo len, áo dạ, đi cạnh bên nhau cái lạnh cũng vẫn ngấm vào xương. Người tình đầu bé bỏng, tuyệt vời, chăm lo từng miếng ăn nhỏ nhặt, từng cái áo sứt bâu. Bây giờ mọi chuyện đều đổi thay. Tất cả trở thành kỷ niệm. Như mốc thời gian 75 đóng lại một khoảng đời, mở ra một đoạn khác đầy đau thương, căm hờn và thiếu thốn.

“Thường, học trò cũ cũng như người tình xưa gặp lại có cái bất lợi. Hình ảnh đã được ký ức đẽo gọt, mài nhẵn đánh bóng thành một cái gì hoàn hảo, khi gặp lại nhau sẽ thất vọng.”

“Tuổi trẻ đã thất vọng về lứa tuổi của bọn mình lâu rồi. Như mình thất vọng về thế hệ đàn anh.”

Chàng chép miệng thở dài. Bỗng dưng mình giống như Rip Van Wankle ngủ một giấc dậy đầu tóc bạc phơ, cây súng săn rỉ sét. Giống như Từ Thức ngẩn ngơ sau khi lui bước Thiên Thai, hay người tiều phu theo nguồn hoa đào lạc vào xóm nhỏ tỵ Tần trở về mê mẩn. Mình thay đổi xã hội hay xã hội đổi thay không cần biết, chỉ biết sau mấy năm đọa đày, xã hội không thân thiết nữa, nó thuộc về một thế giới khác, hoàn toàn xa lạ. Sang đây cảm nghiệm về một thế giới không phải của mình càng nhiều hơn. Xã hội chung quanh không xác định, nhưng chắc chắn không để cho những người “ đâu đâu” như chàng dính dáng đến. Ngoài giờ làm việc đủ thứ mặc cảm ghì chân lại trong phòng. Những biến chuyển bên ngoài chỉ vẳng đến bằng những mảnh nhỏ từ cái máy truyền hình nhiều quảng cáo hơn tin tức. Thế giới của cuộc đời bị tước đoạt, quẳng ra xa khỏi tầm tay. Bị cướp mất một khoảng thời gian vật chất, nhưng bị tiêu mòn quá nhiều thời gian tâm hồn, bỗng trở thành già cỗi và lạc điệu. Xe ngừng, cũng vẫn là khu apartment như bất cứ nơi nào trên nước Mỹ. Trạm dừng chân bước đầu của những người mới đến, giai đoạn chưa bị cuốn hút vào guồng máy tiêu thụ đặc trưng của xã hội. Tiếng nhạc kích động ồn ào bên trong vọng ra. Abracadabra, everytime you call my name, I heat up like a burning flame... Dễ bốc cháy như vậy còn đâu chỗ cho quê cũ, người xa?
blank

Những tiếng chào thân thiết nổi lên đây đó. Chào thầy, chào chú, chào bác. Những khuôn mặt trẻ hơn chàng 15, 20 tuổi. Ý nghĩ lạc lõng, xa lạ chiếm tâm hồn chàng khi bắt tay từng người trong nhà. Ở đâu cũng không hợp, thời gian đã hóa thạch tâm hồn mình rồi. Cái già sồng sộc nó thì theo sau. Đúng thiệt. Tiếng cười nói tưng bừng, vui nhộn, không mặc cảm. Chàng ngồi đó đắm chìm trong những suy tư vụn vặt, cảm nghiệm về giai đoạn của mình đã qua. Như người ca sĩ già ngồi nhìn đàn hậu tấn tắm trong hào quang thành công mà cảm thấy lạc lõng, khó chịu. Như mấy ông già bà lão ra vào quét quét, dọn dọn cằn nhằn cửi nhửi cháu con, cảm nghiệm về nỗi bất lực của mình trước một trục hoành độ thời gian không còn phù hợp.

