Hôm nay,  

Tường Lửa Vạn Dặm

17/11/200500:00:00(Xem: 8389)
- Thế giới gọi đó là Bức Tường Lửa Vạn Dặm của Trung Quốc, nhưng chính phủ Bắc Kinh gọi bằng cái tên chính thức là Tấm Khiên Vàng -- một bộ áo giáp trên thực tế đã cách ly khối 1.3 tỉ dân Hoa Lục với trào lưu dân chủ toàn cầu, mà cũng trở thành một nhà tù khổng lồ đối với nền văn hóa ảo toàn cầu.

Bạn có thể nhìn sang Trung Quốc, và sẽ hình dung phần nào về bức tường lửa của Việt Nam, cũng là một người em xã hội chủ nghĩa trung thành của một Bắc triều kiểu mới.
Hãy tới Thượng Hải, thủ đô tài chánh Trung Quốc, một thành phố biểu tượng cho sức tăng kinh tế Trung Quốc, nơi nhiều khu phố không hề biết nghỉ ngơi và cũng là nơi đang nuôi tham vọng để dần dần trở thành một trung tâm tài chánh cho toàn vùng Đông Á.

Các tiệm cà phê Internet nơi đây được gọi là wangba -- rất nhiều tiệm không bao giờ đóng cửa, vì ngày và đêm đều đông người tới sử dụng, đa số vì họ không có máy điện toán và nối mạng riêng, và phần còn lại là du khách, hay các viên chức từ nơi khác tóới công tác.

Khi bạn mở máy vi tính trong một tiệm wangba, đầu tiên hiện ra trên màn hình là một bảng ghi các lệnh cấm, trong đó có lệnh cấm “bất kỳ hành vi nào làm mất đoàn kết qúôc gia,” một nhóm chữ hết sức mơ hồ, muốn diễn giải ra sao cũng được.

Và khi bạn sử dụng Internet ở các tiệm này, bạn sẽ khám phá ra rằng có rất nhiều trang web bạn không vào được, đơn giản vì đó là các trang được xem là chống chính phủ. Thậm chí ngay tới các trang web quốc tế lớn như CNN, nhiều bản tin và bài viết cũng bị chận lại, không cho hiển thị nếu chính phủ Bắc Kinh thấy không thích hợp.

Người đâu mà họ dàn ra canh gác khắp bức tường lửa vạn dặm như thế. Theo phóng viên David Eimer của báo The Independent thì Hoa Lục đã nuôi một đạo binh kỹ thuật gia trấn đóng bức tường lửa vạn dặm này, ước lượng 40,000 chuyên viên để canh gác hơn 100 triệu người sử dụng Internet tại Trung Quốc, khối dân số sử dụng Internet đông thứ nhì thế giới, chỉ thua Hoa Kỳ.

Theo các chuyên gia Nhật, khi các viên chức chính phủ Mỹ và Liên Âu chỉ trích việc nhà nứơc Hoa Lục kềm kẹp người sử dụng Internet, dựng tường cấm luồng thông tin toàn cầu quá khắt khe, thì không hiểu được tâm thức của các chế độ độc tài như tại Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn, Miến Điện... Không chỉ là cấm người dân đọc bài này hay bản tin kia, mà thực sự là các chính phủ độc tài này sợ cho an ninh quốc gia, sợ không kiểm soát nổi ý thức dân chủ và nhu cầu nhân quyền của người dân, và còn sợ các trận chiến biệt kích Internet có thể phá hoại các mạng trong nứơc.

Người ngoaì nứơc không hiểu hết các nỗi sợ của các chính phủ độc đảng toàn trị đó. Báo Nhật Bản The Daily Yomiuri hôm 16-11-2005 viết rằng Takuya Hirai, Dân Biểu Nhật thuộc Đảng Dân Chủ Cấp Tiến, kể rằng ông kinh ngạc khi viếng thăm Đại Học Vi Tính tại Yangon, Miến Điện, hồi tháng 5-2005. Lúc đó, các sinh viên Miến đang học Internet Protocol ấn bản 6. Điều này cho thấy Miến Điện, nơi cúp điện là bình thường và chưa tới 1% dân số có máy vi tính trong nhà, đang tìm cách dạy cho các sinh viên kỹ thuật tối tân nhất. IPv6 có thể kiểm soát rộng hơn lượng điạ chỉ IP, và giúp chống đỡ các trận tấn công qua Internet.

