Hôm nay,  

Đà Lạt Bistro

05/04/200200:00:00(Xem: 11686)
wk_04052002a

16525 Brookhurst Street,
Fountain Valley, CA 92708
Tel. 714-839-8338

Trong thời gian gần đây, Little Saigon xuất hiện những quán ăn "mới lạ" - "Mới lạ" từ phong cách, khung cảnh, lối trang trí, cách trình bày thức ăn, "mới lạ" từ tâm tưởng và cái nhìn của người chủ quán, cố gắng tìm tòi và tạo nên những nơi chốn có phong thái riêng, đẹp, lạ, độc đáo. Mới lạ ở chỗ các quán này dù có trưng bày theo lối Âu hay Á, Đông hay Tây đi nữa, những nét đặc sản Việt Nam vẫn được thể hiện đó đây, tìm ẩn trong bức tranh treo tường, trong cái bát, chiếc đũa, lối xây cất… và mới lạ nhất là vì những quán này nằm ngay trong lòng Little Saigon, nhưng lại có đầy đủ những phẩm chất của một quán ăn hạng sang của Mỹ.

wk_04052002c
Quán Đà Lạt Bistro là một trong những quán kể trên. Điều nổi bật nhất là cái bar rượu ngay giữa quán với mái hiên lợp bằng tre, những hàng ghế mây, những bức chắn mành trúc, các bức tranh sơn dầu vẽ cảnh thôn quê của họa sĩ Lê Chi, rải rác vài chiếc sàn sảy lúa, thác nước chảy róc rách… mọi thứ hòa quyện với nhau tạo nên một khung cảnh Đông Nam Á thôn dã, thơ mộng… Tí Nếm cùng với Tí Nhòm đến quán Đà Lạt Bistro vào một buổi chiều thứ Ba, bước vào quán, cả hai đều có cảm giác quên mất ngày tháng - Hình như Đà Lạt Bistro là một nơi không có sự hiện hữu của không gian và thời gian, nhất là sau khi nhâm nhi vài chén rượu nồng, thay vì "get high", Tí Nếm lại có cảm giác đầm hơn, trầm ngâm hơn, nhưng "thấm" hơn.

Weekend được trò chuyện với chị Thuý và anh Huân, chủ nhân của quán Đà Lạt Bistro, hỏi thăm anh chị về mục đích và ý hướng của anh chị khi mở quán này. "Một nơi authentic, một khung cảnh thôn dã, ồ, một quán ăn đơn sơ…", chị Thúy cho biết. "Cũng không hẳn phải là quán ăn, thật ra, đây là một nơi để hang-out, ngồi hớp ly cà phê nóng, bạn bè gặp nhau…" Anh Huân thêm vào. "Authentic", phải rồi, Tí Nếm đồng ý với chị Thúy, nhưng một quán ăn đơn sơ" Điều này không hẳn. Có thể Đà Lạt Bistro có nét đơn sơ trong cái nhìn, đơn sơ trong lối sắp đặt, nhưng là cả một công trình phức tạp được người thiết kế vẽ mẫu nát óc suy nghĩ, sáng tạo…

wk_04052002c
Tí Nếm và Tí Nhòm liếc qua thực đơn, và thật phân vân không biết nên chọn món gì đây. Thực đơn ở đây thật đa dạng, từ các món khai vị đơn giản như Chả Giò, Gỏi Cuốn, Gỏi Thơm, các món ăn trưa như hủ tiếu, bún Bò, bún Đà Lạt, Cơm bò lúc lắc, các món ăn chiều như Thịt Bò Bít-Tết Tỏi, Tiêu Đen cho đến các món linh đình như Cá 7 Món, Bò 7 Món, Cá Nướng, Lẫu Cao Nguyên, Lẫu Thái… Tí Nếm lựa món Mì Khô Đà Lạt, và rất ưng ý với sợi mì vừa dai, vừa mềm, nước sốt thật đậm đà, thơm ngon. Tí Điệu và Tí Nếm thử thêm phần gỏi tôm trộn trong nửa trái dứa, gỏi trộn thật vừa ăn, nhưng hấp dẫn hơn nữa là phần trình bày thật đẹp và lạ.

Sau khi ăn một buổi no nê, cả hai chuyển qua bar rượu ngồi, nhâm nhi ly rượu đỏ, nhìn ngắm khách đến ăn ở đây. Trong lúc Tí Điệu đang để ý đến giới trẻ ăn mặc hippi, Tí Nếm lại lắng nghe những lời khen chê của khách hàng - một điều Tí Nếm thu nhập được là đa số thực khách đến đây sau khi ăn đều xuýt xoa, hài lòng. Điều này làm cho Tí Nếm thật an tâm giới thiệu Đà Lạt Bistro đến với độc giả Weekend. Vậy bạn đọc nhớ nhé, lần tới, khi tìm một quán ăn lạ, đẹp, ăn ngon, hay muốn giới thiệu một quán ăn độc đáo với bạn bè, bạn hãy ghé thử qua Đà Lạt Bistro. Chúc bạn toại nguyện!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.