Câu chuyện nhảy từ đề mục này sang đề mục khác, linh động như không trú sở nhưng được thảo luận hăng say, tận tình. Không khí có cái gì là lạ, vừa chơi vừa thiệt: Mấy lon bia, nhạc Mỹ, đề tài Việt Nam. Chàng nhìn những người học trò cũ, những thanh niên được trui rèn trong quốc nạn, đang gần đến tuổi ba mươi, ở họ cái gì hay hay, vui vẻ, cởi mở, không câu nệ hình thức. Nhận định sắc bén, dứt khoát. Với họ, không có sự thỏa hiệp. Không có vấn đề phân biệt quá khứ và hiện tại. Không có con người nghệ sĩ và con người chính trị. Chàng mĩm cười độ lượng. Tuổi trẻ tha thiết với cái mất mát nên dứt khoát trong khi người lớn nhân danh này nọ để làm giàu không cần biết tai hại trên những thế hệ sau. Băng nhạc của những tên tiếp tay với bọn đồ tể không tim. Tác phẩm của những người không nhiều thì ít từng lên tiếng chửi bới, bêu rếu chính nghĩa của chế độ miền Nam. Tội cho lớp trẻ, ở bên nhà họ thành con cờ trong tay lớp đàn anh quyền thế. Ở đây lại bó tay trước lớp đàn anh nhiều tiền. Ý kiến, tiếng nói thiếu phương tiện phổ biến kia của họ rồi có được tiếng vang nào không?

Tuổi trẻ dòn tan với những quyết tâm. Tuổi trẻ quyết tâm và lớn mạnh với đòn hằn mà dân tộc đang trĩu nặng trên vai. Tuổi trẻ bước ngoài con đường mòn thế hệ đàn anh đã đi. Vạch chông gai để gánh trách nhiệm tòa nhà những người trước ở đã phá phách không tu bổ. Những cuộc biểu tình phản đối, những cuộc vận động trao kháng thư, những cuộc bao vây chất vấn, tranh biện, những vụ chận đường liệng trứng thối, những tiếng kêu trầm thống về bạo hành trên biển, trên đất liền, những đồng bạc tương trợ, những chữ ký đồng tình. Tuổi trẻ xung kích dẫn đầu tất cả. Tuổi trẻ lớn mạnh như Phù Đổng vươn vai. Rồi bọn giặc Ân kia sẽ bước vào đường cùng thôi. Con quái vật đỏ vừa nuốt chửng nạn nhân vừa e dè đè chừng sự phản đối. Những cái nhìn đúng đắn, những sự lên tiếng hợp lực tác dụng hữu hiệu trong việc chặn bước chân bạo hành. Chàng hỗ thẹn với những người trẻ nhiệt huyết đó. Mình, có làm nhưng bắt nguồn từ mặc cảm bất lực trong quá khứ hơn từ một ý thức trách nhiệm được thúc đẩy từ lòng hăng say, làm bổn phận vì bổn phận chứ không vì bất cứ một yếu tố gì khác. Việc làm cũng khiêm nhượng trong những trang giấy, thiếu tính chất mãnh liệt cần thiết của những chống đối có tính cách chính trị. Khác biệt nằm ở tính khí hay tuổi tác? Thời gian chết trong trại đã làm tê liệt, đã hoá thạch chàng thành tượng đá ù lỳ, tiêu hủy sự linh động của mình, nhưng chúng không diệt được ý thức dấn thân của tuổi trẻ. Chúng cầm tù được thế hệ mình, nhưng thế hệ kế tiếp sẽ chỗi dậy, lớn mạnh để chống chọi lại đao búa, cuồng phong. Tuổi trẻ sẽ quật ngã chúng. Tuổi trẻ lỡ lớn lên trong vòng tay tinh quái bạch tuột hay tuổi trẻ tự đứng bằng đôi chân chưa quen trên mảnh đất tạm dung nào đó. Chàng nói với mình như để nói với bạn. Đi một ngày đàng học được sàng khôn. Đúng thiệt. Ra khỏi ốc đảo của tôi, qua đây mới tin tưởng hơn vận mệnh của dân tộc, một vận mệnh sẽ được điều chỉnh bởi những người trẻ quyết tâm ...

 

***

 

Người thiếu nữ cầm dăm quyển sách với một số tạp chí văn nghệ đến quầy trả tiền. Giọng Huế trong nước chảy dưới chân cầu Bạch Hổ, véo vắt chim sớm vườn chùa Thiên Mụ.

“Mấy số báo này tôi đã xem rồi, bạn bè mượn lạc mất, giờ tìm lại cho đủ bộ. Gặp ở đây mừng ghê, chỉ sợ không còn ...”

“Ít ai đủ chịu khó như cô vậy, chắc cô thích tạp chí này lúc còn ở bên nhà?”

