Hôm nay,  

Lo Sợ Lúa Rơm Bị Đốt

31/03/200800:00:00(Xem: 5836)

Bạn,

Theo báo Thanh Niên, tại 1 ấp thuộc huyện Măng Thít, tỉnh Vĩnh Long, nhiều nông dân đang   sống trong tâm trạng lo âu vì lúa rơm bị  cháy. Tại ấp này, lúa vừa thu hoạch, rơm để sau nhà bị kẻ lạ phóng hỏa đốt sạch. Hàng loạt vụ cháy lúa, rơm  không tìm ra thủ phạm đã khiến người dân hoang mang. Báo Thanh Niên ghi nhận  về những vụ cháy  lúa rơm tại  địa phương này như sau. 

Giữa trưa ngày 26.3,  phóng viên đến nhà anh Hồ Văn Quéo, ấp Phước Chí A, xã Bình Phước, Măng Thít, Vĩnh Long. Chỉ đống rơm nằm cạnh mái hiên nhà, anh Quéo than: "Gia đình tôi đang ngồi trên lửa", vì lo sợ không biết kẻ xấu đến châm lửa lúc nào. Anh Quéo lo sợ nói: "Đống rơm này có thể cháy bén qua nhà lá mấy hồi; có chuyện gì mình lớn còn chạy được, chỉ sợ cho ba đứa con nhỏ mê ngủ". Trước đó, vào đêm mồng 8 tháng giêng âm lịch, khoảng 2 giờ 30 sáng, đang ngủ ngon, thình lình anh choàng tỉnh khi nghe tiếng la: "Cháy, cháy, cháy nhà chú Quéo!". Nghe la, anh Quéo hoảng sợ phóng ra khỏi mùng thì thấy phía sau nhà đỏ rực. 5  sào rơm chất đó để dành cho bò ăn đã bị ai đó chơi ác châm lửa. Chưa kịp hoàn hồn thì vài ngày sau chuồng bò của anh lại xảy ra chuyện. Đang đêm anh tỉnh giấc khi nghe 2 con bò nuôi rống inh ỏi. Tưởng chúng khát nước, anh đem nước ra thì thấy chuồng bò đã bốc lửa. Nếu hôm đó không có hàng xóm tiếp cứu thì 2 con bò của anh đã thành bò thui!

Anh Hồ Văn Oanh cùng địa phương cũng bị đốt rơm nhiều lần. Lần thứ nhất vào đêm mồng 3 Tết, đống rơm gần 7 sào bị đốt, nhờ phát hiện dập lửa kịp thời nên chỉ thiệt hại 1  sào rơm. Tưởng chuyện đã yên ai ngờ bốn hôm sau, gia đình anh đi làm đồng thì kẻ xấu lại đến phá. Lần này xảy ra vào ban ngày nên việc chữa cháy thuận tiện hơn. Quá hoảng, anh gom toàn bộ số rơm còn lại để gần vách nhà. Tưởng vậy kẻ xấu sẽ ngại ai ngờ vẫn bị phá. Một đêm đang ngủ, anh nghe nóng hầm hập, gió thổi ù ù, anh nhìn qua cửa sổ thì thấy lửa bốc cao ngay đống rơm.Một số  gia đình  cư dân trong ấp cũng bị kẻ xấu đốt phá, như anh Bình nhà có trên 10 sào rơm đang đêm bị đốt sạch. Mới đây đêm 25.3, nhà ông Hai có 1  sào rơm cũng tự nhiên bốc hỏa. Những nạn nhân này cho hay không có chuyện vô tình ném tàn thuốc hay con nít thức đêm phá. Điều người dân lo sợ là nơi đây có vườn tược và nhiều nhà lá, nếu không phát hiện kịp để cháy lây lan thì hiểm họa khôn lường.

Bạn,

Cũng theo báo Thanh Niên, trong khi người dân ấp Phước Chí A đau đầu với rơm cháy thì tại ấp Mỹ Điền, xã Mỹ Phước, huyện Măng Thít dân trồng lúa cũng lo sốt vó tìm cách thu hoạch lúa sớm vì chẳng biết lúa mình bốc cháy lúc nào.   Báo Thanh Niên nêu ra trường hơp một nông dân từ nơi khác qua đây thuê 4  sào ruộng trồng lúa, ngày 12 tháng3/2008, nông dân này thu hoạch được trên 100 giạ, sáng hôm trở lại thì cánh đồng lúa chỉ còn là đống tro tàn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.