Hôm nay,  

Cú Lừa Thế Kỷ

06/03/202600:00:00(Xem: 941)

great-scam
Một chiến thắng ngoạn mục mang đến tiếng vỗ tay từ những người tin vào lời hứa “chiến tranh và hòa bình” của Trump. Phải hai bàn tay mới tạo ra tiếng vỗ. Trump là một trong hai bàn tay đó. (Minh họa: Việt Báo) 


Ngày 8/10/2025, trang mạng xã hội White House đăng tấm ảnh của tổng thống, tay ôm chồng hồ sơ, bước đi khoan thai trong Bạch Cung dưới ánh nắng vàng nhẹ chiếu qua gương mặt, đủ để lộ vẻ đăm chiêu về một chiến lược “Make America Great Again.” Tấm hình nổi bật thêm với dòng chữ to “THE PEACE PRESIDENT.”

‘Tôi sẽ…’

Trong những tháng trước cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, một lời hứa vang vọng khắp các tiểu bang “chiến trường”, lặp đi lặp lại trong các cuộc phỏng vấn trên truyền hình, tạo ra sự tin tưởng gần như tuyệt đối: “Tôi sẽ bảo đảm an toàn cho con gái, con trai của quý vị. Tôi vốn dĩ là tổng thống đầu tiên của nước Mỹ thời hiện đại không châm ngòi những cuộc chiến mới, ” ứng cử viên Donald Trump tuyên bố.

Những lời hứa của Trump về chiến tranh luôn rất rõ ràng trong các chiến dịch tranh cử. Trở lại năm 2016, Trump đã chỉ trích mạnh mẽ các cuộc xâm lược thời Bush. Trong bài phát biểu tại Đại học Youngstown State vào ngày 15/8/2016, Trump gọi thay đổi chế độ là "một thất bại đã được chứng minh rất rõ ràng.” Trump cam kết sẽ "ngừng chạy đua lật đổ các chế độ nước ngoài.”

Và Trump đã thắng cử.

Đến năm 2024, khi các cuộc chiến đang diễn ra ở Ukraine và Gaza dưới chính quyền Tổng thống Biden, Trump đã khôn ngoan tận dụng điểm này để tấn công đối thủ và làm dày thêm lời hứa của mình.

“Nếu Kamala Harris thắng cử, bà ấy chắc chắn sẽ đưa chúng ta vào Đệ Tam Thế Chiến", ông cảnh báo tại một cuộc vận động ở New Hampshire vào ngày 20/1/2024, đồng thời nói thêm rằng “bà ấy sẽ gửi người Mỹ đi chiến đấu ở "một quốc gia mà các bạn chưa từng nghe đến.”

Người đồng hành tranh cử của ông, JD Vance, cũng lặp lại điều này trong một bài báo trên tờ Wall Street Journal vào ngày 23/1/2023, có tiêu đề "Chính sách đối ngoại tốt nhất của Trump? Không gây ra bất kỳ cuộc chiến nào.”

Cụ thể hơn, liên quan đến Iran, Trump hứa chắc chắn rằng chính quyền của ông sẽ không khởi xướng xung đột quân sự. Vào tháng 6/2024, khi phát biểu trước những người ủng hộ ở Richmond, Virginia, Trump nói: “Khi tôi làm tổng thống, nước Mỹ sẽ không bao giờ gây chiến nữa dưới sự lãnh đạo của tôi.”
Trong một cuộc phỏng vấn trên Fox News vào ngày 18/7/2024, Trump khoe về nhiệm kỳ đầu: “Chúng tôi không có chiến tranh. Bốn năm liền chúng tôi không có chiến tranh, ngoại trừ việc đánh bại ISIS. Chúng tôi đã đánh bại ISIS trong thời gian kỷ lục, nhưng chúng tôi không có chiến tranh. Tôi sẽ không gây chiến. Tôi sẽ ngăn chặn chiến tranh.”