“Vâng, lúc ấy còn hơi nhỏ nên không hiểu cặn kẽ lắm, chỉ biết thinh thích mà thôi. Nay gặp lại như gặp người bạn cũ. Điều vui là bạn vẫn còn những nét mà xưa mình ưa thích.”

Chàng thấy thinh thích cách nói chuyện đó, cố tình làm quen:

“Bài này của ông thâu ngân viên này đấy.”

Hai viên bi sáng rực đảo nhanh về phía người được giới thiệu, ướt long lanh đượm chất trẻ trung.

“Hân hạnh được biết ông,” cái cười hóm hĩnh đậu trên đôi môi cắn chỉ, “Chuyện tình bên đảo, sau khi cận kề cái chết thường rất dễ thương ... nhưng sao ông ác vậy, không cho một happy ending?”

Người bạn cười, tránh né câu trả lời, lật một bài khác:

“Còn đây truyện này của ông ấy... .”

Lại cái nhìn như lúc nãy được lập lại lần nữa. Chàng bỗng nhớ đến nhân vật nữ Minh Châu trong quyển tiểu thuyết xuất hiện độ bốn mươi năm về trước. Trên đường sự nghiệp. Nhân vật trong truyện đã sống một cuộc tình đẹp, cảm động.

“Tôi không ngờ hôm nay lại được gặp một lúc hai người viết truyện.” (nàng dùng chữ thật chính xác). Toàn truyện tôi đã xem rồi và có vài điểm thinh thích. Viết một chuyện có lâu không ông? Tôi thích đọc nhưng ngại viết, loay hoay với một bức thơ thăm hỏi thường tình cũng tốn cả buổi, ý tứ cứ đợi mình cầm bút lên là chạy trốn mất cả...”

“Ít nhất cũng phải một tuần, chưa kể lúc suy nghĩ ý nghĩa và kết cấu câu chuyện. Như chuyện hàng ngày ấy mà! Càng dụng công càng đỡ những khuyết điểm ...”

“Thế tiền nhuận bút hẳn …”

“... là niềm vui được nói chuyện với những người như cô vậy. Báo Việt hải ngoại mà ... .”

Đôi cánh bướm chớp chớp và đôi má ửng hồng. Câu nói tán thấy rõ. Chàng thêm để đem không khí về tình trạng thân mật:

“Xin nói rõ hơn là được tiếp xúc với những người thích giao tiếp với văn chương. Biết rung động vì một từ dùng đúng chỗ, biết thích thú khi gặp được một cốt truyện hay... ”

Thiếu nữ bỗng nghiêm nghị và cương quyết:

“Thật ra tôi nghĩ vấn đề không hẳn nằm ở kỹ thuật mà là phần tình cảm thân thiết người đọc bắt gặp khi thưởng thức tác phẩm, trạng huống của người đồng chủng ở quê nhà, tâm trạng của người bị thảy vào một cộng đồng lạ.”

“Cô muốn nói một thứ văn chương Việt Nam hải ngoại đóng vai trò tích cực với vận mạng của dân tộc? Cô không muốn một nền văn chương của một cộng đồng đã ổn cư, một thứ văn chương không phụ thuộc vào vùng đất định cư khác?”

“Ta không cần phải gắn thêm hoa trên áo hoàng tử. Vun xới mảnh vườn dân tộc đáng làm hơn lót kim cương cho căn nhà ở tạm... .”

“Nhưng tình tự dân tộc như con thuyền rời bến, xóa mờ dần trong khi những vấn đề thực tế cũng rất đáng nói ... .”

“Đó là sự lựa chọn biểu lộ tự do của nhà văn. Nhà văn lưạ chọn thái độ. Độc giả lựa chọn nhà văn.”

Chàng cười như nói với mình:

“Thời gian và hoàn cảnh không phải là sức mạnh tuyệt đối, rải rác đó đây còn những trường hợp ngoại lệ. Như không khí ẩm ăn mòn đa số kim loại, nhưng đã bất lực trước những chất có khả năng đề kháng mãnh liệt, trường hợp cô gái này là một. Chàng thơ thới vui trước nhiệt tình ít gặp, như tri kỷ đối ẩm lại sau thời gian xa cách … .”