Đó là chuyện hồi tháng 5-2005 tại Miến Điện. Trong khi đó thì Hoa Kỳ mới tính chuyện sử dụng hệ thống IPv6 cho tất cả các cơ quan chính phủ vào tháng 6-2008.


Bạn hãy chú ý các con số cho kỹ, thật kỹ. Miến Điện nghèo mạt rệp, dạy sinh viên cách phòng thủ không gian ảo IPv6 từ giữa năm nay, năm 2005. Còn Hoa Kỳ, nước tiến bộ nhất về Internet, lại trang bị các công sở hệ IPv6 từ giữa năm 2008, tức là 3 năm nữa.

Nếu Miến Điện nghèo như thế mà chơi sang như thế, tất nhiên là Hoa Lục, Việt Nam cũng chơi bảnh không kém.

Điều hết sức bi thảm lại là, chính các công ty Mỹ đang chuyển giao công nghiệp tối tân và tiếp tay Hoa Lục kềm xiết tự do phát biểu trên Internet. Lucie Morillon của Hội Phóng Viên Không Biên Giới (RWB) nói trong một hội nghị mới đây tại Washington, “Các công ty Mỹ như Yahoo và Cisco đang giúp chính phủ Hoa Lục [bắt giam phóng viên].”

Báo The Wahington Times trong số ngày 2-11-2005 đã ghi lời John J. Tkacik Jr., nhà nghiên cứu tại China Policy, nói trong hội nghị do Heritage Foundation tổ chức đó, “Cần phải có một vận động do Mỹ hỗ trợ để phát huy dân chủ tại Trung Quốc, và tự do phát biểu là máu huyết cho dân chủ.”

Tkacik thúc giục các nhà dân cử Hoa Kỳ thành lập một văn phòng về tự do Internet toàn cầu để điều hợp các kỹ thuật nhằm chống lại việc kềm kẹp Internet. Ông nói đó là điều ít nhất mà chính phủ Mỹ có thể làm để giảm bớt kiểm duyệt Internet và giảm việc kềm kẹp các nhà ly khai.

Đặc biệt là Yahoo.com bị cáo buộc là đã hợp tác với công an mạng Trung Quốc và đã ký bản văn cam kết với chính phủ Bắc Kinh là sẽ ngăn cản các thông tin mà chính phủ thấy bất lợi.

Bà Morrilon nói, “Yahoo không nên quỳ gối trứơc Bắc Kinh.”

Tkacik nói rằng khi tìm kiếm chữ “Jiang” (Giang) trên mạng Yahoo.com Hoa Ngữ thì chỉ hiện lên có 24 trang web, và tất cả các trang này đều ca ngợi cựu lãnh tụ Trung Quốc Jiang Zemin (Giang Trạch Dân).

Nhưng khi ông tìm kiếm chữ này trên mạng Yahoo.com Anh ngữ thì hiện ra tới hơn 900,000 trang web, trong đó nhiều trang chống chính phủ Bắc Kinh.

Dan Sutherland của Đài RFA, cũng trong hội nghị Heritage, nói là công ty Cisco đã bán cho Hoa Lục nhiều hộp tường lửa, mỗi hộp trị giá 20,000 Mỹ Kim.

Tkacik nói là thiết bị này giúp công an Trung Quốc tìm kiếm, nhận dạng và chận đón các lưu chuyển thông tin từ những người bị xem là hoạtd 9ộng dân chủ.

Hội RWB đã nói là có ít nhất 31 phóng viên và hơn 60 “nhà ly khai Internet” đang nằm trong các nhà tù Hoa Lục.

