Hôm nay,  

Thơ Thơ

02/06/200000:00:00(Xem: 13831)
Trang Thơ Thơ tuần này đột nhiên trở nên khởi sắc với sự ưu ái đặc biệt của thi sĩ kiêm nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc, một người được Thùy Dzung ngưỡng mộ từ lâu, và từ lâu vẫn tưởng thơ của anh luôn luôn ngoài tầm tay với của trang thơ Sàigòn Times. Là người từng khoác áo lính, nhưng tâm hồn nghệ sĩ lúc nào cũng là tiếng vọng ngân nga bất tận trong đời anh, nên anh sáng tác thơ, nhạc thật đều, thật nhiều và đã có nhiều tuyển tập thơ, nhạc đến tay bạn đọc ở khắp nơi tại hải ngoại. Một trong những bài Thùy Dzung thích là bài Hoa Khế thi sĩ sáng tác khi còn ở quê nhà. Tuần này, trang Thơ Thơ hân hạnh được thi sĩ gửi tặng bản nhạc Đừng Nhìn Anh Như Thế và bài thơ Thất Kinh Thân Phận, làm theo thể lục bát.

Bên cạnh thơ nhạc của bạn Phạm Quang Ngọc, trang Thơ Thơ còn hân hạnh được sự đóng góp của một thi sĩ mới là bạn Vĩnh Hòa Hiệp qua bài Hương Cau. Đọc bài thơ, Thùy Dzung thấy tác giả đã dùng những từ thật mộc mạc, có giá trị gợi tưởng đặc biệt đến quê hương như "hương cau, đò ngang, dậu thưa". Thùy Dzung thích nhất câu thơ cuối, vì thiếu câu 8 để hoàn chỉnh câu lục bát nên đọc lên tạo cho người đọc một dư âm bất tận, một tiếc nuối không nguôi và nỗi bâng khuâng thì lơ lửng mãi mãi...

Đặc biệt, bạn Kỳ Nguyễn, qua bài thơ Nỗi Nhớ Không Rời cũng đã đánh thức trong tâm tư người đọc những kỷ niệm tuyệt vời, ôÔi ngọt ngào sao ngụm nước sôngọ, cùng niềm thương cảm dành cho tác giả, "Nhiều đêm thức giấc thường nhung nhớ, Dĩ vãng tan ra, mộng rã rời".

Người bạn thơ thủy chung mà Thùy Dzung muốn để dành nhắc đến sau cùng là bạn Hiền Nhân, một trong những thi hữu quen thuộc nhất của trang Thơ Thơ, cho dù dung nhan và nhân ảnh cho đến nay vẫn nhạt nhòa... Trong tâm trí Thùy Dzung. Bài thơ tuần này của bạn Hiền Nhân nhan đề Tàn Thu Tâm Sự là cả một sự gửi gắm cho người em gái viễn phương, nhưng cũng là những gửi gắm dành cho độc giả yêu thơ, tri kỷ của tác giả... "Đèn nhớ ai mà mắt đỏ tiêu điều; Để lệ nến rơi nhiều theo canh vắng"...

***
Hương Cau

Nhà em thoang thoảng hương cau,
Anh đây thức trắng canh thâu nhớ nàng.
Chờ mai qua chuyến đò ngang,
Chờ em qua đến hai hàng dậu thưa.
Chờ em tan buổi học trưa,
Đường về một bóng anh đưa hộ về.
Chờ em, khuất ánh trăng thề
Dưới giàn thiên lý lời thề trăm năm.
Giờ em biệt xứ xa xăm,


Hương cau ngày cũ âm thầm anh đau.
Nhớ Hương cau, nhớ Hương cau.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Tàn Thu Tâm Sự

Về người em gái viễn phương

Chiều thu lạnh, dừng chân nơi quán vắng
Tìm lãng quên qua men đắng nhạt nhòa
Em đã về sau mấy dặm đường xa
Lòng rộn rã niềm vui duyên văn nghệ.

Em trở lại, vườn thơ xưa hớn hở
Đón em về tô điểm vạn sắc hương
Vắng em rồi như vắng cả niềm thương
Lòng hoài vọng bạn hiền khi trăng xế.

Lòng ái ngại trên bước đường nhân thế
Sợ gai đời rỗ nát gót chân son
Bụi đường xa làm nhan sắc héo mòn
Thêm ngao ngán cho tình đời ấm lạnh.

Rượu đất khách không vơi sầu cô quạnh
Trăng chưa tàn sao trăng lạnh đìu hiu
Đèn nhớ ai mà mắt đỏ tiêu điều
Để lệ nến rơi nhiều theo canh vắng.

