Hôm nay,  

Trẻ Em Trên Xe Lửa

27/02/200000:00:00(Xem: 14790)
Bạn thân,
Bạn không thể hình dung nổi hết những cảnh đời trong nước bây giờ ra sao. Để kể lại cho bạn nghe, về những cảnh trẻ em trên các chuyến tàu xe lửa, theo báo Giáo Dục & Thời Đại như sau.
Theo những chuyến tàu

Vào bất kể thời gian nào: sáng, trưa, chiều, tối bạn cũng có thể gặp bọn trẻ trong các nhà ga. Trên các toa tàu từ Hà Nội, Gia Lâm lên các tỉnh phía bắc hoặc ngược lại. Bọn trẻ lang thang ở đây có số lượng khá đông và rải khắp trên tất cả các đoàn tàu. Công việc của chúng là: Ngày lại ngày theo các tuyến xe lửa để thu nhặt phế liệu, phế thải hoặc đánh giày, đi ăn xin và mang thuê hàng cho hành khách.v.v.…

Thi là chú bé tôi hỏi chuyện đầu tiên. Da đen, đầu cắt trọc trông em chẳng có chút ngây thơ non nớt như những đứa trẻ bình thường khác. Duy chỉ có đôi mắt rất sáng và linh lợi. Tôi thật bất ngờ khi biết em đã tròn 14 tuổi bởi nhìn bề ngoài chú bé rất nhỏ và thấp như đứa trẻ lên 10. Thi kể nhà em ở Thủy Nguyên, Hải Phòng em đã học đến lớp 4, nhưng do bố mẹ đều thất nghiệp, nhà quá nghèo lại đông anh em. Thi là con lớn trong gia đình, muốn giúp đỡ bố mẹ nên phải lên Hà Nội kiếm sống. Vừa để bớt đi một miệng ăn vừa tìm cách gửi tiền về giúp đỡ bố mẹ nuôi các em. Tuy nhiên đã lâu nay số tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn.

Đứng sau cùng trong đám trẻ là một chú bé có vẻ nhút nhát. Hỏi chuyện em cho tôi biết: Em tên Tuấn đã lên 9 tuổi, nhà ở bên chân cầu Long Biên, vì bố mẹ bỏ nhau, ông bà không còn nên Tuấn theo bạn sang ga Gia Lâm kiếm sống. Chú bé lang thang ở ga đã được hơn một năm nên rất nhớ các chuyến tàu và giờ khởi hành. Em kể có đêm ngủ quên trên nóc tàu, buổi sáng tỉnh giấc thì đã thấy mình ở Lạng Sơn. Gạn hỏi mãi Tuấn mới thổ lộ: Em rất muốn trở về sống với bố mẹ, nhưng cũng tự biết rằng điều đó khó có thể thực hiện được. Tôi hỏi: Tuấn có muốn đi học không thì cậu bé chỉ lắc đầu cam chịu.

Cả một bọn trẻ vài chục đứa tập trung nơi nhà ga bến tàu bạ đâu ngủ đấy rách rưới và đói khát, ngoài ra luôn bị xua đuổi bởi lực lượng bảo vệ nhà ga. Bọn trẻ còn bị đe dọa trấn lột, ức hiếp và bị lấy đi những chút tiền nhỏ bé mà chúng dành dụm được bởi những con nghiện bọn đàn anh.

Trẻ em kiếm sống theo các đoàn tàu rất dễ bị tiêm nhiễm những thói hư tật xấu khi trước mắt bọn trẻ hàng ngày, hàng giờ có rất nhiều điều xấu diễn ra: đánh lộn, cướp giật, móc túi, trộm cắp... Điều gì sẽ đem đến cho tương lai xã hội, đó là cái chưa thể báo trước được nhưng chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Bạn thân,
Chúng ta không hình dung nổi khi nào thì các em này có được cảnh đời tốt hơn. Nơi đây người ta còn nhiều chuyện để quan tâm. Những người như tôi thì phải lo cơm gạo còn chưa xong, còn nhà nước thì chẳng nghe nói gì.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện rất lạ: muốn biết nguyên nhân tự nhiên cháy xe, đành phải chờ hơn một năm nữa.
Chuyện công an đánh dân đã và đang cứ xảy ra thường xuyên. Và rồi tin hôm Thứ Sáu cho biết, laạ có thêm một học sinh lớp 8 bị dùng gậy đánh tới nổi té xỉu, đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Một tượng Phật ở tỉnh Đắc Lắc sẽ phải di tản trước ngày 30-4 năm nay, theo lệnh Tỉnh Ủy.
Nhà văn Văn Giá, cũng là một Phó Giáo Sư Tiến Sĩ, nói trên VietnamNet rằng “Chỉ Hà Nội mới có "văn hóa chửi"...”
Dịch là một việc làm khó khăn, đầy gian nan, nhưng sẽ giúp được cho nhiều người khác có thể tiếp cận một nền văn hóa nước khác, có thể tìm đọc những vùng văn chương khác ngoài quê nhà. Do vậy, dịch thuật là điều cần thiết.
Có cách nào để tận diệt nạn bằng cấp giả? Nhìn đi nhìn lại, ai cũng thấy thực sự là khó đối với trường hợp Việt Nam. Trừ phi là thay đổi tận gốc cơ cấu tiến thân của các tài năng đất nước.
Chuyện chỉ xảy ra tại Việt Nam: bị chận xe bị vi phạm luật giao thông, thế là hù dọa công an là sẽ “cho xử luôn” cả Bộ Trưởng Công An... vì có thân thế với Thủ Tướng.
Câu chuyện nộp tiền để chạy ghế là các cấp cao, từ lâu ai cũng biết. Vì ghế cao, từ cấp trung ương xuống tới thành ủy, tỉnh ủy, quận ủy... đều có quyền lực, và quyền lực sẽ để ra tiền. Nghĩa là chi một và thu gấp nhiều lần.
Chuyện nghe như lạ, nhưng lại xảy ra ở thủ đô Hà Nội: sách chôm, nghĩa là đạo sách, nhưng vẫn trúng giải cấp quôc gia. Thuê người dịch 16 chương sách, ghi tên mình là tác giả, thế rồi trúng giải cấp quốc gia.
Đất nước mình chuyện buồn lúc nào cũng nhiều hơn chuyện vui. Biết làm sao bây giờ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.