Trường hợp được chú ý mới đây là phóng viên Shi Tao, 37 tuổi, bị Yahoo chỉ cho công an bắt, sau khi Shi Tao sử dụng địa chỉ email Yahoo của ông, và gửi một email ngày 20-4-2004 tới một trang web đặt trụ sở ở New York, có tên là Democracy Watch (Quan Sát Dân Chủ), tường trình về kế hoạch chính phủ Bắc Kinh hạn chế việc tường thuật các sự kiện kỷ niệm cuộc biểu tình Thiên An Môn 1989.

Chỉ thế thôi. Bản tin không hề xách động gì hết. Yahoo chỉ ra, và Shi Tao lãnh án 10 năm tù vì tiết lộ bí mật quốc gia.

Mới tuần trứơc, tại thành phố New York, hội Phóng Viên Không Biên Giới ra thêm vận động mới, cùng với 25 nhà quản trị quỹ đầu tư qúôc tế, kêu gọi tất cả các công ty kỹ thuật hãy quảng bá nhân quyền và tự do trên toàn cầu.

Nhưng không ai bảo đảm rằng Hoa Lục sẽ nhẹ tay, hay các công ty Mỹ chiụ tham gia vận động dân chủ, tự do. Cho dù TT Bush tới tận Bắc Kinh, thúc giục Hồ Cẩm Đào, thì bức tường lửa vẫn vây quanh vạn dặm, Ai cũng biết thế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bản tin VTV ghi rằng theo Sở Công thương tỉnh Lâm Đồng, một trong những khó khăn khiến cho nông sản Đà Lạt khó tiếp cận với các hệ thống siêu thị, cửa hàng mua sắm tiện lợi là do phần lớn các doanh nghiệp Lâm Đồng có quy mô nhỏ, sản lượng không đủ cung ứng và thiếu tính ổn định.
Gọi là của ít lòng nhiều quả không sai, nhưng tôi xin mạn phép khởi sự ‘trò chơi RMS’ này bằng cách được làm cử chỉ chia sẻ gởi hết số tiền $750 cho TPB Vườn Rau Lộc Hưng.
trong một căn phòng thuộc toà nhà Robert Schuman, nơi một thời đã là trụ sở của Nghị viện Âu châu, Thiền sư Thích Nhất Hạnh được Quỹ Hoà Bình Schengen và Diễn đàn Hoà bình Thế giới trao giải Hoà Bình Luxembourg 2019, trước sự hiện diện của khoảng 150 nhà hoạt động cho hoà bình đến từ khắp nơi trên thế giới.
Khác với hầu hết các định chế quốc tế được thành lập sau năm 1945, mà mục tiêu chính là giải quyết các vấn đề vãn hồi hoà bình và tái thiết hậu chiến, G20 là một diễn đàn được thành lập vào năm 1999, một cơ chế cho các cuộc họp cấp bộ trưởng.
Sông Ba lai là một trong chín con sông của sông Cửu Long .Nay tại cửa sông Ba Lai thông ra biển , người ta đã xây dựng một hệ thống cống đập nên ghe thuyền không thể ra biển được .
Dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông do nhà thầu Trung Cộng thực hiện, cũng như rất nhiều dự án khác của Việt Nam, nhà thầu Trung Cộng luôn luôn có những trò gian manh, xảo trá, ma giáo giống nhau, đó là chậm tiến độ, đội vốn, công nghệ lạc hậu, vật liệu rẻ tiền nên không bảo đảm được chất lượng theo tiêu chuẩn.
Tôi nhận được từ nhà văn Nguyễn Văn Sâm một cuốn sách mà ông vừa cho xuất bản. Nói rằng đây là một tác phẩm văn nghệ hay một cuốn biên khảo, một sách dịch đều đúng mà cũng đều không đúng.
Tôi muốn sau này mình sẽ phục vụ cho một hệ thống trường của trẻ em Việt Nam mà chúng tôi gọi là “trường ba không”: không hộ khẩu- muốn học đâu thì học; không học phí- tức không phải nộp một xu nào (không như các trường tư phải nộp nhiều tiền lắm, mình phải chịu); thứ ba là không “bắt nạt”- tức không thi cử, không kiểm tra, không đánh số…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.