Hôm nay,  

Viết Về Chế Độ Ăn Uống Của Tù Cải Tạo Trong Lao Tù CS

8/22/201800:00:00(View: 8162)
Phú Bùi

 
Nói đến chế độ nuôi sống tù nhân cải tạo, nếu không đề cập đến âm mưu thâm độc của CS đã đầy đọa khổ ải và nuôi dưỡng tù nhân tồi tệ như thế nào là môt điều vô cùng thiếu xót, Thật vậy sau 30-4-1795 CS cưỡng chiếm hoàn toàn miền Nam VN, chúng đã có âm mưu thâm độc bằng cách kêu gọi tất cả moi người phục vụ cho chế dộ cũ phải trình diện ở 1 số địa điểm để tập trung học tập trong các lao tù CS với danh hiệu mỹ miều la ø“trại cải tạo” và mang theo lương thực 10 ngày theo chánh sách khoan hồng và nhân đạo của chính phủ CM miền Nam VN.

Mới đầu, thể theo thông cáo, toàn thể anh em phục vụ chế độ cũ đều tự giác hưởng ứng ghi danh đi ở tù ở những địa điểm tập trung điển hình như trường nữ Trung học Gia Long Saigon, sau đó CS di chuyển anh em tới Trại tù Tam Hiệp Biên Hòa, nơi trước đây từng là Trại giam giữ những tù binh CS với 7 hàng rào kẽm gai bao vây chung quanh trại để ngăn ngừa CS trốn trại, thì sau này điều mỉa mai và bất hạnh thay chính nơi đây lại là nơi giam giữ những tù nhân cải tạo.

Sau 10 ngày trôi qua, anh em cầm tờ báo lên văn phòng CS trực trại đưa yêu sách đòi xét trả tự do thì được tên CS thản nhiên trơ trẽn trả lời: các anh mới chỉ được tập trung lại chưa có học tập gì cả ma øđã đòi về nhà là nghĩa làm sao, bấy giờ anh em mới bật ngửa ra là đã bị CS chơi chữ với cú lừa thế kỷ. Thật còn gì thấm thía thía hơn với câu nói để đời của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu khi còn sanh tiền: “Đừng có nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm.”

Thế là anh em chế độ cũ đành phải cam tâm chấp nhận ở tù với chiêu bài phải học tập tốt, lao động tốt mới dược CM cứu xét tha về sớm đoàn tụ với gia đình.

Không biết vô tình hay cố ý, CS đã nuôi dưỡng tù nhân cải tạo không thua gì  nuôi 1 con súc vật với những loại thực phẩm như: Gạo mục chỉ còn 2/3 chất bổ dưỡng (gạo do trung Cộng viện trợ cho CS trong chiến tranh VN, để lâu ngày kho đã bị mọt ăn mục nát), Bắp đỏ (Bắp dùng cho súc vật), bo bo, ăn no nặng bụng khó tiêu, và mì lác (gồm cả đầu khai mì khô cứng , xen lẫn cát vì phơi ngoài trời dãi dầu bao mưa nắng, gió bụi trộn lẫn cát theo thời gian). Còn thực phẩm thì chỉ có nước muối ( muối hột quậy trong chảo nước sôi rồi để chất cặn lóng xuống, xong chia mỗi tổ một thau nước muối đem về lán chia cho mỗi anh em tù nhân 1 chén chan với cơm, ngày 2 bữa hàng tháng như vậy, đôi khi có rau do anh em tù nhân canh tác được thì moi anh em tù nhân cũng được chia 1 chén canh cũng nấu bằng nước muối mà thôi.Họa may lắm mấy ngày lễ , Tết anh em tù nhân được chia cho khẩu phầøn tương đối kha khá, chi may mắn nhận được 1, 2 miếng thịt đã là điều may mắn lắm rồi. Quý vị thử nghĩ coi, với khẩu phần ăn như vậy, lại phải lao động khổ sai dài hạn ( cuốc đất dưới bầu trời nắng gay gắt 8 tiếng theo chỉ tiêu  để có đất canh tác như trồng rau, đậu phọng, khoai lang, khoai mì, v.v... ) thì cơ thể con người làm sao mà kham chịu nổi cảnh đọa đầy khốn khổ này? Cuối cùng cơ thể con người ai nấy cũng phai từ từ mà suy dinh dưỡng tử vong theo thời gian mà thôi, đấy chẳng qua cũng chỉ là âm mưu, sách lược của CS giết người một cách khoa học không hơn không kém cũng giống như  sách lược CS Liên Xô sau khi thắng trận đã đầy đọa tù nhân chế độ trước hoặc những thành phần nguy hiểm, chống đối chúng ở tận nơi vô cùng cựïc lạnh Tây Bá Lợi Á, có đi mà không có về.