"Nếu tôi đắc cử, Mỹ sẽ không bao giờ tấn công Iran,” Trump nói tại một cuộc vận động ở Michigan vào ngày 25/10/2024, hứa hẹn sẽ đàm phán thay vì leo thang xung đột. Trump ca ngợi việc rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran năm 2018 trong nhiệm kỳ đầu tiên là "tình yêu cứng rắn" nhằm buộc Iran tuân thủ chứ không phải gây xung đột.

Thông điệp vô cùng nhất quán: một nhiệm kỳ tổng thống của Trump sẽ đồng nghĩa với sự kiềm chế, hòa bình, an lạc, chứ không phải là chủ nghĩa phiêu lưu quân sự. Trump khẳng định sẽ sử dụng kỹ năng đàm phán “Art of the Deal” của ông ta để chấm dứt nhiều cuộc xung đột toàn cầu bắt đầu từ thời chính quyền Biden, bao gồm cả cuộc chiến của Israel ở Gaza và cuộc xâm lược Ukraine của Nga.

Đó là một thông điệp đơn giản, mạnh mẽ, gây được tiếng vang với hàng triệu cử tri mệt mỏi vì các cam kết quân sự của Mỹ ở nước ngoài.

Trong bài phát biểu tuyên bố thắng cuộc, Trump bước thêm một bước, tự khẳng định mình là người kiến tạo hòa bình toàn cầu: “Chúng ta sẽ đánh giá sự thành công của mình không chỉ bằng những trận chiến chúng ta thắng mà còn bằng những cuộc chiến mà chúng ta chấm dứt – và có lẽ quan trọng nhất, những cuộc chiến mà chúng ta không bao giờ tham gia.”
 
Vì thế, Trump đã có cơ hội hứa tiếp, “Chúng ta sẽ có hòa bình ở Trung Đông” trong bài phát biểu nhậm chức vào ngày 20/1/2025.

Một chiến thắng ngoạn mục mang đến tiếng vỗ tay từ những người tin vào lời hứa “chiến tranh và hòa bình” của Trump.

Phải hai bàn tay mới tạo ra tiếng vỗ. Trump là một trong hai bàn tay đó.  

Và Thực Tế
“Nước Mỹ sẽ không bao giờ gây chiến nữa”;  “Chúng ta sẽ không tấn công Iran” không phải là những lời mơ hồ. Chúng là những lời hứa dứt khoát, tuyệt đối. Tuy nhiên, chỉ chưa đầy một năm sau khi nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai, những lời hứa về “chiến tranh và hòa bình” đã hoàn toàn tan biến.

Sau khi hứa hẹn sẽ làm một “Tổng thống Hòa Bình”, Donald Trump, trong vai trò Tổng Tư Lệnh, đã ra lệnh cho quân đội tấn công quân sự bảy quốc gia có chủ quyền khác nhau, tiêu diệt hai nguyên thủ quốc gia, Maduro của Venezuela và Khamenei của Iran. Các hành động này bao gồm các chiến dịch ở Iraq, Nigeria, Somalia, Syria, Yemen và Iran. Trong đó, Iran, Nigeria và Venezuela là ba quốc gia Trump đã ra lệnh dội bom.


Chỉ năm tháng sau nhiệm kỳ thứ hai, tháng 6/2025, không cần phải thông qua Quốc Hội như Hiến Pháp đã quy định, Trump mở cuộc không kích ba cơ sở hạt nhân Iran, gọi đó là “Chiến dịch Búa Đêm.”

“Tham vọng hạt nhân của Iran ĐÃ BIẾN MẤT! Không còn mối đe dọa nào với Mỹ hay đồng minh của chúng ta. Hòa bình qua sức mạnh!” Trump đăng trên Truth Social ngày 21/6/2025.

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth tại cuộc họp báo ngày 26/6/2025 gọi đó là “cuộc tấn công thành công lịch sử” đã “phá hủy, tiêu diệt, xóa sổ khả năng hạt nhân của Iran.”

Ngày cuối cùng của tháng 2/2026, vào lúc 3 giờ 38 phút chiều, thông qua bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ Chỉ huy Trung ương Hoa Kỳ, Tướng Dan Caine đã nhận được lệnh cuối cùng từ Trump: “Phê duyệt Operation Epic Fury. Không được hủy bỏ. Chúc may mắn.”

