Hôm nay,  

Chia Rẽ Là Gì?

01/12/200500:00:00(Xem: 6984)
- Đoàn kết là sống chia rẽ là chết, khẩu hiệu cũ nghe rổn rảng nhưng nhiều khi chỉ hời hợt bề ngoài như thùng rỗng. Muốn biết đoàn kết như thế nào, cần phải nhìn xem chia rẽ là gì. Dân Mỹ chia rẽ vì cuộc chiến Iraq chăng" Đúng là người dân Mỹ vào lúc cuối năm nay đã không đồng ý về Iraq. Các poll thăm dò cho thấy tín nhiệm của dân chúng Mỹ đối với Tổng Thống Bush đã tụt dốc thê thảm, không phải chỉ riêng về tình hình Iraq mà còn vì những chuyện khác liên quan đến chính sách đối nội của ông Bush như thâm thủng ngân sách, an sinh xã hội, nạn thất nghiệp v.v... Tình hình Iraq rối như nồi canh hẹ ảnh hưởng đến toàn bộ chính sách của Tổng Thống Bush, nhưng chúng tôi vẫn nghĩ người dân Mỹ không chia rẽ.

Người dân Mỹ có quyền bày tỏ công khai sự bất đồng với chính quyền, đó là nguyên tắc căn bản của một chế độ dân chủ. Nhưng sự bất đồng đó cũng tùy thời tùy hoàn cảnh. Các poll thăm dò cũng có lúc lên có lúc xuống và nếu phản ứng của người dân có nhậy cảm thì đó là vì một nguyên tắc khác cũng rất quan trọng. Ở Mỹ báo chí tiêu biểu cho đệ tứ quyền, với kỹ thuật thông tin hiện đại như ngày nay, tin tức đến với người dân từng giờ từng phút, liên tục đến trên màn ảnh TV ở mọi gia đình và với những phôn cầm tay, tin tức đến với từng cá nhân bất luận giờ phút nào và ở bất cứ nơi đâu. Bồi thêm vào đó là bối cảnh chính trị ở Mỹ, tuy đa nguyên nhưng thực tế chỉ có hai chính đảng lớn thay nhau nắm chính quyền. Khi Cộng Hòa giữ chính quyền, đảng Dân Chủ là đối lập, hay ngược lại cũng vậy.

Trong những giai đoạn sắp có bầu cử, chẳng hạn năm tới 2006 Mỹ sẽ có cuộc bầu lại Quốc hội, cuộc bầu giữa kỳ hạn theo thông lệ vẫn thường dọn đường cho cuộc bầu cử Tổng Thống hai năm sau, bởi vậy nếu đảng Dân Chủ có khai thác triệt để những nỗi bất mãn của dân chúng đối với chính phủ Bush, đó cũng là điều không đáng ngạc nhiên. Nhưng tình thế đó tuyệt nhiên không thể coi là dân Mỹ đã chia rẽ. Nếu dân chúng Mỹ chia rẽ thì bản hiến pháp Mỹ từ hơn 200 năm qua chẳng thể nào tồn tại cho đến ngày nay.

Vậy đoàn kết là thế nào" Đoàn kết tuyệt nhiên không thể là “muôn người như một” dưới một lãnh tụ theo kiểu đấu tranh đã cũ rích từ thời Thế chiến hơn nửa thế kỷ trước. Thời nay, đoàn kết là sự đồng thuận, nghĩa là một tập thể hay cả dân chúng một nước cùng đồng ý về một mục tiêu chung để tranh đấu lâu dài hay trong một giai đoạn nào đó chỉ nhằm đạt đến mục tiêu đã đề ra. Đồng thuận chỉ là một sự thỏa hiệp nhuần nhuyễn tùy thời và mở rộng. Những người có căn cơ khác nhau nhưng khi đã đồng ý về một mục tiêu chung, vẫn có thể ngồi lại với nhau. Thí dụ khi TT Bush ra lệnh tấn công Iraq, dân chúng Mỹ đã có sự đồng thuận tiêu biểu qua cuộc biểu quyết ở Quốc hội. Và cũng phải nói thêm ông Bush đã có một cơ may hi hữu tạo được sự đồng thuận trong nội bộ. Đó là việc bọn khủng bố al-Qaida tổ chức đánh thẳng vào hai tòa nhà ở New York và Ngũ giác đài ở Washington DC.