Bên ngoài người qua lại dập dìu, khu thương xá trên đà phát triển để thành một khu giao tiếp đặc biệt của cộng đồng. Vóc dáng Việt, âm thanh Việt đã đem mảnh không gian này về một góc nào đó của Saigon trước đại nạn. Có khả năng tạo được một sắc hương đặc biệt ở quê người, cộng đồng mình sẽ không chịu thua thời gian. Có thể đến lúc nào đó tình hoài hương sẽ hết vì người thân bên nhà không còn nữa, nhưng Việt tính vẫn ẩn tàng đâu đó trong mọi người. Cũng như người thiếu nữ trước mặt, phục sức Tây Phương nhưng tâm hồn thuần Việt.

Chàng thấy yêu đời và bỗng nghe như một cơn gió đặc biệt thổi tan lớp tro bụi đang phủ ngập tâm hồn. Cảm giác mình trẻ ra và trong một thoáng rất mau lòng rộn rã như sợi dây đờn được gảy đúng nhịp phát ra tiếng dòn tan. Khung cảnh cung cấp khoái cảm như lúc ôm ngang cái eo nhỏ nhắn của người tình dưới chân thác Gougar khoảng hai mươi năm trước. Chàng huýt sáo nho nhỏ một bản nhạc tình đang phổ biến, phớt tỉnh cái nhìn ngạc nhiên của bạn.

Một người khách đẩy cửa bước vô. Cửa kính quay một góc độ thích hợp, lờ mờ hình mình trong đó. Rùng mình. Vết hằn quá khứ nằm đó ngang dọc như một chứng tích thất bại trước cuộc đời. Chàng, như bất cứ người nào khác chưa chấp nhận sự thắng thế của thời gian, có thói quen trốn chạy tư tưởng rằng mình già. Mỗi lần nhớ đến như bị nhắc nhở còn nhiều điều chưa làm xong mà tiếng kẻng sắp báo hết. Như cái khăn trắng được vung lên sắp quăng xuống để báo hiệu mình thua cuộc. Nhưng hôm nay, ở vùng đất một lần ghé đến, chàng sảng khoái khi tìm lại được chân lý xưa cũ của người trước qua một vài mảnh nhỏ của cuộc đời. Thế hệ thanh niên đang bắt đầu lại tất cả. Chập chững từ khởi điểm nhưng quyết tâm trong hành vi. Đó là thế hệ mới, đủ sức chống chọi với giông tố mới, một loại giông tố đặc biệt như vi trùng đã quen thuốc, cấu thành do hiệu ứng của nhiều yếu tố khác nhau:

Đừng nói Xuân tàn hoa rụng hết,

trước thm, đêm trước một cành hoa.

(Mạc vị Xuân tàn hoa diệc tận,

đình tiền tạc dạ nhất chi hoa. Mãn Giác Thiền Sư)

Mấy người thanh niên, cô thiếu nữ ít ỏi chàng gặp được trong khoảng thời gian quá ngắn ở đây như một đóa hoa vượt qua được trở ngại của thời tiết để tồn tại trong buổi Xuân tàn. Rồi hoa kết nụ, đơm trái, tạo cây mới thay thế sự già nua, ù 1ì, hóa thạch đang có khuynh hướng trở thành hiện tượng phổ quát trên thế hệ đã hưởng ít nhiều ân sủng của cuộc chiến vô lý vừa qua.

Chàng nghe như chính mình nói: “Tương lai coi vậy mà sáng sủa.”

 

