Hôm nay,  

Thơ Bé

01/02/200400:00:00(Xem: 8760)
tn_02012004_2tn_02012004_3
Các bạn ơi!
Trong dịp Tết Nguyên Đán, các bạn thiếu nhi ăn nhiều quá, chơi nhiều quá nên không ai chịu làm thơ gửi cho Mỹ Lan. Mỹ Lan phải "cầu cứu" Ông La Fontaine, để gửi tới các bạn một bài thơ ngụ ngôn, do cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch ra Việt Ngữ.


CON LỪA
VÀ CON CHÓ CON

Tài tự nhiên, xin ai chớ ép,
Gượng nên công có đẹp mẽ gì"
Mấy đời những đứa ngu si,
Làm ra mặt thiệp nó thì nên duyên.
Ai cũng mến là "thiên chi phó",
Bẩm sinh ra sẳn có mấy người.
Ai tài thì cũng mặc ai,
Lừa ngu, chuyện nọ, là bài dạy khôn:
Gã lừa ấy đến hôn ông chủ,
Nghĩ thầy ta há phụ không yêu!
Chó kia phỏng lớn bao nhiêu,


Ông, bà bữa sớm bữa chiều cho ăn.
Lại có lúc quá thân hôn hít,
Lại có khi quấn quít xoa đầu,
Trò vè phỏng có chi đâu.
Chỉ giơ chiếc vó, gâu gâu một hồi.
Đùa bỡn có thế thôi mà quí,
Còn ta đây động tí thì đòn,
Rầy ta, há lại không khôn,
Cũng là như rứa phỏng còn khó chi.
Nhân thấy chủ đang khi đắc ý,
Lừa ta bèn rủ rỉ đến bên:
Móng chân cùn cụt đưa lên,
Vuốt cằm ông chủ mà rên một hồi.
Chủ vội thét: Lừa toi. Quái lạ!
Đem gậy đây, sửa gã một phen.
Nói rồi cầm gậy đả liền,
Để lừa rối rít như điên như cuồng.
Thế là thôi hết tấn tuồng.

(trích bài "L" âne et Le Petit Chien
trong Les Fables De La Fontaine,
Nguyễn Văn Vĩnh dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mới đó mà ngày Lễ Tạ Ơn cũng đã qua. Nhưng BN biết, trong ngày Lễ Tạ Ơn các bạn đã làm rất nhiều việc có ích và tốt. Nghỉ lễ, các bạn đã phụ giúp mẹ bày một bàn ăn mừng ngày Lễ rất ngon,
Ngày xưa, xưa thật xưa, lúc các cô tiên còn hay xuống trần gian dạo chơi, chuột chù vốn là vật nuôi làm cảnh của một cô tiên.
Đầu niên khóa năm nay, tôi nhận thêm một số học trò mới. Những ngày đầu vào lớp, các học sinh mới cũ đã làm quen, thân mật với nhau rất mau. Chỉ có bé An là rụt rè,
Mới đây Gia Hân cảm thấy thương quí thầy cô giáo Việt Nam khi đọc tin, tại Hà Tĩnh, Chủ tịch xã điều động các nữ giáo viên trẻ đi “tiếp khách” trong các lễ tân, liên hoan vui chơi.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua sống cùng với ba nàng công chúa trong một tòa lâu đài. Khi các công chúa đã lớn, vua có ý định kén chồng cho ba con, bèn nghĩ ra một cách là đi vào làng với ba viên ngọc quí trong tay.
Tôi còn thì giờ để đón thêm ba em mà phụ huynh quá bận rộn không thể đưa đến trường được. Thường thường tôi tính theo thuận đường lái xe để đón em nào trước, em nào sau.
Alexa woke up in the morning still tired. At school, she could not concentrate on what she was learning. She kept yawning when the teacher was talking.
Đọc bài luận văn của một bạn học sinh Việt Nam, Cẩm Tâm thấy tâm trạng của bạn này sao giống Cẩm Tâm quá. Cẩm Tâm cũng nghĩ đây cũng là tâm trạng chung của đa số chúng ta. Bài viết như sau:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.