Do đó mỗi khi anh em tù nhân đành cam tâm nhẫn nhục đi lao động cho qua ngày đoạn tháng.Nhất là hàng ngày mỗi khi phải đi qua cổng trên có treo tấm ban đôn đề: không có gì quý hơn độc lập tự do, anh em đã không ngần ngại sửa lại cho đúng ý nghĩa thực tế hiện tại hơn là: Không có gì quý hơn mì lác với bo bo.

Đơn cử một trường hơp độc nhất vô nhị đã xẩy ra ở Trại tù An Dưỡng, các tù nhân được CS cho ăn thịt bò thối rữa mục như mắm quá ghê sợ được diễn tình như sau: đây là loại thịt bò CS tuyển lựa được xuấât khẩu qua Liên Xô, nhưng không hiểu sao thịt để lâu quá hạn bị trả về vì thịt đã mục thối, rữa ra như  làm mắm, CS đã nhẫn tâm không ngần ngại đưa loại thịt thối này vào trại tù Gia Ray Xuân Lộc Đồng Nai (còn các trại tù khác có hay không thì không rõ), để cung cấp cho tù nhân ăn bằng cách chỉ thị nhà bếp (anh nuôi ) bỏ thịt thối trong chảo nước sôi rồi quậy lên cho thịt hòa tan trong nước, rồi đem chia cho các lán tù, mỗi tù nhân được chia cho 1 chén nước thịt thối, dùng để chan với cơm ăn hàng ngày, các tù nhân miễn cưỡng phải cố gắng thưởng thức vì có còn hơn không. Cũng may không có tù nhân nào ăn phải mà nhận lãnh những điều không may đáng tiếc xẩy ra như mọi người thầm nghĩ.

Đấy tình người của những con người  CS vô nhân tính đối xử với anh em tù cải tạo như vậy đấy! Đây chắng qua chỉ là một trong những bài học hữu ích để đời vô giá độc nhất vô nhị mà bất cứ anh em tù nhân nào ở trại tù Gia Ray Xuân Lộc Đồng Nai đều bị ám ảnh, nghĩ tới là rùng mình và cũng khó có thể nào quên cho tới cuối đời.