Nguyễn Văn Sâm,

(Galveston, TX 2/83 - Trích tập truyện Câu Hò Vân Tiên, Gió Việt, Texas, 1985)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện đời của Tổng thống Donald Trump như một cuốn sách, không phải tự truyện, không phải tiểu sử, là một trường thiên tiểu thuyết đang viết vào chương cuối cùng. Đã gọi là tiểu thuyết, nghĩa là không thật như đời thường, có nhiều diễn biến ly kỳ, bí mật và những âm thầm giấu giếm bên trong. Nhân vật chính là một người có đời sống phóng đảng từ trẻ đến già. Con nhà giàu, đẹp trai, học không giỏi. Bảy mươi mấy năm sống có thể gôm vào sáu chữ: Ham gái. Ham danh. Ham tiền. Ông không có khả năng gì đặc biệt, ngoài trừ khả năng bạo phổi, quen thói tỷ phú quyền lực, ít học, kém tư cách, ông muốn nói gì thì nói, muốn tuyên bố gì thì tuyên bố, bất kể đúng sai, bất kể hậu quả. Việc này khiến ông nổi bật giữa những kiểu mẫu đứng đắn, đạo hạnh, tử tế, trí thức của các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ dọc theo lịch sử. Sự phá vỡ tư cách lãnh đạo theo truyền thống, lạ lùng, được một số đông cử tri ủng hộ.
Tôi có một đứa cháu gái. Mỗi sáng, cháu ngồi trên bậc thềm, chăm chỉ buộc dây giày. Mỗi bên phải đều nhau, mỗi nút thắt phải đúng thứ tự. Nếu lỡ tay thắt ngược, cháu sẽ gỡ ra và làm lại từ đầu – đôi khi ba, bốn lần. Cháu sẽ nhất định không chịu đi học cho đến khi nào giây thắt thật ngay ngắn. Cháu thuộc dạng trẻ em tự kỷ – một khác biệt mà người ngoài mới nhìn vào khó thấy. Và để được hỗ trợ trong lớp học, con bé phải làm điều mà cả hệ thống ép nó làm: thi IQ. Nếu điểm thấp quá, cháu bị đưa ra khỏi lớp chính. Nếu điểm “không thấp đủ,” cháu lại không được hỗ trợ vì không đạt tiêu chuẩn “khuyết tật.” Cùng một con số, khi là tấm thẻ vào cửa, khi là án lệnh đuổi ra khỏi cửa. Và chẳng ai thấy việc này có gì sai. Tất cả đều hợp lệ. Tất cả đều dựa vào một niềm tin: con người có thể đo được bằng ba con số.
Trong tháng 7 năm 2025, Thượng Viện Hoa Kỳ đã bỏ phiếu gần như hoàn toàn theo đường lối đảng phái để hủy bỏ khoản ngân sách trị giá 1.1 tỷ MK đã được chuẩn thuận cấp cho Tập Đoàn Phát Thanh Truyền Hình Công Cộng (Corporation for Public Broadcasting, CPB). Những người ủng hộ quyết định này cho rằng đây là hành động cần thiết để ngừng tài trợ cho “cánh truyền thông thiên tả.” “Phát thanh truyền hình công cộng đã rơi vào tay các nhà hoạt động đảng phái từ lâu rồi,” TNS Ted Cruz (Texas) tuyên bố, khẳng định chính phủ không cần thiết phải tài trợ cho các cơ quan báo chí “thiếu công tâm.” Ông châm biếm: “Muốn xem tuyên truyền của phe cấp tiến hả, cứ bật MSNBC đi.”
Tổng thống Donald Trump đã cố gắng áp đặt Hoa Kỳ lên thế giới và tách đất nước ra khỏi thế giới. Ông bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai bằng cách vung vũ lực cứng của Mỹ, đe dọa Đan Mạch về quyền kiểm soát Greenland, và đề nghị sẽ giành lại kênh đào Panama. Ông đã sử dụng thành công các mối đe dọa về thuế quan trừng phạt để ép buộc Canada, Colombia và Mexico về các vấn đề nhập cư. Ông đã rút khỏi các hiệp định khí hậu Paris và Tổ chức Y tế Thế giới. Vào tháng 4, ông đã khiến thị trường toàn cầu rơi vào hỗn loạn bằng cách công bố thuế quan sâu rộng đối với các quốc gia trên toàn thế giới. Không lâu sau đó, ông đã thay đổi chiến thuật bằng cách rút lại hầu hết các mức thuế bổ sung, mặc dù vẫn tiếp tục gây sức ép cho một cuộc thương chiến với Trung Quốc – mặt trận chủ yếu trong cuộc tấn công hiện nay để chống lại đối thủ chính của Washington...