Lý do Trump phát động không kích vào Iran vì “quan tâm đến tự do cho người dân của quốc gia này.” Trump đã nói với tờ Washington Post như thế, không lâu sau khi lửa bùng lên trên bầu trời Iran và một trường tiểu học của nữ sinh bị dội bom.

Và một lý do khác, mơ hồ, viễn vông như một nền dân chủ mà Trump muốn mang đến cho người dân Iran. Trên Truth Social, Donald Trump viết: “Iran đã cố can thiệp vào các cuộc bầu cử năm 2020 và 2024 để ngăn chặn Trump, và giờ đây phải đối mặt với một cuộc chiến tranh mới với Hoa Kỳ.”

Trump biện minh cuộc tấn công Iran là loại bỏ “mối đe dọa sắp xảy ra,” cáo buộc Iran đang xây dựng lại chương trình hạt nhân và phát triển hỏa tiễn “có thể vươn tới lãnh thổ của Mỹ.”

Nhưng những nguồn tin của Ngũ Giác Đài nói với Quốc Hội hôm Chủ Nhật rằng Iran không có kế hoạch tấn công các binh sĩ hoặc căn cứ quân sự của Mỹ ở Vịnh Ba Tư (Persian Gulf) trừ khi Israel tấn công trước. Các quan chức cấp cao của chính quyền Trump hôm Thứ Bảy tuyên bố rằng Iran đang lên kế hoạch bắt đầu các cuộc tấn công vào các căn cứ quân sự của Mỹ ở Trung Đông. Vào thời điểm đó, CNN đưa tin từ các nhà lập pháp rằng họ không có cơ sở tình báo về tuyên bố này. Thế ra tuyên bố của Tòa Bạch Ốc rằng Iran là “mối đe dọa cận kề đối với Mỹ và có kế hoạch tấn công các mục tiêu của Mỹ trước” là hoàn toàn giả dối.

Ký giả Jonathan Karl của ABC News tiết lộ cuộc điện thoại với Trump vào ngày 1/3, trong đó Trump nói về cái chết của giáo chủ Ayatollah Khamenei:

“Tôi đã hạ gục ông ta trước khi ông ta hạ gục tôi. Họ đã cố gắng hai lần. Nhưng tôi đã hạ gục ông ta trước.” Theo Jonathan Karl, Trump muốn ám chỉ đến điều mà tình báo Mỹ tin là một âm mưu ám sát Trump vào năm 2024.

Ngày 2/3, trong buổi lễ trao tặng Huân chương Danh dự cho ba quân nhân, trong đó có trung sĩ Michael Ollis, người đã hy sinh ở Afghanistan, Trump tuyên bố thành tựu lớn ông ta vừa đạt được:

“Tôi rất tự hào vì đã đánh bại được thỏa thuận hạt nhân Iran do Tổng thống Barack Hussein Obama đề nghị. Đó là một văn kiện khủng khiếp, vô cùng nguy hiểm. Họ đã có thể sở hữu vũ khí hạt nhân từ ba năm trước và đã sử dụng chúng. Nhưng tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”

Nếu thỏa thuận đó đã bị dẹp bỏ, nếu chương trình hạt nhân đã bị “tiêu diệt hoàn toàn” như tổng thống từng tuyên bố vào tháng 6/2025, thì nguyên nhân của cuộc không kích vào Iran là gì?

Vì muốn ám sát giáo chủ Ayatollah Khamenei trước khi bị ông ta ám sát?

Vì muốn ngang tài ngang sức với Tổng thống Obama?

Vì muốn thay đổi chế độ của Iran? Điều này thì chính bộ trưởng Bộ Quốc Phòng đã khẳng định là “Không.”

Vì muốn tạo ra khủng hoảng chiến tranh, ngăn chặn cuộc bầu cử giữa kỳ như cựu dân biểu Marjorie Taylor Greene đã dự đoán?