Một sáng kiến tuyệt vời và độc đáo của một tù nhân thiếm sực hết một nón sắt khoai mì lác trộn cát một cách ngon lành trước sự chứng kiến và thán phục của anh em bạn tù như sau: một anh bạn tù nằm tầng trên đối diện với anh bạn tù nằm tầng dưới và không khỏi cảm phục khi thấy người bạn tù này một tay cầm tờ báo để trươc mặt, không biết anh ta có đọc báo không thì không biết, còn tay kia đưa vô nón sắt bốc lia lịa khoai mì lác, rồi đứa vô miệng nhai một cách ngon lành, chẳng bao lâu thì hết nón sắt mì lác ngoài sức tưởng tượng của mọi người bởi vì nếu ai nhìn vô nón sắt để bốc ăn thì khó có thể nuốt trôi được. Sở dĩ anh bạn tù không thăm nuôi có được một nón sắt mì lác là vì các bạn tù có thăm nuôi nhường tặng cho vì thấy khó nuốt quá. Một trường hợp ăn mì lác còn khủng khiếp hơn do tù cải tạo Tôn Thất Quý, tại trại tù Đại Bình, Lâm Đồng kể lại: một anh bạn tù đang nhai ngon lành chén mì lác thì bất thần nhai phải cái gì thấy là lạ, dai dai không đứt, khi nhả ra thì hỡi ơi thật khủng khiếp và ớn lạnh sương sống khi anh ta phát hiện ra là da chuột chết lẫn lộn trong khoai mì lác lúc nào không biết thì ra chú chuột nhắt chui vô trong bao mì lác ăn lo chưa kịp chui ra thì tù nhân nhà bếp vô tình đem nấu chin rục chú chuột luôn cùng với khoai mì lác rồi chia cho anh em tù nhân mà không hề hay biết khiếân một tù nhân ăn mì lác lẫn da chuột chết đã không khỏi rùng mình ghê sợ và mỗi khi nhắc lại tưởng chừng phảng phất như là một cơn ác mộng.

Thật vậy CS cố tình tìm đủ mọi cách để tiêu diệt anh em tù cải tạo với bất cứ giá nào, nhưng đảng CSVN đã không được toại nguyện với mưu sâu thâm độc của chúng bởi vì sau khi Liên Xô sụp đổ, dưới áp lực của Quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ, CS đã phải chấp nhận nhượng bộ, ký kết vô điều kiện, thả tù chính trị và tống xuất ra họ nước ngoài để mong ổn định đất nước hầu chúng có thể thống trị và bóc lột lâu dài trên đầu trên cổ không những nhân dân miền Nam VN mà cả dân tộc VN nữa.

Thời gian 43 năm trôi qua gần cả cuộc đời lưu vong nơi xứ người, những bí mật lịch sử đã được công khai hóa trước công luận, thời gian cũng quá đủ để chúng ta chiêm nghiệm lại cuộc sống làm dân của một nước nhược tiểu, nếu chẳng may khi đất nước lâm nguy nếu lãnh đạo mà bất tài thì suy vong cả một dân tộc.Vì quyền lợi của các cường quốc nằm trên vận mệnh của các nước nhược tiểu, do đó chúng sẵn sàng trao đổi, bán đứng người bạn đồng minh thân thiết của mình mà không hề luyến tiếc.Dân tộc VN là một điển hình. Đây là một quốc nạn mà dân tộc VN đã phải gánh chịu và trả giá quá mắc. Cho tới giờ phút này những ai còn chưa thức tỉnh, còn mê thiên đàng mù không tưởng của CS thì quả là những con người vô tri, không có trái tim, ngoài ra những ai vẫn còn có những tư tưởng lệch lạc, bao che, nói tốt và bênh vực làm lợi cho CS bằng cách này hay bằng cách khác thì quả thật là những con người bệnh hoạn, hết thuốc chữa mà nên trở về VN sống với CS một thời gian lâu dài rồi sẽ biết chứ chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ hay sao?