Tài liệu ghi chép lịch sử Tòa Bạch Ốc cho biết, khi nhân viên dưới thời chính quyền của Woodrow Wilson chuẩn bị dời vị trí của Vườn Hồng, họ nhìn thấy hồn ma của cố Đệ Nhất Phu Nhân Dolley Madison, phu nhân của cố Tổng thống đời thứ tư của Mỹ James Madison. Thế là, để “xoa dịu” bà Madison, họ quyết định không di dời nữa và Vườn Hồng ở nơi đó cho đến tận bây giờ. Ông Jeremiah Jerry Smith làm việc trong Toà Bạch Ốc dưới thời của chính quyền Tổng Thống Ulysses S. Grant vào cuối những năm 1860. Trong suốt 35 năm, ông là một người hầu, quản gia, đầu bếp, gác cửa, dọn dẹp văn phòng. Smith là người được các ký giả, người viết sách tìm đến khi họ muốn biết về tin tức hoặc chuyện hậu cung. Theo tài liệu lịch sử của White House, ông Smith nói từng nhìn thấy hồn ma của Lincoln, Grant, McKinley và một số đệ nhất phu nhân từ năm 1901 đến 1904.
Trong nhóm bạn bè khá thân, chúng tôi có một cặp bạn - anh chồng là người tốt bụng, dễ mến; anh yêu vợ, nhưng lại có tình ý với một người khác. Khi bạn bè nhắc, anh luôn trả lời chắc nịch: “Vợ tôi đơn giản lắm, bả ấy chẳng để ý, cũng chẳng hay biết gì đâu.”Cô vợ cũng là bạn tôi, một người hiền lành, tử tế. Khi nghe tiếng gần tiếng xa, bạn chỉ cười nhẹ nhàng: “Mình chẳng muốn biết, biết chi cho mệt, cứ nhắm mắt, rồi mọi chuyện cũng qua thôi.”
Thế giới vừa điên đảo vì Trump 2.0 lại phải lo đối phó với Trung Quốc 2.0. Trung Quốc 1.0 là công xưởng quốc tế dựa vào giá nhân công rẻ và giá trị gia tăng thấp để sản xuất các hàng hóa tiêu dùng trong dạng Bộ Ba Cũ: (1) quần áo, đồ chơi trẻ em…; (2) vật dụng trong nhà như bàn ghế, tivi, tủ lạnh…(3) đồ điện tử gồm điện thoại cầm tay, máy điện toán,…) Trung Quốc 1.0 kéo dài 25 năm bắt đầu từ lúc Đổi Mới thập niên 1990 cho đến giữa thập niên 2010...
Giữa lúc các cơ quan báo chí, các tập đoàn truyền thông lớn khác chọn “sự trung lập” và cố gắng “nương tay” với các chính trị gia và chính quyền, thì Stephen Colbert chọn sự trung thực, kiên định, xem tuyên ngôn “trung lập” theo lý thuyết báo chí là vở kịch hài không hợp thời cuộc. Ông châm biếm, chỉ trích không thương tiếc những quyết định vi hiến, những phát ngôn dối trá của chủ nhân Tòa Bạch Ốc.
Những người đấu tranh cho quyền hợp pháp của di dân có trong Tu chính án thứ Tư và thứ Năm của Hiến Pháp, vui mừng gọi phán quyết của chánh án liên bang hôm thứ Sáu 11/7 là “chiến thắng.” Chánh án Maame E. Frimpong ra phán quyết các cảnh sát di trú ở Nam California phải tạm dừng việc bắt giữ, tra hỏi di dân chỉ dựa vào chủng tộc hoặc ngôn ngữ Tây Ban Nha. Nhưng Jaime Alanís Garcia, 57 tuổi, người làm việc ở nông trại Glass House Farms, quận Ventura 10 năm, đã không có cơ hội vui với chiến thắng tạm thời này. Với ông, và gia đình ông, tất cả đã quá muộn. ICE đã thực hiện cuộc đột kích quy mô lớn ở nông trại Glass House Farms gần Camarillo, quận Ventura hôm thứ Năm 10/7. Đoạn video ghi lại cảnh những chiếc xe bọc thép có chữ Police rượt đuổi theo nhóm nông dân tháo chạy hoảng loạn. Càng chạy, xe càng lao tới, bất kể có người đang cố bám vào đầu xe để chặn bánh xe lăn. Súng hơi, đạn cay mù mịt trên cánh đồng từng rất yên ả với những cây cà chua, dưa leo, và cây cannabis có giấy phép.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa áp đặt mức thuế cao hơn nữa đối với hàng hóa nhập khẩu từ Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là dược phẩm. Thông qua các vòng đàm phán mới, EU hiện đang nỗ lực tìm cách ngăn chặn nguy cơ này. Tuy nhiên, triển vọng đạt được thỏa thuận vẫn rất mong manh, trong khi mức thiệt hại kinh tế dự kiến đối với EU có thể lên đến khoảng 750 tỷ đô la, một con số khổng lồ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.