Ngay sau vụ đánh phá làm chấn động thế giới, ông Bush đi thăm New York đã tỏ thái độ rất cứng rắn đối với bọn khủng bố nên được dân Mỹ hoan hô nhiệt liệt. Sự đồng thuận càng lớn hơn khi Mỹ lãnh đạo liên quân lật đổ được chế độ Taliban ở Afghanistan. Sự hứng khởi đã giúp các cố vấn, các nhân vật thân cận nhất trong Nội các đưa Tổng Thống của họ đến một quyết định cứng rắn hơn nữa: tấn công Iraq theo kiểu tiên hạ thủ vi cường, bất chấp LHQ và dư luận thế giới. Đáng tiếc là tình thế kế tiếp đã cho thấy một chính sách quyết đoán và cứng rắn không đủ để tiêu diệt khủng bố hay xây dựng dân chủ ở Trung Đông.

Ngay từ cuối năm 2003 chúng tôi đã viết với cuộc chiến Iraq, Mỹ đã đi vào con đường duy nhất chỉ có thể tiến chớ không thể lùi. Mỹ không thể rút quân ngay lập tức theo kiểu đem con bỏ chợ, vì làm như vậy Trung Đông sẽ có loạn lớn, chính sách đối ngoại Mỹ sẽ bị thương tổn nặng với hậu quả không thể lường, di họa cả về sau rất lâu dài. Nhìn cảnh giết chóc đánh phá tan nát với bom tự sát và nổi dậy ở Iraq hiện nay, trong đó dân Iraq thuộc đủ mọi khuynh hướng tôn giáo và sắc tộc đều chết thê thảm, chúng tôi thầm nghĩ giá ví thử khi Saddam Hussein còn cầm quyền, Mỹ chỉ cần bao vây cấm vận làm nghẹt chế độ cũng đủ, khỏi cần tiến quân để lâm thế kẹt như ngày nay. Nếu vậy chế độ độc tài khát máu Iraq sẽ tồn tại mãi hay sao" Nhất định không, bởi vì sách lược xiết như vậy chắc chắn sẽ gây chia rẽ trong nội bộ chế độ, làm cho chúng tự giết lẫn nhau mà chết, khỏi cần phải hy sinh biết bao xương máu và tiền bạc của người Mỹ. Sách lược tốt nhất đối phó với các chế độ độc tài 2vẫn là làm cho chúng nội nổ.

Vậy chia rẽ là gì" Chia rẽ dưới chế độ dân chủ khác với chia rẽ trong chế độ độc tài đảng trị. Đảng Cộng sản Liên Xô chết không phải vì bom Mỹ mà vì chúng chia rẽ tự giết lẫn nhau. Bài học đó vẫn còn cho các nhà lãnh đạo Mỹ. Bây giờ hãy nhìn đến hai chế độ độc tài ở Á châu mà người gốc Việt chúng ta quan tâm nhất. Đó là Trung Quốc và Việt Nam. Đối với Cộng sản Trung Quốc, mặc dù còn nguy hiểm hơn Saddam Husein rất nhiều, Mỹ không thể bỗng dưng dùng vũ lực tấn công. Mỹ không bao vây cấm vận mà ngược lại, còn nỗ lực mở rộng giao thương với nước này để đôi bên cùng có lợi. Còn đối với Cộng sản Việt Nam, Mỹ chẳng những không cứng rắn mà còn ve vãn mong có thỏa hiệp về mọi mặt để làm thế ỷ dốc chống lại mưu toan bành trướng thế lực của Bắc Kinh. Như vậy hai chế độ độc tài Á châu vẫn muôn năm trường trị chăng"

Chúng tôi nghĩ tuy Mỹ không xiết vòng vây, nhưng chính hai chế độ này đã tự đưa cổ vào cái thòng lọng. Đó là việc mở cửa cho kinh tế thị trường tiến vào nước. Xã hội mang bộ mặt khác, kiến thức của người dân gia tăng, trong khi khẩu hiệu mới “làm giầu là vinh quang” tuy ngấm ngầm nhưng thiết thực với nạn tham nhũng từ trên xuống chắc chắn sẽ làm tan một đảng tổ chức kiên cố và tinh vi như đảng Cộng sản. Châm ngòi cho ổ kiến lửa nội nổ vẫn tốt hơn dùng lửa đốt từ bên ngoài.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.