BUIPHU/VBMN

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ. Đất nước cần những con em như thế.
Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.
Lần đầu tiên tôi đi thăm Huynh Trưởng Huy Phương đang bệnh già. Đây là chuyến "thoát ly" đặc biệt sau hơn một năm tự giam mình. Trong suốt thời gian Huynh Trưởng bị bệnh, nằm nhà thương dài dài trong bao nhiêu ngày có đại dịch, tuy không phải bị con virus mắc dịch hành hạ, nhưng là một bệnh ngặt nghèo phát sinh theo tuổi tác.
Mùa an cư năm nay không có Thông Điệp giáo giới của Tôn Sư Tòng lâm Tông tượng sách tấn bốn chúng như pháp như luật hành trì. Những tiếng kêu của lừa dê chồn cáo không thay thế được tiếng rống của sư tử chấn động ma quân. Vậy, không gì hơn chúng ta cùng đọc lại “Huấn thị an cư Phật lịch 2548” của Đức Đệ Tứ Tăng Thống Trưởng lão Hòa thượng Thích Huyền Quang. Huấn thị không nói gì nhiều hơn ngoài những kim ngôn Thánh giáo mà Đức Thích Tôn đã truyền dạy trên 25 thế kỷ. Tụng đọc và suy niệm kỹ.
Nhìn chung, vấn đề hoàn toàn bế tắc khi cả hai phe đều vi phạm pháp luật, tận dụng bạo lực để duy trì mọi yêu sách và không có thiện chí hiếu hoà để giải quyết tranh chấp. Các nỗ lực quốc tế, đặc biệt nhất là qua nhiểu tổng thống Mỹ, không mang lại kết quả. Các chương trình viện trợ tái thiết của các định chế quốc tế không tô điểm cho cuộc sống của dân chúng tốt đẹp hơn. Tình trạng thảm hại chung là thực tế đau thương.
Càng lớn tuổi, tôi càng tin vào thuyết Nhân Quả của nhà Phật, người nào làm việc xấu thì gặp việc xấu đến, người nào làm việc tốt thì mọi sự tốt lành sẽ đến. Sống làm sao được bình yên trong tâm hồn là đủ, giàu nghèo sang hèn đâu có gì quan trọng, sống mình biết đủ là đủ. Hãy nhìn tính tốt của người khác, người nào cũng có tính tốt, tại chúng ta không nhìn thấy mà thôi?
Những bộ óc siêu đẳng của con người tạo ra trí tuệ nhân tạo được thể hiện qua máy móc. Những ứng dụng của trí tuệ nhân tạo đã phục vụ đời sống con người ngày càng tốt đẹp hơn. Khoa học thần kỳ nầy đã được áp dụng trong mọi sinh hoạt của con người hầu hết trong mọi lãnh vực.
Trước sự kiện lịch sử sau hơn một ngàn năm Bắc thuộc mà Việt Nam, một nước nhỏ so với Trung Quốc hùng mạnh, rộng lớn với dân số đông gấp trăm lần đã không bị đồng hóa mà vẫn giữ được độc lập, nên một số sử gia Việt Nam và ngoại quốc đã rất ngạc nhiên. Theo họ, có lẽ nước ta đã nhờ nhiều lý do như ngôn ngữ, tôn giáo, địa thế và dân Việt có một truyền thống và nghị lực vững mạnh, v.v. Riêng G.S. Ngô Nhân Dụng, trong tác phẩm nghiên cứu lịch sử “Đứng Vững Ngàn Năm” đã cho rằng: “Sau ngàn năm Bắc thuộc mà dân tộc Việt Nam không bị đồng hóa, sau cùng lại dựng được một quốc gia độc lập; đó là một phép lạ lịch sử”.
GS-TS Nguyễn Mạnh Hùng: ”Nó (bài viết) không giải thich rõ được làm sao có nhà nươc pháp quyền khi tư pháp không độc lập; làm sao có dân chủ nếu chỉ có một đảng, không có cạnh tranh chính trị và dân không có quyền chọn lưa người đại diện…”
Tôi xin gửi lời chúc tốt đẹp nồng nàn đến tất cả quý Phật tử đang cử hành ngày Đại lễ Vesak, một sự kiện thiêng liêng đối với hàng triệu người Phật tử trên thế giới. Khi chúng ta tôn kính ngày Đản sinh, Thành đạo, và Niết bàn của Đức Thế Tôn, thì giáo lý của ngài có thể truyền cảm hứng cho tất cả chúng ta. Và khi từng gia đình con người chịu khổ đau do ảnh hưởng cơn đại dịch COVID-19, thì bài kinh Phật nhắc nhở chúng ta rằng: “Vì muôn loài chúng sinh bị bệnh, nên ta cũng bệnh.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.