Người dân đang trả cái giá của cuộc chiến không có nguyên nhân chính đáng, không có chiến lược hậu chiến tranh cụ thể. Thương vong ngày càng tăng. Hỏa tiễn Iran trúng tàu hàng không mẫu hạm USS Abraham Lincoln, theo các báo cáo ngày 1/3/2026, dù Mỹ phủ nhận thiệt hại lớn. Trump cảnh báo trên Truth Social: “Iran vừa tuyên bố họ sẽ đánh rất mạnh hôm nay… DÙ SAO HỌ CŨNG ĐỪNG LÀM VẬY, VÌ NẾU LÀM, CHÚNG TA SẼ ĐÁP TRẢ BẰNG MỘT SỨC MẠNH CHƯA TỪNG THẤY!”

Khi nhắc đến cái chết của lính Mỹ, Trump nói nhẹ nhàng: “Đó là những gì đang xảy ra, và có lẽ sẽ còn nhiều hơn nữa.” Sự vô cảm và tàn nhẫn của Trump có lẽ đã vượt qua cả giới hạn của sự kiêu ngạo.

Thành thật với nhau nhé, trong chúng ta, ai chưa từng bị lừa? Mua nhầm một món hàng giả vì nghe lời chèo kéo “có một không hai” của tay lái buôn bịp bợm? Chấp nhận vào ăn thử một nhà hàng mới khai trương vì nội dung quảng cáo quá hấp dẫn, ngon, rẻ và cuối cùng là bước ra với cái bụng căng đầy sự tức giận hơn là thức ăn? Nhưng nếu người bán hàng đó là một tổng thống Hoa Kỳ, và lời hứa là giữ cho thế hệ con cháu chúng ta được sống trong một quốc gia hòa bình, sẽ không gây chiến, không kích hoạt chiến tranh, đặt quyền lợi đất nước lên trên hết, thì cú lừa ấy trở nên thật khổng lồ. Nó thậm chí sẽ được sử sách ghi nhận là cú lừa thế kỷ.

Kalynh Ngô

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!
Nuôi dưỡng nền dân chủ giống như kẻ trồng cây: khi còn là hạt giống phải chống đỡ quạ tha gà mổ; cây còn non trẻ cần ngăn ngừa sâu bọ; đến lúc trưởng thành già nua phải chặt bớt những cành lớn không thì một cơn bão lớn sẽ làm đổ ngã thân cây. Việt Nam chưa có dân chủ nên tranh đấu đòi dân chủ. Nền dân chủ non trẻ tại Phi Luật Tân bị đe dọa trở lại độc tài. Dân chủ ở Mỹ trưởng thành lâu đời nay lại nảy sinh ra dấu hiệu già nua thoái hóa thành một hình dạng gì chưa nhận biết được.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
Có vài kinh điển đã nói đến chiến tranh và dùng bạo lực để trừng phạt, nhưng tìm cách biến đổi quan điểm thông thường của thế gian là bạo lực cũng đôi khi cần thiết bằng cách là đối thoại với một lý tưởng không dùng bạo lực. Về điểm này, Phật có nói đến mình như một người xuất thân từ giai cấp lãnh chuá. Trong hai bài pháp ngắn, Phật có bình luận về hai cuộc chiến xảy ra khi ác vương A Xà Thế, Ajàtasattu, tấn công vào lãnh thỗ của chú mình là vua Ba Tư Nặc, Pasenadi, cũng là một tín đồ của Ngài, và được coi như là người luôn làm việc thiện. Trong cuộc chiến đấu tiên, vua Pasenadi bị đánh bại và rút lui. Đức Phật có suy nghĩ về sự bất hạnh này và ngài nói rằng: “Chiến thắng gieo thêm hận thù, người bại trận sống trong đau khổ. Hạnh phúc thay cho một đời sống an hoà, từ bỏ đưọc mọi chuyện thắng thua. Điều này cho thấy rõ rằng sự chinh phục đem lại bi đát cho người thua cuộc mà chỉ đưa tới thù hận và dường như chỉ muốn chinh phục lại kẻ chinh phục.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.