Mười bốn năm, chim ngàn đà mỏi cánh
Thơ tâm tình một gánh biết trao ai
Nhạc ly hương dạo mãi khúc quan hoài
Ai tri kỷ và ai người đồng điệu.

Có những lúc hướng về nơi xa thẳm
Biết người đi tâm khảm có vương sầu
Bước lạc loài tình huynh đệ khắc sâu
Dư hương cũ êm đềm hồn thơ nhạc.

Melbourne, một chiều thu lạnh

Hiền Nhân

*

Nỗi Nhớ Không Rời

Chợt thức trong phòng cao ốc rộng
Quê người, lẽ bóng, gió mưa tuôn
Nửa đêm về sáng, buồn hiu hắt
Nhớ bóng quê xưa, nhớ lạ thường...

Lan man nhớ lại thời son trẻ
Dĩ vãng hiện về như cuốn phim
Này mái trường xưa, này sách vở
Này thầy cô, này bạn thân quen.

Nhớ buổi chơi bi và thảy đáo
Sân trường lạo xạo bước nai tơ
Rồi chơi đánh tổng, chơi rồng rắn
Trong trắng nào hơn tuổi học trò"

Nhớ thuở trốn nhà đi bắt dế
Tìm theo tiếng gáy vọng từ xa
Vai đeo túi dệt, tay cầm cuốc
Um khói, đào hang chẳng nệ hà!

Nhớ lần đi bắt cá lia thia
Bang ruộng, bương nương, lội cả đìa
Bong bóng nổi đâu tìm tới đó
Trời trưa, nắng đổ, xạm màu da.

Nhớ ngày đi học thường đi sớm
Lượm trái vườn ai rụng giữa đêm
Ra quán đổi xôi hay đổi bánh
Hoặc đồ chơi hoặc cả thơ tem...

Nhớ những buổi trưa đi tắm sông
Trời cao xanh thẳm, nắng hanh nồng
Phù sa quen thuộc gây mùi nhớ
Ôi, ngọt ngào sao ngụm nước sông!!!

Quên được làm sao cô bạn gái
Nhặt nhiều hoa máu ép trong tim
Để hoa vào giữa hai trang giấy
Lưu bút ngày xanh, nhớ bạn hiền.

Bây giờ tất cả ai còn mất"
Mấy kẻ còn đây, mấy kẻ xa"
Dâu bể có khi đầy nước mắt
Người đi mang cả bóng quê xưa!

Hoa giáp vừa tròn tuổi sáu mươi
Mây trôi bèo dạt tới quê người
Nhiều đêm thức giấc thường nhung nhớ
Dĩ vãng tan ra, mộng rã rời...

Kỳ Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chắc chắn có một sự liên hệ giữa những ngôn ngữ thù hận trên mạng xã hội và những bạo động sắc tộc trên thực tế- một nghiên cứu mới đã xác định.
Theo Washington Examiner: ban hội thẩm Nội An Thượng Viện đã đưa ra chi tiết một kế hoạch mới để giải quyết di dân vào Hoa Kỳ. Kế hoạch sẽ cho di dân chỉ 15 ngày để chứng minh quyền được phép tị nạn.
Theo kết quả cuộc thăm dò mới của năm nay, cựu đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ Michelle Obama đã trở thành người phụ nữ được ngưỡng mộ nhất thế giới.
Trung Tâm Phòng Ngừa & Kiểm Soát Dịch Bệnh (CDC) Hoa Kỳ vừa tuyên bố hôm Thứ Tư 17/07 là vào năm 2018, tỉ lệ tử vong do sử dụng thuốc quá liều ở Mỹ đã giảm, lần đầu tiên sau hai thập kỷ.
Theo thông tin từ Hiệp hội các nhà sản xuất xe máy Việt Nam (VAMM), trong quý II/2019, mức tiêu thụ xe máy trong nước sụt giảm 4.39% so với cùng kỳ năm ngoái, theo Người Lao Động online (NLĐO).
Thành phố Sài Gòn phát triển thì những cây cầu, đường hầm nối tiếp nhau xuất hiện, còn các chuyến phà, con đò sẽ lùi dần vào quá khứ.
Trong những ngày gần đây, báo chí và dư luận trong nước liên tục đưa tin về những hành động tắc trách, vô cảm của các bệnh viện tại Việt Nam.
Báo chí hải ngoại đồng loạt đưa tin: tại Washington D.C. ngày 17/7/2019, nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) được Quỹ Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (Victims of Communism Memorial Foundation) trao giải thưởng Nhân quyền 2019 do những hoạt động nhân quyền của bà.
Lo nhất trong cõi này là bệnh… vì sức khỏe là vàng. Hễ bệnh là phải tới bệnh viện, nhưng sơ suất là toi mạng… Đó là chưa kể chuyện tốn tiền.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.